「Không , tim chắc là vấn đề gì, chắc chắn là do nghỉ ngơi , dạo mệt quá, còn gặp một kẻ dở , chắc chắn là tức , mệt tức thì tim sẽ thoải mái, chắc chắn là như .」
Hắn nơi đồng m.ô.n.g quạnh chẳng gì cả, càng thêm bực bội, xoay về.
「Thôi bỏ , hợp tác xã cung tiêu mua thêm ít đồ về nghỉ ngơi cho , mai làm , thể đắc tội đội trưởng thêm nữa.
Haiz, về mua thêm chút đồ biếu đội trưởng để làm dịu mối quan hệ , nếu ngày mai chắc chắn gây khó dễ cho xem.」
Dương Mộc Mộc ở trong gian Lục Thiên Nghiêu thở dài lắc đầu rời , đợi một lát thấy ai cô mới từ trong gian ngoài.
Ngay khoảnh khắc chạm đất, cô thấy Lục Thiên Nghiêu vòng trở , trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc , cô Tái gian, né tránh Lục Thiên Nghiêu một cách Hoàn Mỹ.
Được lắm, Lục Thiên Nghiêu đối với những thứ còn cảm ứng tâm linh cơ đấy, tim hoảng loạn thoải mái ?
Vậy thì cơ hội hoảng loạn sẽ càng ngày càng nhiều.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lục Thiên Nghiêu quanh quẩn gần đó một vòng, chẳng thấy gì cả, uể oải rời : 「Haiz, đúng là chẳng đồ gì thật, cái nơi rách nát !」
Dương Mộc Mộc khỏi gian nữa, điều khiển gian bám theo m.ô.n.g Lục Thiên Nghiêu mà , đến ngã ba đường công xã và đường về đại đội thì đường ai nấy .
Lục Thiên Nghiêu lên trấn, Dương Mộc Mộc về đội, tìm một nơi lôi xe đạp , đạp xe về phía đội.
Trên đường, Dương Mộc Mộc một tâm hai dụng, đạp xe kiểm tra chiếc rương bảo bối đào đang để trong sân gian.
Chiếc rương chứa đầy vàng bạc châu báu mở xem một cái, làm lóa cả đôi mắt của Dương Mộc Mộc, hèn gì Lục Thiên Nghiêu trong sách còn lén lút chạy về đào đồ , cái ai mà đỏ mắt, cũng chỉ 「Dương Mộc Mộc」 tên tra nam cố tình nhào nặn để tặng trang cho mới đem những món đồ kể cho Lục Thiên Nghiêu .
Trong rương là bảo bối, lấy một kẽ hở nào là thứ đáng tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-92.html.]
Từ giữa thể chia làm hai nửa, phía mọt ăn là những thỏi vàng lớn, loại 312.5 gram một thỏi.
Nếu cái đặt ở thời đại đây của cô, 618 một gram, một thỏi chính là đồng, hơn mười vạn , nửa chiếc rương thể bao nhiêu thỏi?
Dương Mộc Mộc vui sướng đếm, đúng 40 thỏi, chính là đồng.
Mẹ ơi, phát phát , phát tài to !
Miệng cô há hốc còn to hơn cả quả trứng gà, mãi khép .
Nhìn sang nửa bên , là các loại dây chuyền châu báu, thiếu các loại vòng tay Phỉ Thúy Ngọc Thạch, Ngọc Bội các loại, còn một đồ dùng cổ bát đĩa.
Nhìn thấy ngọc trai vài chỗ mọt, Dương Mộc Mộc đau lòng c.h.ế.t, cầm từng món một lên xem kỹ, Tái nở nụ .
Cũng may, chỉ mấy chuỗi ngọc trai phía là mọt ăn, bên vẫn còn bảo quản Hoàn Mỹ, những thứ khác cũng sứt mẻ gì, Ngọc Thạch cũng thấy vết nứt, đều nguyên vẹn.
Những món bảo bối Ngọc Thạch cũng đều là đồ , chất ngọc Phỉ Thúy đó đều từ nhu chủng trở lên, băng chủng chiếm đa , đặt ở bây giờ cũng đều là những thứ đáng giá.
Lục Thiên Nghiêu thể dựa chiếc rương đồ mà trở thành giàu nhất trong thời đại , đó là chuyện bình thường thể bình thường hơn, đến một con heo cầm những thứ đầu gió mà thổi cũng thể phồng to đến mức thể tưởng tượng nổi.
Bây giờ, thật xin , những thứ đều thuộc về cô.
Nhận một món bảo bối, đổi cốt truyện, Dương Mộc Mộc tâm trạng cực , thu xếp đồ đạc xong xuôi, nhanh chóng đạp xe lao về phía đại đội.
Chiếc xe đạp của cô lộ diện ở đại đội dấy lên một trận bàn tán, ít trong đội Dương Mộc Mộc với ánh mắt càng thêm nhiệt tình, hận thể dán chặt lên cô.
Trong lòng ai nấy đều thầm thì, vị tri thanh chỉ lớn lên xinh , mà trong túi còn tiền, ai mà cưới về nhà thì chẳng phát tài , một nhà con trai độc bắt đầu thầm tính toán trong lòng.