Dụ dỗ cô ấy! Ông chú cũ, điên cuồng và dâm đãng - Chương 495: Đợi tôi! Không phải bảo cô đợi lên giường của anh ta

Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:27:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Tri nửa tiếng truyền dịch mới từ từ tỉnh , chỉ điều cổ họng và đường hô hấp của cô vẫn sưng tấy thông khiến cô nhất thời thể chuyện.

đầu Tống Hoài Yến, đàn ông cúi tới gần, ngón tay vuốt qua tóc mái của cô, yết hầu khẽ lăn, giọng cũng khàn khàn,

"Anh em cũng ở đoàn phim của Lê Minh, của với , em chỉ đến đó thăm bạn của em."

Phương Tri giơ tay gạt tay , cho chạm tóc nữa, ánh mắt cũng sang một bên , miệng khẽ động, im lặng đáp .

Một nỗi đau lòng và tội nên lời trào dâng từ đáy lòng ,

Tống Hoài Yến nhắm mắt , rụt tay về, "Anh nên mất kiểm soát mà bắt nạt em, chỉ là em cũng làm buồn, sợ mất em."

Phương Tri mím môi, gì.

Tống Hoài Yến cô, trầm giọng hỏi:

"Em trút giận thế nào?

Tô Luyến đối xử với em thế nào, sẽ đối xử với Tô Luyến như thế đó ." Đôi mắt đang cụp xuống của Phương Tri cuối cùng cũng ngước lên , dây thanh quản rung động, phát âm thanh khàn khàn, "Em thể tự giải quyết rắc rối, nhưng tất cả rắc rối của em đều do mang đến, Tống Hoài Yến, thể để em yên tĩnh hai ngày ."

"Để em mỗi ngày ở bên Lục Kim An ?" Giọng điệu của nhanh chóng nổi giận vì ghen tuông, "Anh bảo em tin , đợi ! Không bảo em đợi lên giường của ."

Phương Tri tư cách gì để như , rõ ràng cũng lên giường với Tô Luyến , những tin tức và Tô Luyến ở bên báo chí chẳng lẽ đều là lời dối?

Phương Tri mệt, cô thực sự cố gắng hết sức để hợp tác với việc điều trị bệnh của , nhưng cô thể cứ mãi để tùy tiện làm tổn thương như .

"Cách giận em, vĩnh viễn xuống chuyện, mà là cưỡng ép l..m t.ì.n.h với em." Giọng cô khàn khàn : "Em luôn với , bất cứ chuyện gì cũng dựa sự tự nguyện của em, nhưng chỉ coi em là búp bê của , bao giờ lắng ."

Cô luôn nghĩ đang hồi phục, đang hơn, nhưng mỗi mất kiểm soát dường như đều với cô rằng, cố gắng nhượng bộ lâu, Tống Hoài Yến cũng luôn quanh quẩn trong trạng thái tồi tệ.

"Anh bảo em tin , nhưng bao giờ tin em ?

Cách và em ở bên , thậm chí còn thèm giải thích."

Phương Tri, luôn định cảm xúc, cuối cùng cũng kìm đầu , mắt đỏ hoe, nước mắt chảy từ khóe mắt.

Và cảnh tượng khiến khuôn mặt đàn ông cao lớn trở nên khó coi vô cùng, trong mắt một tia sáng nào, khuôn mặt tuấn tú lúc thậm chí còn ẩn chứa một tia chật vật.

Anh dùng ngón cái lau nước mắt của cô, nước mắt trượt đầu ngón tay , tim cũng đau nhói theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/du-do-co-ay-ong-chu-cu-dien-cuong-va-dam-dang/chuong-495-doi-toi-khong-phai-bao-co-doi-len-giuong-cua-anh-ta.html.]

Rõ ràng nhận thức vấn đề, nhưng thể kiểm soát cảm xúc chiếm hữu cô, cướp đoạt cô, coi thứ của cô là tài sản của .

Im lặng một lúc, Tống Hoài Yến cúi xuống, hôn nước mắt của cô, giọng trầm thấp : "Đừng nữa, sẽ khiến Tô

Luyến hối hận vì bắt nạt em."

Phương Tri trong lòng khó chịu, xem, sẽ thừa nhận sự cực đoan của , cô thậm chí còn nghi ngờ, "Gần đây uống t.h.u.ố.c ."

Tống Hoài Yến vẫn dối: "Vẫn luôn

uống, bác sĩ hồi phục khá ."

Anh l.i.ế.m hết nước mắt của cô, : "Anh xin em vì hành vi của , sẽ cố gắng kiềm chế cảm xúc, thì, bây giờ em thể cho ? Em thích Lục Kim An ."

Phương Tri giấu giếm, lấy hết dũng khí, nhẹ giọng : "Anh giống ánh nắng của em."

"Ánh nắng?" Cơ thể Tống Hoài Yến cứng , một bên khóe môi nhếch lên mỉa mai, khẽ khẩy, "Ánh nắng? Sự tồn tại của chỉ là một lời dối lớn, lừa dối em còn tệ hơn cả ."

Anh từng chữ từng câu : "Anh và Bán Đảo mối quan hệ phức tạp, là một tay buôn vũ khí bất hợp pháp, em xem, là ai?"

Bán Đảo, buôn vũ khí, chỉ hai từ thôi, trong đầu Phương Tri tự động hiện lên một cái tên, luôn khiến cô cảm giác quen thuộc.

Tim cô đập mạnh một cái.

"Anh em là một cô gái tò mò, nên vẫn luôn dám suy đoán của với em." Tống Hoài Yến vuốt ve khuôn mặt cô, " quá nhiều bằng chứng chỉ , nên hứa với , tránh xa ? Cũng đừng điều tra, sợ em sẽ gặp nguy hiểm."

"Đôi khi, thứ vô hại nhất là cái bẫy nguy hiểm nhất."

Đây là lời cảnh báo Tống Hoài Yến để khi rời , vây quanh trong lòng Phương Tri lâu tan.

Sáng hôm , Vạn An mang giỏ trái cây đến thăm cô.

Phương Tri vẫn đang truyền dịch, giọng hôm nay hơn nhiều, "Sao đến."

"Không chỉ ." Vạn An đầu : "Còn cảnh sát cũng đến."

"Cô Phương, chúng hỏi cô vài câu hỏi."

Hai cảnh sát cạnh giường cô, cầm máy ghi hình thực thi pháp luật và sổ ghi chép, vẻ mặt nghiêm túc và quan tâm hỏi: "Cô đầu độc hôm qua ?" Phương Tri kịp phản ứng, ngây : "Đầu độc?

Không, chỉ ăn thứ khiến dị ứng thôi."

Loading...