Dịu Dàng Bên Em - Chương 2: Tôi Có Thể Tự Về
Cập nhật lúc: 2026-04-02 12:53:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lê Giang Lâm mặc một bộ vest đen, dáng cao thẳng đường nét chững chạc nghiêm nghị, cùng phong thái điềm đạm với nụ tươi môi.
Như ý thức ánh mắt tò mò của cô gái bên đang về hướng , nghiêng đầu nhướng mi, ánh mắt chính xác đáp Kim Thơ, bốn mắt , một tia ánh sáng chiếu gương mặt cô gái trẻ làm đôi mắt cô càng thêm long lanh, khuôn mặt nổi bật ánh sáng đèn led mờ ảo rung động khiến thấy trong lòng liền lăn tăn gợn sóng.
Đôi mắt long lanh trìu mến cùng đôi môi đỏ mọng phù hợp với khuôn mặt lạnh lùng của Kim Thơ lúc khi đối diện, đơn giản chỉ là sự dụ dỗ kiêng nể gì đối với nhiều đàn ông vô tình khi thấy.
Lê Giang Lâm dừng trong hai giây, đó như thể chuyện gì xảy .
Kim Thơ trong lòng tự hỏi tại đến đây, đêm nay mới trở về nhà ?
Kim Thơ liếc thông tin chuyến bay mà trợ lý Lưu gửi cho cô qua điện thoại, nhớ nhầm thì bảy giờ tối Lê Giang Lâm mới xuống máy bay. Còn đầy một giờ nữa, tại thể xuất hiện ở đây trong bộ vest đen lịch lãm và giày da sang trọng như thế! Có vẻ như khi xuống máy bay trực tiếp đến bữa tiệc.
Mộc Thu thấy Kim Thơ tự nhiên liền kéo tay cô nháy mắt hất cằm về phía Lê Giang Lâm ý bảo, xem, chồng đang ở đây. Cô nàng đẩy tay Kim Thơ cố ý Kim Thơ nhanh chóng chạy qua cùng với Lê Giang Lâm.
Kim Thơ phớt lờ Mộc Thu, cô cầm ly rượu vang đỏ trong khay do phục vụ bưng tới uống một ngụm lớn, bên tai ai đó đang nhắc đến tên Lê Giang Lâm và những lời đồn thổi về những thành tựu của trong giới kinh doanh mấy năm qua.
“Một đại gia như hiếm khi tham dự buổi tiệc từ thiện như thế nha.”
“Ai nấy đều khỏi đoán già đoán non vì xuất hiện ở đây, ai thể mời một doanh nhân tiếng đến buổi từ thiện tầm trung như thế. Cho dù là gì nữa thì Lê Giang Lâm vẫn thể từ chối đến vì quá bận rộn mà.”
"Đây vẫn là phỏng đoán thôi, nhưng chủ tịch Lê là CEO tương lai của tập đoàn WOsan, chuyện đó còn gì bàn cãi nữa, chỉ tính trong tay nắm giữ một nửa cổ phần. Tất nhiên, ở đây mục đích để hỗ trợ công ty của bố vợ."
Kim Thơ đang ngậm rượu trong miệng suýt chút nữa sặc mà phun , cô nhanh trực tiếp lấy tay che miệng cố nuốt hết xuống bụng, mùi vị gì chỉ thấy đắng chát cùng chua xót, trong vô thức cô ngước Lê Giang Lâm đang chuyện bên .
Cô gái bên cạnh thấy Kim Thơ chủ động sang phía Lê Giang Lâm, cho rằng cô phận của , cô gái bên cạnh liền nhiệt tình với Kim Thơ.
"Chị Trish , chị chuyện liên hôn giữa tập đoàn WOsan và tập đoàn NIP ?"
Kim Thơ nhẹ, đương nhiên chỉ mà cô còn là trong cuộc cơ mà.
Cô gái chỉ tay về phía Lê Giang Lâm : "Người đám vây quanh nịnh nọt là chủ tịch tập đoàn NIP đấy, cũng là đối tác kết hôn của đại tiểu thư tập đoàn WOsan. Anh trẻ tuổi triển vọng, trai và quyến rũ. Em chỉ thấy ảnh của các tạp chí tài chính mà thôi chứ dịp gặp ngoài đời. Không ngờ rằng ngoài đời còn trai hơn trong ảnh bìa. Em thực sự ghen tị với cái cô Kim Thơ đó quá, nếu em mà là cô , chắc chắn ngày nào em cũng thức dậy thật sớm để thấy khuôn mặt trai của chồng , ui là trời, chỉ nghĩ thôi thấy sướng c.h.ế.t ."
Kim Thơ: " ... "
Thực sự là ngoa chút nào khi khen như , tuy cuộc sống hiện tại của cô khi sống cùng đàn ông mà hề yêu, nhưng quả thực trai.
Mộc Thu đang bên cạnh Kim Thơ thấy vẻ mặt nên lời của cô, giống như Kim Thơ sắp lời của cô gái làm cho tức đến rơi nước mắt.
