Trong lòng Kỳ Minh một trận cạn lời, nhưng ngoài mặt cũng chọc thủng kỹ năng diễn xuất vung về của hai con quỷ, mười phần phối hợp với bọn hỏi, hỏi: “Hai cảm thấy nên thêm cái gì đây?”.
Tống Nhất liếc Tinh Thần một cái, Tinh Thần chọt chọt hai tay, thử hỏi: “Ví dụ như đồ của nấu?”.
Tống Nhất bổ sung thêm: “Đương nhiên là chờ khi nghỉ ngơi”.
Tinh Thần: “Lúc nấu thì nấu, nhưng thể ngẫu nhiên thêm miếng cơm?”.
“Ngẫu nhiên thêm miếng cơm?”. Kỳ Minh rõ còn cố hỏi, “Chẳng cuối cùng mấy món đồ cúng đều miệng mấy ?”.
“Không ”. Tinh Thần lập tức phủ nhận, “Em chỉ ngửi thôi”. Giọng mềm mại, vô cùng đáng thương.
Kỳ Minh hai tên quỷ làm cho tức , giơ tay xoa nhẹ một phen đầu tinh thần, “Hôm nay ăn Tết, chuẩn đồ ăn ngon cho hai ”.
Tinh Thần trực tiếp nhảy dựng lên, Tống Nhất cũng kiềm chế nở nụ .
Giây tiếp theo Kỳ Minh liền Tống Nhất , “Muộn chút về ăn Tết, bèn với Kỳ một câu năm mới vui vẻ ”.
“Anh cũng năm mới vui vẻ”. Kỳ Minh tủm tỉm trả lời, mà là đang lót đường giùm Tống Côn Lãng chứ.
Quả nhiên khi Tống Nhất rời lâu, Tống Côn Lãng liền xuất hiện mặt Kỳ Minh, dường như việc gì mà nhắc đến chuyện xảy ở thành phố Túc Sơn, hơn nữa còn khen Kỳ Minh làm .
Tinh Thần cách xa che miệng he he, cũng suy nghĩ cái gì mà nhảy nhót chạy tới, lôi kéo góc áo của Tống Côn Lãng.
Tống Côn Lãng cúi đầu nó, Tinh Thần vẫy vẫy tay để Tống Côn Lãng cúi , thần thần bí bí giống như chuyện bí mật với Tống Côn Lãng .
Tống Côn Lãng dứt khoát ẵm Tinh Thần lên, Tinh Thần bèn ghé vai Tống Côn Lãng, bên tai : “Ở Túc Sơn, Kỳ Minh Minh vẫn luôn ngủ cùng với Tống Nhất nha”.
Nghe rành mạch hết những lời - Kỳ Minh: “...”
Không , Tống Nhất chính là Tống Côn Lãng, cáo trạng với chính chủ là thao tác gì đó? Muốn với Tống Côn Lãng là: Anh tự cắm sừng hả?
Đương nhiên những lời thể đùa mắt Tống Côn Lãng, còn giả như gì xảy , xoay phòng bếp.
Mới phòng bếp, Kỳ Minh bỗng nhiên ý thức một vấn đề: Giữa và Tống Côn Lãng trong sáng đơn thuần hề chuyện gì, thích ngủ với ai thì ngủ, bây giờ chột cái gì chứ? Hơn nữa Tống Nhất còn chính Tống Côn Lãng ?
Kỳ Minh càng nghĩ càng cảm thấy đúng tình hợp lý, chờ khi Tống Côn Lãng bước , tâm thái của Kỳ Minh vô cùng bình thản.
Tống Côn Lãng yên bên cạnh Kỳ Minh, rũ mắt , yên lặng hồi lâu mới chậm rãi mở miệng hỏi: “Ở Túc Sơn em đều ngủ chung với Tống Nhất?”.
“Em sợ lắm, nhiều thì gan hơn”. Kỳ Minh rửa rau .
Tống Côn Lãng nhíu mày: “Như ”.
