[ĐN-HP]Giải cứu chàng công chúa - Chương 7: Bất ngờ đêm Giáng Sinh

Cập nhật lúc: 2026-02-12 06:20:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giáng sinh tại Hogwarts là một giấc mơ đầy tuyết trắng. Khi đại đa học sinh lên tàu về nhà, lâu đài trở nên yên tĩnh và cổ kính hơn bao giờ hết.

Amoret quyết định ở trường. Cha cô đang bận rộn với một cuộc khai quật cổ ngữ ở Ai Cập, và ông nội Adalbert thì gửi cho cô một bức thư dài ba mét về việc "Cô độc là điều kiện cần của thiên tài". Amoret chấp nhận điều đó một cách tỉnh táo – thêm thời gian ở thư viện mà tiếng ồn ào cũng tệ.

ngờ rằng, danh sách những trường còn một cái tên: Terence Higgs.

---

Sáng Giáng sinh, Amoret thức dậy trong căn phòng sinh hoạt chung vắng lặng. Dưới chân giường cô là một vài món quà.

Bức thư của ông nội Adalbert đặt cùng:

"Amoret mến, gửi cho cháu chiếc Kính Một Mắt của tổ tiên. Nó giúp thấu các dòng chảy pháp thuật nhưng sẽ khiến cháu nhức đầu nếu dùng quá 10 phút. Đừng quá chú trọng việc đầu lớp, hãy chú trọng việc hiểu rõ bản chất của sự vật. Tái bút: Ta cháu vẫn thể bay quá 2 mét? Thật đáng thất vọng, tổ tiên chúng từng cưỡi rồng đấy."

Amoret thở dài, cất chiếc kính túi. "Cảm ơn ông, một lời chúc thật... đầy áp lực," cô lẩm bẩm.

Giữa đống quà, một hộp quà gói ghém bằng loại giấy lụa màu xanh lá sẫm nhưng... vụng về kinh khủng. Không thiệp, tên gửi.

Bên trong là một cuốn sách nhỏ hiếm : "Cẩm nang bay dành cho sợ độ cao - Phiên bản lý thuyết nâng cao" và một hộp kẹo sô-cô-la nhân rượu thượng hạng.

Amoret nheo mắt. Ai cô thích lý thuyết và tệ môn Bay đến mức ? Cô cầm lớp giấy gói lên ngửi nhẹ. Mùi gỗ đàn hương và... mùi nước hoa nam đắt tiền.

"Higgs?" Amoret nhướn mày. "Tên công t.ử đó định dùng kiến thức để sỉ nhục ?"

---

Chiều hôm đó, Amoret xuống Đại Sảnh Đường để dùng bữa. Chỉ một chiếc bàn dài duy nhất dành cho những . Và ở đó, Terence Higgs đang một , trông vẻ... kém lung linh hơn ngày.

Hắn đang mặc một chiếc áo len màu xanh lá cây thêu hình một con rồng vàng to tướng n.g.ự.c – món quà từ . Trông chẳng khác gì một quả bí ngô bọc len, mất sạch vẻ quý tộc thường thấy.

"Cái áo đấy, Higgs," Amoret thong thả xuống đối diện, giọng giấu nổi vẻ châm chọc. "Hình con rồng đó trông ... hợp với sự oai phong của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/dn-hpgiai-cuu-chang-cong-chua/chuong-7-bat-ngo-dem-giang-sinh.html.]

Terence suýt sặc nước bí ngô. Hắn vội vàng kéo vạt áo xuống, tai đỏ bừng. "Im Waffling! Mẹ đan đấy, cô quyền phê bình. Mà về nhà? Bị gia đình bỏ rơi vì điểm Bay quá kém ?"

"Gia đình bận làm những việc vĩ đại," Amoret tỉnh bơ gắp một miếng gà tây. "Còn món quà của ... cảm ơn nhé. Cuốn sách đó khá , dù mấy chương đầu cơ bản."

Terence khựng , cái nanh gà tay suýt rơi xuống đĩa. "Quà nào? Tôi tặng quà cho cô bao giờ? Đừng tự luyến!"

"Giấy gói quà mùi nước hoa của , loại mà xịt lên để át mùi mồ hôi mỗi buổi tập Quidditch ," Amoret thẳng mắt , nụ chiến thắng hiện rõ. "Và cách gói quà thì... tệ đến mức tưởng là một con Quỷ khổng lồ làm nó."

Terence cứng họng. Hắn định cãi, nhưng cái tính sĩ diện cho phép dối thêm khi bắt bài. Hắn hừ một tiếng, mặt chỗ khác.

"Tôi chỉ là thấy cuốn sách đó vứt lăn lóc ở tiệm sách nên mua đại thôi! Đừng nghĩ nhiều. Với ... ăn sô-cô-la , trông cô gầy như cái que củi , bay lên gió thổi bay mất thì ai đấu với nữa."

---

Amoret mở hộp sô-cô-la, đẩy về phía một viên. "Ăn 'Hoàng t.ử len'. Tôi c.h.ế.t đói vì hổ khi kịp thắng ở kỳ thi cuối kỳ."

Terence viên kẹo, Amoret. Lần đầu tiên, thấy cô còn quá đáng ghét. Ánh lửa lò sưởi phản chiếu trong mắt cô, khiến vẻ mặt "tính toán 800 phương án" thường ngày trở nên dịu dàng hơn.

"Waffling ," Terence nhai kẹo , giọng lí nhí. "Học ít thôi. Ở trường mà vẫn ôm cuốn sách Cổ ngữ thì chán c.h.ế.t ."

"Vậy làm gì? Đi xem tập bay ?"

"Ít nhất thì... bay ở độ cao 2 mét cũng là bay mà," Terence nhếch mép, nụ vẻ chế nhạo, mà mang chút gì đó khích lệ (theo kiểu lầy lội của ). "Nếu cô thích, tối nay thể lén đưa cô lên tháp Thiên văn. Ở đó tuyết rơi... lý thuyết hơn đấy."

Amoret ngẩn một giây. Một lời mời? Từ Terence Higgs?

Cô lập tức lấy vẻ điềm nhiên: "Để xem tâm trạng của . nếu định đẩy xuống tuyết, sẽ biến thành một con gà thật sự vì chỉ là tiếng kêu đấy."

"Biết , đồ nhỏ mọn!" Terence lẩm bẩm, nhưng đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Giáng sinh năm nhất của Amoret, hóa hề cô đơn như cô tưởng. Và lớp giấy gói quà vụng về , chỉ một cuốn sách, mà còn một mối quan hệ đang dần chuyển , từ "kẻ thù" sang một thứ gì đó... khó định nghĩa hơn.

Loading...