Dung Mạo Dối Trá - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-28 03:15:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ chọn mấy món trang sức, nhưng Thánh Kỳ với họ: “Món đặt làm, ừm… hơn một tháng.”

 

Bỗng phụ nữ đầu , khẽ chỉ tay.

 

Tôi cúi xuống, thấy sợi dây chuyền đôi cánh cổ .

 

Thánh Kỳ lập tức bước đến thì thầm: “Có thể tháo ? Khách hàng là hết mà.”

 

Tôi mừng cho cô còn kịp, lập tức tháo xuống, hai tay dâng lên.

 

Cô khách nâng niu món đó, mấy câu.

 

Tôi nhường , từ xa gật đầu với Thánh Kỳ.

 

Tôi cúi đầu xem cuốn catalogue trong tiệm.

 

Bỗng đến gần. “Cô …”

 

Tôi ngẩng đầu. À, chính là bạn trai lời răm rắp . Tôi mỉm hiểu ý.

 

Anh tiếp: “Cảm ơn cô nhường .”

 

Tôi vội đáp: “Không gì.”

 

Anh trả tiền bạn gái kéo .

 

Thánh Kỳ cũng cảm ơn : “Xin nhé.”

 

“Đừng . Bây giờ em thích món nào thì thể lấy, nhưng như …”

 

“Tất nhiên .”

 

Tôi thở dài: “Cô nàng kiêu kỳ đó còn chẳng thèm chúng .”

 

“Phụ nữ yêu đều là hoàng hậu trong thế giới nhỏ của họ.”

 

Cô rót cà phê cho . “Cậu xem, Tiểu Lượng, tớ định .”

 

“Họ hình như thích tác phẩm của .”

 

“Họ sắp kết hôn, chọn quà đặc biệt cho phù dâu phù rể. Đám phù rể đồ của tớ.”

 

“Tớ mừng cho .”

 

“Cậu thích món nào? Tớ làm cho .”

 

“Tớ thích con mắt Dali đính sapphire và kim cương vụn.”

 

“Quái dị quá.”

 

“Thánh Kỳ, còn đỡ hơn đầu lâu đấy.”

 

“Tớ tặng một trái tim đỏ.”

 

“Tớ lấy, sến lắm.”

 

Cô đưa một sợi dây chuyền. Không trái tim đỏ men enamel thông thường, mà là một trái tim bầm tím, giữa đường nứt xéo li ti. Tôi kêu khẽ: “Trái tim tan vỡ.”

 

“Tớ còn trái tim rỉ m.á.u nữa, cái nào?”

 

Tôi đến chảy cả nước mắt.

 

“Không, trái tim tớ kiên cường và , cảm ơn .”

 

Tôi ở quầy xem một lúc. “Lấy sợi dây chuyền .”

 

Mặt dây là một cái móc nhỏ như gai lưới sắt.

 

“Trong lòng một cái gai.”

 

Tôi trừng Thánh Kỳ: “Thôi khỏi.”

Tửu Lâu Audio

 

Cô ôm một cái. Lúc đó khách bước .

 

Tôi : “Hẹn hôm khác.”

 

Cô nhét tay một chiếc khuyên tai. Tôi ––là một cây đinh, chỉ một chiếc. Tôi tiện tay đeo lên.

 

Anh trông như ca sĩ nhạc rock tới kỹ. “Đẹp quá, cho ?”

 

Tôi đành tháo xuống nữa, tay rời .

 

Trời lất phất mưa. Tôi mua một cái hot dog ở quầy bên đường ăn. Nói gì đến trang viên ở Southampton, cứ tự do tự tại thế đến già cũng .

 

P172–173

 

Tối đó về nhà, ngủ ngon. Biết Thánh Kỳ sống , đó là niềm an ủi lớn nhất với .

 

Vài hôm , và Vương Húc xem căn nhà đó. Thật kỳ lạ, yêu ngay từ cái đầu tiên. Thì nhà ở, mà là một trạm dịch. , nơi để xe ngựa dừng cho ngựa và khách nghỉ ngơi ăn uống.

