Mạnh Thanh Ninh vội vàng cúi hôn lên má Phó Nam Tiêu.
Hơi thở ái đến gần, cô thì thầm tai một câu.
“Vậy chồng đợi em ở đây nhé.”
Rồi cô vội vàng xuống xe.
Phó Nam Tiêu đưa tay sờ lên má , nơi vẫn còn lưu cảm giác mềm mại.
khóe môi vốn đang cụp xuống, lúc khẽ nhếch lên.
Mạnh Thanh Ninh đến phòng bệnh thì Tiết Tuyết Dung đang xách túi chuẩn .
Không giữa họ xảy chuyện gì, Mạnh Thanh Ninh phát hiện sắc mặt Tiết Tuyết Dung .
khi thấy đến, cô bé vẫn gượng giả vờ như chuyện gì xảy .
“Chị Thanh Ninh đến , đúng lúc em đây. Anh Giang sáng nay còn ngoài hít thở khí trong lành, là chị Thanh Ninh đẩy Giang vườn dạo một chút nhé?”
Mạnh Thanh Ninh vội vàng đồng ý: “Được thôi, thành vấn đề.”
“Vậy , em đây, hai cứ từ từ chuyện nhé.”
Cô bé vội vàng rời , khi lướt qua cô, Mạnh Thanh Ninh thấy khóe mắt Tiết Tuyết Dung đỏ.
Mạnh Thanh Ninh nhíu mày.
Tối qua cô gọi điện cho Tiết Tuyết Dung và cũng hỏi về chuyện xảy với Giang Hành đó.
Cô bé lúc đầu chịu , nhưng đó cũng kể chuyện cho cô một cách đứt quãng.
Có thể thấy Tiết Tuyết Dung thật sự thích Giang Hành.
Tiết Tuyết Dung còn , sở dĩ bây giờ cô cố gắng học diễn xuất là vì gần Giang Hành hơn một chút nữa.
Cơ hội thử vai quan trọng, cô cũng luôn ở bên Giang Hành chăm sóc , nhưng Tiết Tuyết Dung , đồng thời cô cũng suy nghĩ về mỗi ngày trong tương lai, nên bây giờ cô cố gắng.
Gần đây Giang Hành đều buồn bã, bố Giang Hành bây giờ cũng bận nên cô mới bất đắc dĩ gọi điện cho Mạnh Thanh Ninh.
Mạnh Thanh Ninh bày tỏ sự thấu hiểu với Tiết Tuyết Dung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu/chuong-919-vay-anh-muon-lam-mai-cho-em-sao.html.]
Cô cũng thực sự định đến thăm Giang Hành một nữa.
Chuyện của tập đoàn Giang thị, cô vẫn tự chuyện với Giang Hành.
Tiết Tuyết Dung rời .
Trong phòng bệnh chỉ còn Giang Hành và Mạnh Thanh Ninh.
Cô đặt bát canh trong tay sang một bên.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
“Đây là canh em tự nấu, lát nữa về uống nhé, em đẩy sân dạo một chút.”
Đối với Mạnh Thanh Ninh, Giang Hành bao giờ từ chối.
Thần sắc vẫn ôn hòa. “Được.”
Mạnh Thanh Ninh đẩy xe lăn của Giang Hành đến vườn bệnh viện.
Nghĩ đến dáng vẻ của Tiết Tuyết Dung khi rời nãy, Mạnh Thanh Ninh nhịn hỏi: “Anh và Tuyết Dung cãi ?”
Ánh mắt Giang Hành lướt qua một tia đen tối: “Không cãi , chỉ là chút hiểu lầm rõ.”
Cô thở dài, sang khuôn mặt nghiêng của Giang Hành: “A Hành, em nghĩ nên tình cảm của Tuyết Dung dành cho , cô là một cô gái .”
Không khí im lặng một lúc, Giang Hành chút tự giễu : “Vậy, Thanh
Ninh bây giờ đang làm mai cho ?”
“Em ý đó, em chỉ cảm thấy Tuyết Dung là một cô gái … Em bỏ lỡ.”
Nghĩ đến dáng vẻ Tiết Tuyết Dung luôn chăm sóc , hầu như mỗi tỉnh dậy đều thể thấy bóng dáng Tiết Tuyết Dung.
Trong lòng Giang Hành đột nhiên xuất hiện một cảm xúc khác lạ.
Chỉ là cảm giác ngay cả bản cũng vì .
Người đàn ông về phía xa.
“Chính vì cô , nên nên giới hạn trong thế giới cần thiết của .”
Mạnh Thanh Ninh , lông mày nhíu chặt hơn, đồng tình : “Cái gì gọi là thế giới cần thiết? Chỉ cần là điều cảm thấy đáng giá thì tồn tại cái gọi là cần thiết cần thiết, trọng điểm là đáng giá !”