Bữa tiệc sắp bắt đầu, vị trí khách mời sắp xếp tùy theo danh tính và độ giàu của họ, Mộc Thu theo Kim Thơ đến hàng ghế cùng và xuống.
Người chủ trì sự kiện sân khấu đang tiến hành xử lý vấn đề còn sót , là do cố ý vô tình, camera màn hình lớn mấy xuống hàng ghế đầu tiên, nhằm ngay chỗ của Lê Giang Lâm đang mà bắt cận cảnh.
Người dẫn chương trình vẻ như lên sân khấu phát biểu vài lời, nhưng Lê Giang Lâm nhướng mắt, tay nhẹ nâng cặp kính mũi, mím môi, thản nhiên mang theo vẻ uy nghiêm của một bậc bề mà hề quan tâm đến dẫn chương trình đang khán đài.
Máy rung một chút trở sân khấu, đó dám đến hàng ghế đầu tiên nữa, thậm chí những doanh nhân đang ở hàng ghế đầu cũng ghi hình.
Mộc Thu nghiêng đầu qua Kim Thơ thở dài, "Thơ Thơ, sức ảnh hưởng của chồng quá lớn , chỉ một cái thôi mà tay của cameraman run lên, xem nhân viên công ty bố chỉ ông chủ lớn chứ tới ông chủ nhỏ , lấy lòng nhiều đó .”
Kim Thơ cúi đầu nhéo mấy cái mu bàn tay Mộc Thu, " Tôi mà lấy lòng , mơ .”
Mộc Thu rút tay về nhăn nhó, "Một giám đốc điều hành kinh nghiệm và năng lực quen thuộc với công việc kinh doanh của công ty. Anh tiếp quản công ty là chuyện đương nhiên ? Mặc dù đây ba của làm , nhưng đến thời điểm , nếu kế thì chuyện khác, thật sự khó đối phó. Nếu lấy lòng để dựa dẫm thì thiệt thòi nhiều nhất vẫn là . Phải mối quan hệ với chồng, tìm cách kiểm soát công ty trong tay , để nó chia sẻ cho những kẻ thừa cơ hội, đó mới là thông minh."
Mộc Thu cảnh báo cho Kim Thơ dựa kinh nghiệm của bản cô, đây gia đình cô cũng lâm trường hợp , khi cô mất, ba cô cũng tái hôn và tất nhiên sự tranh giành tài sản của gia đình xảy , nhưng cô giống với Kim Thơ chịu cảnh liên hôn để cứu vớt công ty.
Vừa xong lời Kim Thơ khỏi , ngay từ khi ba cô chuẩn ly hôn, phần tài sản của gia đình cô phân chia rõ ràng, ngoại trừ cổ phần công ty và căn nhà nơi ba cô đang ở, và một phần chia cho cô, thì tất cả tài sản khác gán hết tên cô. Trong công ty WOsan cô nắm giữ cổ phần ít hơn so với Lê Giang Lâm, thậm chí là còn nhiều hơn, vì cổ phần bí mật đó là do ông nội cô để .
"Nhìn chồng cô xem, thật sự quá kiêu ngạo và độc đoán. Nghe hiện đang quản lý bộ tập đoàn NIP. Cũng bố nghiêm khắc, nếu làm việc lớn thì học hỏi công việc từ cấp bậc thấp nhất trong công ty. Cho nên mới đào tạo một xuất sắt lạnh lùng đến như ."
"Vậy ? Tôi cũng là ngu xuẩn. Nếu làm gì cả, chắc chắn đẩy khỏi công ty ."
Kim Thơ hề đề cập đến cuộc sống vợ chồng riêng tư của cô và Lê Giang Lâm. Tất nhiên tránh khỏi xích mích với Lê Giang Lâm khi sống chung một mái nhà, để tránh việc cổ phần của ba ngoài chiếm đoạt, nên cô đề nghị tiếp quản công ty.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/diu-dang-ben-em/chuong-2-toi-co-the-tu-ve.html.]
Mười mấy năm sống một cuộc sống tự do, gò bó và gì về việc quản lý kinh doanh của gia đình, tất nhiên Kim Thơ thể một tiếp quản công ty, cô cần thời gian tìm hiểu và học hỏi kinh nghiệm. Cho nên khi ba cô đề nghị liên hôn và bán cổ phần của ông cho tập đoàn NIP, cô phản đối, vì cô ba còn khả năng vực dậy công ty, còn cô thì hiểu gì về kinh doanh, sớm thì muộn WOsan tâm quyết cả đời của ông nội sẽ tan thành mây khói.
“Để Lê Giang Lâm giúp , là vợ chồng tất nhiên thể nhúng tay, cho đến WOsan mặt giật dây quản lý các cổ đông nhỏ lẻ, bảo đảm ai dám ý kiến gì, khi đủ sức, sẽ tiếp quản và vững đôi chân của , đến lúc đó hắt sang một bên còn .”
