Nói xong Kỳ Minh để tiểu quỷ ở bảo vệ Hân Hân, chính .
Trịnh Khâm và Thích Lâm chỉ xem chuyện như một khúc nhạc đệm mà thôi, mà khi Kỳ Minh rời lâu phát hiện Hân Hân hạ sốt.
Ban đầu họ chỉ xem như tiêm hạ sốt hiệu quả, nhưng Hân Hân tỉnh dậy tiên tìm Kỳ Minh, “Ba ơi, nãy Kỳ Minh tới ạ?”.
Trịnh Khâm ngạc nhiên, thời điểm Kỳ Minh tới Hân Hân vẫn còn đang hôn mê, thể Kỳ Minh tới?
“Hân Hân Kỳ Minh tới ?”. Thích Lâm một bên đút nước cho Hân Hân, một bên hỏi.
Hân Hân nhấp một ngụm nước, rúc lồng n.g.ự.c mềm mại của : “Vừa hình như con mơ thấy Kỳ Minh, mơ thấy con lửa đốt, nóng ơi là nóng, đó Kỳ Minh xuất hiện, đặt tay lên đầu của con, lửa Kỳ Minh hút , đó con liền tỉnh ”.
Trịnh Khâm và Thích Lâm bèn một cái, hai đều thấy sự khiếp sợ trong mắt .
Kỳ thật nghĩ , còn là khi Kỳ Minh đặt tay lên trán Hân Hân mới hạ sốt ? Vốn dĩ bọn họ cũng cảm thấy cái gì, chỉ là giấc mộng của Hân Hân quá sát với hiện thực.
Trịnh Khâm nhớ tới Kỳ Minh là do Thích Vân đưa tới đây bèn với Thích Lâm: “Anh tìm trai em”.
Hiện tại xem , nhiều thứ cho phép bọn họ tin
Sau khi Kỳ Minh rời khỏi bệnh viện thì trở về Thích trạch, giờ phút sắc trời ngã tối, bộ Thích trạch bao phủ trong bóng đêm, giơ tay thấy năm ngón.
Kỳ Minh bước Thích trạch liền cảm nhận về phía , Kỳ Minh mở đèn pin điện thoại lên, rọi qua, phát hiện đó là Tống Nhất.
“Anh phát hiện cái gì ?”. Kỳ Minh thở phào nhẹ nhõm một đồng thời hỏi Tống Nhất.
Kỳ Minh và Tống Nhất chia làm hai đường, Kỳ Minh đến bệnh viện xem xét trạng thái của Hân Hân, Tống Nhất ở Thích trạch tìm kiếm mắt trận của trận pháp tụ âm.
Tống Nhất xác thật thu hoạch, lời ít ý nhiều mà một chữ: “Giếng cổ”.
Đây hẳn là nơi đặt mắt trận của trận pháp tụ âm, hai lập tức trì hoãn thêm mà thẳng đến chỗ giếng cổ.
Đêm nay ánh trăng, ánh đèn của Thích trạch tối, đặc biệt là bên phía vườn Bonsai thậm chí một cái đèn cũng , đen thui một mảnh.
Kỳ Minh trực tiếp dùng đèn pin điện thoại chiếu sáng, thời điểm bước vườn Bonsai bèn giơ tay ngăn cản Tống Nhất, “Từ từ, tiên để tìm cái công cụ nào tay”.
Dứt lời bèn cầm đèn pin rọi quanh bốn phía, phát hiện ở cách đó xa một cây chổi tre, Kỳ Minh thẳng qua, dùng chân dẫm lên cây tre, một tay dùng sức, rút cây tre chế thành cán chổi , lúc mới trở bên cạnh Tống Nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/drop-xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-51-da-bong-2.html.]
Kỳ Minh một tay cầm cán chổi, một tay cầm điện thoại chiếu sáng, với Tống Nhất: “Chúng thôi”.
Tống Nhất: “...”
Lần là d.a.o phay, là cán chổi, Kỳ Minh còn thể đơn giản thô bạo hơn chút hả?
Cây cảnh trong vườn trăng soi sáng, chỉ một ít ảnh sáng nhỏ nhoi từ đèn pin trong tay Kỳ Minh, bồn cảnh hình dạng bất động yên lặng trong đêm, hết thảy vẻ như thật an bình.
Tống Nhất đột nhiên nắm lấy tay Kỳ Minh, hỏi : “Hiểu thế nào là khai thiên nhãn ?”.
Cái Tống Côn Lãng từng dạy Kỳ Minh, tuy rằng đôi mắt Kỳ Minh gần như khai quang, cũng thể thấy thứ nên thấy, nhưng cũng là lúc linh lúc . Cũng may phương diện Kỳ Minh học tập nhanh, Kỳ Minh chỉ Tống Côn Lãng qua một là nhớ, lúc bèn đưa điện thoại cho Tống Nhất cầm, móc từ trong túi một lá bùa, dán lên trán.
Thế giới hắc ám trong nháy mắt trở nên rõ ràng hơn, giống như máy phim hồng ngoại , Kỳ Minh thấy gần như mỗi một bồn cây cảnh đều một âm hồn ẩn núp, giờ phút đang giương nanh múa vuốt với Kỳ Minh, chỉ cần Kỳ Minh dám vượt qua lôi trì một bước, bọn chúng sẽ bổ nhào về phía Kỳ Minh.
Nếu là khi, thấy cảnh tượng như , Kỳ Minh sợ hãi , nhưng mà hôm nay giống , trong lòng Kỳ Minh đè nén lửa giận. Những âm hồn đều giúp đỡ con đường tạo nghiệt của Từ Xương Hoa, Kỳ Minh sợ bọn chúng, thậm chí cảm thấy bọn chúng c.h.ế.t cũng đáng tiếc.
Kỳ Minh nhét điện thoại trong túi, chằm chằm âm hồn, trong đôi mắt bốc lên lửa giận.
Cậu với Tống Nhất: “Cách xa một chút”.
Tống Nhất còn kịp chuyện thấy Kỳ Minh quơ cán chổi trong tay vọt đám bồn cây trong vườn.
Ngay đó Tống Nhất liền thấy đám âm hồn Kỳ Minh đ.á.n.h tới, đợi bọn nó gần Kỳ Minh thì cán chổi trong tay đ.á.n.h bay ngoài. Kỳ Minh giống như là đang c.h.é.m dưa leo, một đường c.h.é.m về phía , dùng một cái cán chổi tầm thường đến độ uy vũ sinh phong, thậm chí còn c.h.é.m khí phách của Thanh Long Yển Nguyệt Đao.
Tống Nhất: “...”
Anh còn bảo vệ Kỳ Minh đấy, kết quả Kỳ Minh cần bảo vệ nữa .
Tống Nhất lắc đầu lên theo, chỉ đành thu thập âm hồn Kỳ Minh chém, đầu tiên cảm thấy đất dụng võ.
Hai một đường thông suốt tới trung tâm vườn Bonsai, một cái giếng cổ lẳng lặng ở nơi đó, một trận gió thổi qua, giếng cổ phát tiếng ô ô.
Kỳ Minh đến bên cạnh giếng cổ, cúi đầu xuống.
Đột nhiên một đầu tóc màu đen trồi lên, nháy mắt quấn lấy cổ Kỳ Minh, kéo Kỳ Minh xuống .
Cũng may Tống Nhất vẫn luôn phòng , từ ngón tay b.ắ.n một sợi ánh sáng nhạt hiện lên, trực tiếp cắt đứt nắm tóc .