 

Tôi hỏi: “Diện tích đất bao nhiêu?”

 

Ông Vương đáp: “Bảy mẫu Anh, rộng và yên tĩnh. Sau đổi mục đích sử dụng đất, em sẽ kiếm bộn tiền.”

 

Tôi : “Vancouver một vườn nho bên hồ, cũng rộng bảy mẫu.”

 

“Tôi chủ trại rượu, còn em?”

 

Tôi gì. Ngôi nhà chỉ còn cái vỏ, thứ trùng tu hết.

 

Lẽ làm khoản là giỏi nhất, nhưng gu của bà thì … nữ tính quá.

 

Tôi mời một nhà thiết kế, thể trao đổi với cô … Ồ, đến .”

 

Tôi thấy một chiếc xe Land Rover lao nhanh đến, thắng con đường rải sỏi, một trai trẻ bước xuống.

 

Vương Húc tiến lên đón, “Đặng Chí Nhất, chào . Đây là Dư Gia Lượng, ngôi nhà thuộc về cô , trao đổi trực tiếp với cô .”

 

Chàng trai ngẩng đầu lên, sững .

 

Thì chính là bạn trai ngoan ngoãn gặp ở tiệm của Thánh Kỳ .

 

Tôi bật , “Hân hạnh.”

 

Anh bỗng như thở phào nhẹ nhõm, giống như trút gánh nặng gì đó. Anh : “Tôi mang bản thiết kế đến .”

 

Lúc đó Vương Húc nhận một cuộc gọi. Anh bảo: “Gia Lượng, việc về khách sạn, xe để cho em dùng.”

 

Tôi đành gật đầu, “ để tài xế đưa về , thể nhờ xe Đặng.”

 

Vương Húc vẫy tay vội vã rời .

 

“Cô Dư, bên .”

 

Tôi nhẹ giọng , “Gọi là Gia Lượng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/dung-mao-doi-tra/chuong-18.html.]

Anh tìm một chiếc bàn gỗ dựng tạm làm bàn dụng cụ, đặt bản vẽ và laptop lên, hỏi: “Hãy , cô thích phong cách thiết kế thế nào.”

 

Tôi đang nghĩ thì đến xe lấy một bình giữ nhiệt, rót cho một ly cà phê sữa nóng.

 

P174-175

 

Tôi uống : “Sàn gỗ, đá cẩm thạch vân nứt theo kiểu mài lăn, tường sơn trắng, trần giấu. Nếu dùng đèn, hãy tìm cho đèn chùm bằng tinh thạch tự nhiên. Nội thất cần đơn giản, thoải mái. Hai ở, hai cái ghế là đủ.”

 

“Thế khách thì ?” Anh mỉm .

 

Tôi : “Tôi xong đó, cứ tự do phát huy.”

 

“Tôi đoán tường cũng cần treo tranh?”

 

Tôi đáp: “Nếu là tranh ao hoa s.ú.n.g của Monet thì , còn thì cứ để trống.”

 

Anh : “Cô thích gian trống, hiểu .”

 

Tôi gật đầu.

 

“Không sợ cô đơn ?”

 

“Từ nhỏ học cách ở một .”

 

“Ung dung một là một nghệ thuật. Bí quyết là gì?”

 

“Thường xuyên cô độc thì tự nhiên sẽ .”

 

Anh cảm khái, “Rất ít cô gái trẻ nào rộng lượng như cô. Tu dưỡng đôi khi theo tuổi tác tăng lên, đôi khi .”

 

“Anh quá khen .”

 

“Tôi những bà vợ thể giả như chuyện chồng ngoại tình. Sau , lẽ cô sẽ là kiểu vợ rộng rãi như .”

 

Tôi bật lớn, “, sẽ lặng lẽ làm xong thủ tục ly hôn.”

 

Đặng Chí Nhất xin : “Xin , lỡ lời.”