“Không như nào cơ?”. Kỳ Minh cố ý hỏi , “Chúng đều là nam, chú ý nhiều chứ?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/drop-xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-53-an-tet-2.html.]
Tống Côn Lãng chỉ thể khuyên nhủ: “Có lòng phòng dư thừa”.
Kỳ Minh vô tội: “ Tống Nhất mà sinh thời tin tưởng nhất ?”.
Tống Côn Lãng: “...”
“Tôi Tống Nhất”. Cuối cùng chỉ thể mạnh mẽ cứu cớt tôn nghiêm, “Tôi chỉ mong em thêm một phần cảnh giác mặt khác thôi”.
Trong lòng Kỳ Minh khùng luôn, nhưng mặt vẫn làm bộ dáng tiếp thu dạy dỗ: “Được, em ”.
Lúc Tống Côn Lãng mới lòng gật đầu.
Kỳ Minh cho rằng Tống Côn Lãng chuyện xong sẽ ngoài, ngờ ở trong bếp, “Có gì cần giúp đỡ ?”.
Nếu là cơm giao thừa mà để Kỳ Minh chuẩn một thì lắm.
Kỳ Minh cũng khách sáo với Tống Côn Lãng, bắt đầu chỉ huy làm việc chút nương tay.
Hai ở trong bếp khí thế ngất trời mà lu bu công chuyện, một Tinh Thần ở phòng khách chơi. Kỳ Minh mua cho nó ít đồ chơi trẻ em, nó cũng chơi say mê.
…
Màn đêm buông xuống, Kỳ Minh đặt mâm đồ ăn cuối cùng lên bàn thờ của Tống Côn Lãng, đó thắp một nén nhang, khỏi phòng ngủ của Tống Côn Lãng.
Trong phòng ăn bày biện thức ăn do Kỳ Minh và Tống Côn Lãng hợp tác nấu, Tống Côn Lãng và Kỳ Minh mỗi một bên, chờ Kỳ Minh xuống bàn. Tuy rằng bọn họ thể ăn cơm cùng Kỳ Minh nhưng chung một bàn cũng xem như là đoàn viên.
“Năm mới vui vẻ”. Kỳ Minh cầm lấy ly rượu kính tiểu quỷ và Tống Côn Lãng, ngửa đầu uống cạn ly.
Thật bước thế giới xa lạ cũng gì , ngoại trừ việc thế giới quá thần quái, mỗi ngày đều sống trong sự hết hồn hết vía thì sự nghiệp thuận lợi, bạn bè, cũng gia đình.
Tâm trạng Kỳ Minh , một uống hết bốn chai bia, nhưng mà tửu lượng của nên bốn chai bia còn đến mức làm say.
….
Sau bữa cơm giao thừa Kỳ Minh bèn lấy điện thoại phát mấy bao lì xì đỏ trong nhóm của Studio Sao Mai, đó chọt Huỳnh Hoàng và Triệu Nguyên Tín, phát bao lì xì đỏ cho riêng từng .
Tiểu Tinh Thần nhỏ tuổi nhất cũng một bao lì xì đỏ, mặc dù nó cầm cũng dùng , nhưng nhận bao lì xì nó cũng vui rạo rực nhảy tới nhảy lui vòng quanh, cuối cùng thì ôm lấy đùi Kỳ Minh, vui ơi là vui.
Kỳ Minh cảm thấy cũng nên phát bao lì xì cho ai đó, ngờ nhận bao lì xì của Tống Côn Lãng.
“Cái cho em hả?”. Kỳ Minh ngạc nhiên.
Tống Côn Lãng cong lên: “Ừm, đây là tiền mừng tuổi của em”.
Kỳ Minh vui vẻ nhận lấy, đợi khi về phòng mở bao lì xì thì phát hiện Tống Côn Lãng thật sự đưa cho tiền mừng tuổi - năm mao tiền cổ yên lặng trong lòng bàn tay của Kỳ Minh.