Cả gia đình vui vẻ ăn cơm xong.
Hoàn để ý, từ khi xuất viện một chiếc xe màu đen bám sát phía họ.
Sáng hôm .
Sau khi Mạnh Thanh Ninh hồi phục sức khỏe, cô trở công ty làm việc bình thường.
Hợp tác với tập đoàn Phó thị vẫn đang tiếp diễn, chỉ là Phó Nam Tiêu những đến công ty mà còn tìm cô nữa.
Mạnh Thanh Ninh khỏi cảm thấy lạ, nhưng cũng vui vẻ rảnh rỗi.
Cho đến giờ nghỉ trưa.
Mạnh Thanh Ninh và Tiểu Thu cùng xuống lầu, đến nhà ăn nhân viên để ăn trưa.
Chưa khỏi cổng công ty, một bóng dáng quen thuộc đột nhiên bước từ thang máy, bên cạnh còn nhân sự của Vinh Thịnh.
Nhân sự đặc biệt niềm nở, ngừng hỏi: "Cô Tô hôm nay thời gian đến Vinh Thịnh chúng ? Có chuyện gì ? Tôi sẽ thông báo cho phó tổng của chúng tiếp đón cô..."
Tuy nhiên, lời còn xong thì Tô Tần dừng bước.
Cô sững ở cổng tập đoàn Vinh Thịnh, Mạnh Thanh Ninh mặc bộ váy công sở đeo thẻ nhân viên mặt, khóe môi đỏ mọng cong lên.
Trong mắt phụ nữ tràn đầy khinh miệt: "Không cần, tìm cô ."
Nhân sự theo ánh mắt của cô , thấy Mạnh Thanh Ninh, đầy vẻ khó hiểu.
Xem Mạnh Thanh Ninh dạng .
Đến Vinh Thịnh hai tháng, chỉ thể đạt hợp tác với tập đoàn Phó thị, bây giờ ngay cả thiên kim nhà họ Tô cũng đặc biệt đến tìm cô .
Giữa họ... rốt cuộc là mối quan hệ gì?
Xung quanh nhanh chóng tụ tập một nhóm qua đường rõ sự thật.
Tiểu Thu nhanh chóng nhận kẻ đến thiện, lo lắng Mạnh Thanh Ninh: "Thanh Ninh..."
Tuy nhiên, đợi cô xong, Tô Tần đến mặt.
Cô Mạnh Thanh Ninh từ xuống , nhịn khẩy: "Lâu gặp,
Mạnh Thanh Ninh."
TRẦN THANH TOÀN
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-fqdp/chuong-227-tai-sao-khong-the-danh-co.html.]
Ba chữ cuối cùng, Tô Tần gần như nghiến răng .
Cô để ý đến nhiều xung quanh, mỉa mai : "Không ngờ nhiều năm trôi qua cô vẫn chút tiến bộ nào, vẫn dựa việc quyến rũ đàn ông mới thể đạt hợp tác để sống sót. Sao đổi chút chiêu trò mới?"
"Cô sợ lấy những bức ảnh cô và Nam Tiêu năm xưa cho xem ?"
Nghe ý mỉa mai trong lời , Mạnh Thanh Ninh cụp mắt xuống.
Cô giọng bình tĩnh nhàn nhạt : "Vậy cô Tô hôm nay đến tìm là để những điều ? quyến rũ đàn ông thì rõ, năm năm trôi qua cô và Phó tổng vẫn kết hôn, tò mò." "Cô...!"
Thấy dáng vẻ của cô , Tô Tần lập tức càng thêm tức giận.
Cô ngờ năm năm trôi qua, Mạnh Thanh Ninh vẻ yếu đuối như một bông hoa nhỏ màu trắng, nhưng lời còn chói tai hơn .
Tô Tần kích động, trực tiếp giơ tay lên: "Cô là cái thá gì?
Mà cũng dám chuyện như với !"
Tuy nhiên, giây tiếp theo, cổ tay cô Mạnh Thanh Ninh nắm chặt.
Tô Tần tức giận, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ của Mạnh Thanh Ninh.
Cô còn hồn, một tiếng tát giòn tan vang lên.
Cả công ty đều im lặng.
Không ai dám tin, Mạnh Thanh Ninh bình thường ít dám động tay đ.á.n.h .
Và Tô Tần rõ ràng cũng ngờ tới.
Giây tiếp theo, tiếng hét chói tai của cô vang lên: "Cô đ.á.n.h ? Cô dám đ.á.n.h ?!"
So với cô , Mạnh Thanh Ninh tỏ đặc biệt bình tĩnh.
"Cô thể đ.á.n.h , tại thể đ.á.n.h cô?"
Cô lạnh lùng Tô Tần: "Cô Tô, xuất của lắm, nhưng điều đó nghĩa là để cô bắt nạt và sỉ nhục.
"Cái tát hôm nay chỉ là để cho cô còn là Mạnh Thanh Ninh của ngày xưa nữa. Nếu cô cố chấp tay với , ngại cùng cô cá c.h.ế.t lưới rách!"
Nói xong, Mạnh Thanh Ninh thẳng thừng rời .
Khí chất lạnh lùng quanh cô , khác với vẻ ngoài bình thường.