Ngay lập tức một tên vệ sĩ tinh ranh hung tợn bước xuống xe, với ông chủ Tần: "Cô sắp c.h.ế.t , mặt mũi đều đ.á.n.h hỏng ."
Ông chủ Tần liếc , chỉ nghĩ là của băng đảng địa phương, nên hề nghi ngờ.
Phương Tri thần thái trấn định, bề ngoài hề hoảng sợ, "Tôi chỉ yêu cầu cuối cùng , nếu của Cổ Nguyệt thật sự g.i.ế.c và Vương Diễm, chúng còn gia đình, họ luôn nghĩ cho gia đình chúng , để cho họ một con đường sống."
Nhắc đến gia đình, ông chủ Tần cuối cùng cũng cô thuyết phục, ông cô gái nhỏ bé yếu ớt và tuyệt vọng mặt một lúc lâu, vẫy tay, "Được , thấy cô còn trẻ mà c.h.ế.t, quả thật đáng thương."
Ông lấy điện thoại gọi cho phụ trách của Cổ Nguyệt.
"Ông chủ Carl, chúng bắt , một b.ắ.n trọng thương sắp c.h.ế.t, một gặp ông một để lời trăn trối cuối cùng."
Carl trong điện thoại phát tiếng mỉa mai, đột nhiên dùng tiếng Anh một câu, "Hai con chuột cống hôi thối cuối cùng cũng cái giá của sự ngông cuồng ?"
Ông chủ Tần: "Tôi theo chỉ thị của ông."
Carl: "Kết nối video, tận mắt thấy họ xử lý, để hiến tế cho hàng tỷ đô la bốc của !"
Phương Tri ngờ phụ trách của Cổ Nguyệt dám gọi video, nếu tình hình quá nghiêm trọng, cô .
Ông chủ Tần kết nối video mà Carl gọi đến, đó cầm điện thoại đưa sát mặt Phương Tri, "Nào, lời trăn trối của cô ."
Phương Tri trong tình huống tồi tệ , chính thức gặp mặt ông chủ lớn của Cổ Nguyệt là Carl, đàn ông mắt là một hình ảnh trung niên, với mái tóc xoăn nhẹ màu trắng bạc và bóng mượt, trông nghệ sĩ.
Phương Tri cầm lấy điện thoại của ông chủ Tần, cảm thán : "Thật ngờ chúng gặp theo cách ."
Carl độc ác : "Cũng ngờ đây sẽ là cuối cùng cô gặp mặt, cô gái nhỏ sống c.h.ế.t, cô còn lời trăn trối gì."
Phương Tri bình tĩnh : "Tôi nhiều, chỉ hỏi một câu phụ trách của Cổ Nguyệt, vì đắc tội với các ông trong buổi tiệc từ thiện, dẫn đến uy tín thương hiệu thời trang của các ông giảm sút, mà các ông ôm hận trong lòng với và studio Hoa Gian."
"Nghệ thuật của bất kỳ vấn đề gì." Carl : "Còn cô phá hoại tất cả những gì dày công gây dựng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/du-do-co-ay-ong-chu-cu-dien-cuong-va-dam-dang/chuong-397-moi-nguoi-gioi-hon-ban-deu-phai-chet.html.]
Phương Tri: "Quần áo của ông mặc thoải mái, dễ rách, thiết kế tinh tế, nhà thiết kế thậm chí còn phân biệt hàng thật và hàng nhái, đây là sự thật ?"
Carl lạnh lùng : "Quần áo của là tác phẩm nghệ thuật để ngắm , lũ rác rưởi các cô hiểu gì?"
Phương Tri: "Quần áo thiết kế là để đội, trang phục thiết kế cũng là để mặc, ông bóp méo tất cả những điều tồi tệ thành nghệ thuật, ép buộc khác hiểu, trả tiền, lương tâm của ông đau ?"
Ông chủ Tần xong, cảm thấy chút kỳ lạ, đây cũng giống lời trăn trối, mà giống như chất vấn hơn.
Carl cô kích động nổi giận, "Lũ rác rưởi đó làm xứng đáng hiểu nghệ thuật của , họ chỉ cần bỏ tiền mua nghệ thuật của là hiểu ? Họ chỉ cần mua ý tưởng thiết kế hảo của , mang quần áo về thờ như tác phẩm nghệ thuật, đó là vinh dự lớn lao."
Khóe môi Phương Tri khẽ cong lên, "Hiểu , hóa đây mới là ý tưởng của ông, ông căn bản coi thường bất kỳ tiêu dùng nào, nhưng còn một câu hỏi cuối cùng, làm ông chúng công tác xuyên đêm đến đây? Studio Hoa Gian nội gián ? Cũng nhận của ông nhiều tiền ?"
Carl ở đầu dây bên châm một điếu thuốc, "Cô gái nhỏ, tài năng quá quá thích nổi bật, ghen tị với cô một khẩu súng, đối tượng đầu tiên b.ắ.n c.h.ế.t, chính là cô."
Phương Tri thần sắc lạnh lùng, "Vậy còn ông, ngờ điều chỉnh thời gian sàn diễn trùng với chúng , những đè bẹp chúng , mà còn khiến các ông chịu tổn thất lớn, ông ghen tị với tài năng của nên g.i.ế.c , mỗi giỏi hơn ông, đều c.h.ế.t?"
Carl lười thêm với cô, mặt cảm xúc để một câu: " , mỗi đều c.h.ế.t, nên ông chủ Tần, khi nhận tiền cuối cùng thì g.i.ế.c cô cho ! Ngay bây giờ! Ngay bây giờ!"
Carl đập mạnh tay xuống bàn, Phương Tri buông tay, điện thoại rơi xuống đất, cô cúi nhặt lên, camera điện thoại trong túi quần jean vặn chĩa thẳng khuôn mặt già nua đáng sợ và tức giận của Carl.
Cuộc gọi cũng ngắt kết nối khoảnh khắc .
Phương Tri thầm nghĩ: Thành công !
Ông chủ Tần đích vung cây gậy sắt, chuẩn đập xuống đầu Phương Tri, nhưng trong chiếc xe đen kịt đó, một tiếng s.ú.n.g vang lên, viên đạn chính xác b.ắ.n trúng cổ tay đang vung lên của ông chủ Tần, xương cổ tay trực tiếp viên đạn xuyên thủng.
Sự đổi đột ngột khiến những đối diện kịp phản ứng, ông chủ Tần thấy m.á.u từ cổ tay chảy , mới buông cây gậy sắt quỳ xuống đất kêu t.h.ả.m thiết.
"A a a! Tay của !"
Khoảnh khắc , những em mà ông mang theo xông lên, những chiếc xe đen đó mở cửa, phía Phương Tri, liên tục những đàn ông vạm vỡ, mỗi cầm vũ khí, trông cực kỳ khó chọc, và những , ngoại lệ tất cả đều chĩa vũ khí họ. "Cái gì!"
Những của ông chủ Tần đều ngây sự đổi .
"Chuyện là ?"