 

“Vị hôn thê của hình như còn dạy dỗ nghiêm hơn.”

 

Anh im lặng. Một lúc mới : “Tôi hủy hôn.”

 

Gì cơ? Ngay cả phù dâu phù rể cũng chọn xong, thiệp chắc chắn phát . Đến lúc mà hủy hôn thì thật lúng túng bao!

 

“Giờ trai cô c.h.é.m .”

 

Tôi nhẹ nhàng : “Đó là cái giá thấp nhất trả.” Tôi dừng , kìm tò mò, “Đã xảy chuyện gì?”

 

“Tính cách sự khác biệt thể dung hòa.”

 

“Sao đến giai đoạn cuối mới nhận ?”

 

“Quay đầu ngay vực.”

 

P176-177

 

“Thiệp cưới làm đây?”

 

“Tôi sẽ cho thu từng tấm.”

 

“Tổng cộng bao nhiêu?”

 

“Không nhiều, hơn trăm.”

 

“Sau , cô tiểu thư chua ngoa lẽ sẽ điều hơn.”

 

“Tôi phụ cô .”

 

“Bị sỉ nhục thế , cô đối phó ?”

 

“Cô về châu Á thăm , chắc nửa năm đến một năm mới .”

 

Tôi nghĩ cô sẽ nhanh chóng cưới một đàn ông điều kiện khác để dập tắt lời đàm tiếu thôi.

 

Cà phê nguội .

 

“Chúng ăn trưa nhé.”

 

Tôi còn trả lời thì điện thoại Vương Húc gọi tới: “Gia Lượng, em tự ăn trưa nhé, một nhóm Nhật quấn lấy .”

 

Đặng Chí Nhất hỏi: “Đến nhà ăn cơm ?”

 

Tôi bất ngờ, “Anh nấu ăn?”

 

“Đàn ông hiện đại bắt buộc vài món để phụ nữ yêu thích.”

 

Tôi bật , “Đừng như là đáng thương thế. Tôi cũng nấu.”

 

Anh lái xe đưa đến khu đại học gần đó, chỉ một tòa chung cư: “Tầng ba.”

 

Chung cư cải tạo từ nhà kho cũ, giữ xà gỗ và gạch đỏ. Vào cửa một giếng trời, trong một chậu lớn trồng xương rồng cao bảy tám thước.

 

Ngoài , ngay lối còn đặt một chiếc mô-tô và một chiếc xe đạp leo núi.

 

Không nội thất, chỉ bàn làm việc và một chiếc ghế.

 

“Anh ngủ ở ?” Tôi kinh ngạc.

 

“Túi ngủ.” Anh chỉ một góc.

 

“Còn thì ?” Tôi bật .

 

Ở góc phòng một chiếc sofa lớn đối diện TV và dàn âm thanh.

 

Tôi nghiêng ngả, Vương Húc đúng là tìm thiết kế phù hợp.

 

bếp của thì đầy đủ, thậm chí hơn ba chục loại gia vị. Tôi xung phong: “Để làm trứng phủ kiểu Phục Dung cho ăn.”

 

P178-179

 

“Đó chẳng là omelette ?”

 

Trong tủ lạnh tìm hải sản, cắt tôm lớn, thêm hạt thịt nguội và chút cần tây, hành lá, đập trứng xào.

 

Tôi cố ý làm cháy lớp trứng một chút, thêm vài giọt xì dầu. Mùi thơm bốc lên ngào ngạt.

 

Tôi : “Ăn với cơm hoặc ăn đều .”

 

No bụng thì dễ chuyện hơn.

 

Anh bưng bát sứ hoa lam ăn sạch đến đáy, thấy đang pha Phổ Nhĩ ngớt lời khen.

 

“Sao cô nên uống loại ?”

 

“Bếp cái gì cũng .”

 

Vị hôn thê của chắc hẳn hài lòng, nhưng cô tiểu thư chua ngoa đó lẽ ăn kiêng trường kỳ, chỉ sống nhờ nước soda và bánh quy soda.

Loading...