Kim Thơ mỉm , “Cậu thấy từ nảy đến giờ hề đến gặp ? Rõ ràng là giới thiệu là vợ với ."
Mộc Thu ngạc nhiên, " ... Không hai kết hôn hơn ba tháng ? Chẳng lẽ vẫn làm chuyện đó với ?"
Kim Thơ liếc cô một cái, "Bỏ , bộ dạng gì của làm khó chịu thật đó, là hôn nhân thương mại mà, thừa kế công ty của gia đình, bận rộn như , làm gì thời gian để ý đến chứ. Tôi cũng cần để ý, sẽ tự học hỏi và lấy những thứ thuộc về ."
Mộc Thu: " ... " Thở dài nên lời.
Đó là bởi vì Kim Thơ từng thấy thế giới bên ngoài tàn khốc đến cỡ nào, và cô cũng từng trải qua cuộc sống hôn nhân đó nên đối với chuyện gia đình cô hiểu bao nhiêu. Một cô gái trẻ đột ngột kết hôn với một chồng xa lạ từng hẹn hò yêu đương, tất nhiên sẽ hứng thú với chuyện chăn gối.
"Vậy hôm nay đến đây là vì cái gì?"
Kim Thơ chỉ cách giữa Lê Giang Lâm và , cô dùng ngón tay chỉ mặt , "Vì , giống ?
Mộc Thu tới lui lắc đầu, "Trông giống lắm, nhưng dù cũng đến, nếu thì cho dù ba thế nào cũng , Lê Giang Lâm tiếng là lạnh lùng và độc đoán mà.”
“Có thể vì cái gì chứ?” Kim Thơ nhếch miệng .
“Có lẽ vì nghĩ bữa tiệc sẽ quá muộn, sợ về một an nên đến đây để đón cùng về nhà.”
Kim Thơ ung dung, “Tôi tài xế và vệ sĩ.” Một về thì chứ, loại chuyện cũng thể làm thì vô dụng quá còn gì.
Mộc Thu lắc đầu, , tiền quyền, cũng . Mộc Thu ngậm miệng tiếp.
Sau bữa tiệc, hầu hết những mặt đều cầm theo ly rượu và tìm đối tác làm ăn quen để liên lạc với . Hạ Anh Quân, chủ của khách sạn Thanh Hoa nổi tiếng ở Đà Lạt, cũng tình cờ mặt ở đây, và Lê Giang Lâm mối quan hệ bạn bè , bọn họ đang chuyện cùng .
Kim Thơ vài câu với Mộc Thu tới chỗ vệ sĩ Châu đang , cô hỏi:
"Xe đến ?"
Vệ sĩ Châu gật đầu, "Đã đến , đang ở bãi đậu thưa cô chủ."
Vừa xong vệ sĩ Châu nhớ điều gì, ông liếc về phía Lê Giang Lâm một cái, vội vàng , "Cô chủ, cô nên về cùng chủ thì hơn?"
“Tại ?” Kim Thơ khó hiểu hỏi.
“Cậu đến đây là vì cô.” Vệ sĩ Châu giọng càng nhỏ.
Kim Thơ khịt mũi, cầm túi xách lên, “Anh đang chuyện cần với bạn, cần mất thời gian đợi .”
Giọng điệu tự nhiên, giống như vợ đang giận chồng hờn dỗi vì để cô một từ lúc bắt đầu buổi tiệc cho đến khi tiệc sắp kết thúc, giống như hai điều tự do riêng ai ràng buộc ai, cho thấy cô và Lê Giang Lâm sống với thông thường hòa hợp theo một cách nào đó khiến khó hiểu.
Họ cùng dự một bữa tiệc, buổi tối về nhà cùng , họ thực sự là một cặp vợ chồng ? Hay chỉ là hai xa lạ.
Vệ sĩ Châu dám gì thêm liền nhận lấy túi xách cô chủ đưa qua.
Hai một một cùng bước ngoài, vài bước thì điện thoại của Kim Thơ rung lên một tiếng réo rắt, cô lưng định lấy túi xách từ tay vệ sĩ để điện thoại, đột nhiên nắm lấy tay cô kéo , Kim Thơ ngước mắt lên thì đúng lúc đầu đụng mạnh n.g.ự.c của Lê Giang Lâm đang mặt.
“Lát nữa khi buổi tiệc kết thúc, chúng cùng về nhà.” Giọng lạnh lùng như đang lệnh.
Kim Thơ chút kinh ngạc, trong đầu chuẩn sẵn lời .
“ tài xế của đang chờ ở bên ngoài .”
vì lời đang suy nghĩ thì Kim Thơ giật mạnh tay khỏi tay Lê Giang Lâm.
“Đừng lệnh cho , thể tự về.”
Nói xong cô bước ngang qua mặt thẳng về phía Mộc Thu, Lê Giang Lâm gì chỉ theo cô vợ bướng bỉnh của nhếch miệng .