Tần Thiển cảm nhận nhiệt độ cơ thể của Khưu Khắc qua lớp vải mỏng.
Cả cô cứng đờ một chút, đó nhanh chóng đến chỗ của , kéo giãn cách với Khưu Khắc.
"Quản lý Khưu, công việc gì thể giao cho ," cô khách sáo, nhưng Khưu Khắc bỗng cúi đầu ghé sát từ phía cô.
"Công việc hôm nay nhiều, lát nữa cho cô mượn sổ tay công việc xem qua, hôm nay cô làm quen ."
"Tối nay, cùng gặp một khách hàng." Không ảo giác , Tần Thiển cảm thấy Khưu Khắc cố ý hạ thấp giọng, khiến cô cảm thấy thoải mái.
Cô trầm mắt xuống, ừ một tiếng thêm gì.
Giang Thành.
Trong hội trường ngầm tối tăm, Lục Tây Diễn mặc một bộ đồ thể thao võ đài, từng cú đ.ấ.m giáng xuống bạn tập, cho dù bạn tập cố sức chống đỡ, cũng đỡ nổi sức tấn công bùng nổ của .
"Lục tổng, chịu nổi nữa !" Bạn tập , cứ tiếp tục thế đừng là một vạn tệ một giờ, sợ mạng kiếm tiền mà mạng tiêu.
Lục Tây Diễn cũng dừng tay, mồ hôi đầu làm ướt đẫm mái tóc vốn luôn chải chuốt tinh tế thành từng lọn.
Đặc biệt là mặt biểu cảm, trong đôi mắt sắc bén là sát khí thể che giấu. Bạn tập chống đỡ nổi nữa, đang định nhảy xuống đài thì Tiểu Viên cuối cùng cũng đến.
"Lục tổng, đưa đến ."
Lục Tây Diễn cuối cùng cũng dừng , liếc mắt về phía Tiểu Viên.
Chỉ thấy mấy vệ sĩ cao to đang áp giải ba đàn ông bẩn thỉu tới. Lục Tây Diễn thở hắt một trọc khí, tháo găng tay bước xuống võ đài.
Bạn tập bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Viên như ân nhân cứu mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-105-mang-cho-cua-chung-khong-du-den.html.]
Lục Tây Diễn nhảy xuống đài, đến ghế sô pha xuống, mấy đàn ông bẩn thỉu vệ sĩ ấn xuống chân Lục Tây Diễn.
"Quá trình sự việc khai hết ?"
Giọng Lục Tây Diễn trầm thấp, vui buồn, xong ngửa đầu uống cạn hơn nửa chai Evian để bổ sung nước.
"Khai hết ạ." Tiểu Viên lấy một xấp tài liệu từ trong túi hồ sơ đưa đến mặt Lục Tây Diễn: "Đây là quá trình cô Tô thuê bắt cóc cô Tần, bọn chúng đều khai ."
" đúng , chúng đều khai hết , cầu xin Lục tổng tha cho chúng ." Mấy ngày nay bọn chúng sống bằng c.h.ế.t.
Lục Tây Diễn nhếch môi , nhưng nụ trông vẻ âm hàn rợn .
Anh dựa , sắc mặt u ám quét qua mặt từng bọn chúng, chậm rãi : "Hôm nay, ba các ngươi chỉ một thể sống sót ngoài."
Mấy theo ánh mắt Lục Tây Diễn, cuối cùng dừng võ đài.
Mấy , còn cầu xin tha thứ, nhưng lời kịp khỏi miệng vệ sĩ ném lên võ đài.
Thấy ba đều động thủ, giọng Lục Tây Diễn truyền tai họ: "Nếu các ngươi tự động thủ, thì đừng hòng đứa nào ."
Quả nhiên, dứt lời, mấy dám chần chừ nữa, đồng thời lao đồng bọn của .
Khi Hoắc Thành đến, Lục Tây Diễn đang thong thả cục diện võ đài.
Ba m.á.u me đầm đìa, nhưng Lục Tây Diễn vẫn mặt đổi sắc, thậm chí mắt cũng chớp lấy một cái. Trong tầng hầm ánh sáng mờ ảo , sống động như Tu La bước lên từ địa ngục.
"A Diễn." Hoắc Thành xuống bên cạnh Lục Tây Diễn gọi một tiếng.
Lục Tây Diễn để ý đến , ngoắc tay với Tiểu Viên. Tiểu Viên Lục Tây Diễn một cái, mới đến mặt Hoắc Thành: "Hoắc tổng."
"Đưa xuống , dạo kiểm tra gắt gao, đừng để xảy án mạng."