Còn nữa, con gái ruột của Phong Tiêu Mặc, điều cô cũng linh cảm từ lâu.
Hổ dữ ăn thịt con, Phong Tiêu Mặc đối xử với cô tàn nhẫn như , thậm chí còn g.i.ế.c cô.
Việc cô con gái cũng lý.
Cô nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng, một nữa : "Vậy ba bảy lượt bắt Liễu Chiêu là vì ? Anh con của , lẽ nào chỉ vì Tiểu Chiêu làm thí nghiệm cho đứa con trai nhỏ đang bệnh của ?!"
Phong Tiêu Mặc nhướn mày cô.
"Ta đ.á.n.h giá thấp con , ngờ con phát hiện nhiều như . Vậy đây ở trong nước, con đều giả vờ ?"
Mạnh Thanh Ninh mím môi: "Với , cần gì đạo nghĩa."
Phong Tiêu Mặc đột nhiên .
Giọng điệu chút tiếc nuối: "Thực ,""""""Tôi khá ngưỡng mộ trí tuệ của cô, nếu cô thực sự là con gái ruột của , lẽ cô sẽ là thừa kế của trong tương lai, nhưng thật đáng tiếc, cô chỉ là một phụ nữ lẳng lơ!”
“Cô đúng, Tiểu Kiều nhóm m.á.u rhnull hiếm gặp giống Tiểu Trì, cả hai đều mắc cùng một bệnh về máu. Cô xem, đây là ý trời thì là gì?”
THẬP LÝ ĐÀO HOA
“Đương nhiên nắm bắt cơ hội cho con trai . Mặc dù lấy m.á.u cuống rốn, nhưng cũng cách chữa khỏi bệnh cho Tiểu Trì! Tôi nghĩ cô tiếp xúc với Javier trong thời gian chắc cũng chúng đang nghiên cứu loại t.h.u.ố.c gì chứ?”
“Đợi đến khi mẫu thử nghiệm của chúng đời, lúc đó thể cho Liễu Chiêu dùng thử. Chỉ cần chữa khỏi cho , chúng thể lập tức truyền m.á.u của cho Tiểu Trì! Haha, Tiểu Trì lúc đó thể trở thành bình thường !”
Nếu tay trói, Mạnh Thanh Nịnh thực sự xông lên tát một cái!
Thật ngờ thể nghĩ một phương pháp táng tận lương tâm như để kéo dài mạng sống cho con trai !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu/chuong-804-anh-dung-la-mot-ten-dien.html.]
“Vậy Javier đang dùng sống để thí nghiệm trong phòng thí nghiệm ? Phong Tiêu Mặc, làm như sợ quả báo !”
Phong Tiêu Mặc nữa.
Giọng ngông cuồng và khinh thường.
“Quả báo? Là do những đó quá ngu ngốc, mới chúng lừa đến đây làm thí nghiệm. Trên đời , những kẻ ngu ngốc đáng nuốt chửng, hơn nữa, thể đóng góp cho thành quả nghiên cứu vĩ đại của chúng , đó là phúc khí của họ! Cũng là ân huệ đối với họ!”
Mạnh Thanh Nịnh thể tin khuôn mặt dữ tợn của , môi tái nhợt.
“Điên , thực sự điên ! Đó đều là những mạng ! Anh chỉ vì lòng tham đáng của mà biến họ thành những kẻ ma, Tiểu Chiêu bắt đến đây cũng sẽ biến thành như !”
Phong Tiêu Mặc quan tâm, uống cạn ly rượu vang đỏ bàn.
“Trong mắt , các đều chỉ là lũ kiến hôi. Còn về Liễu Chiêu, là vị t.h.u.ố.c chính thể cứu con trai , làm thể để biến thành như . đợi đến khi còn giá trị nữa thì chắc .”
Người đàn ông từ từ dậy đến mặt Mạnh Thanh Nịnh.
Đôi mắt nheo đầy nguy hiểm.
“Thay vì lo lắng cho những chuyện , chi bằng hãy lo lắng cho bản . Cô yên tâm, sẽ dễ dàng để cô và tình nhân của cô c.h.ế.t .”
“Dù cũng là hai cơ thể khỏe mạnh, đương nhiên đóng góp cho nghiên cứu vĩ đại của chúng . Gần đây mẫu thí nghiệm đang khan hiếm, cũng coi như các c.h.ế.t đúng chỗ. Đợi mấy ngày nữa sẽ tìm cách đưa em trai và của cô đến đây cùng cô, nên cô đừng vội.”
Nghe , sắc mặt Mạnh Thanh Nịnh lập tức trở nên đầy giận dữ: “Phong
Tiêu Mặc, đồ khốn nạn! Mẹ từng yêu mà! Anh đúng là một con quỷ hơn kém!”
Cô xông lên, nhưng dễ dàng Phong Tiêu Mặc đẩy ngã xuống đất.