Dị Ứng Với Tình Yêu - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-11 07:12:52
Lượt xem: 741

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ ơi, con WeChat của con nhé, kết bạn với con, gửi danh của ba qua cho con luôn.”

Chúc Dã hân hoan cúp máy.

Tôi kinh ngạc đến mức suýt rớt cả cằm.

Hắn đưa tay : “Chứng minh thư.”

Tôi nhíu mày: “Làm… làm gì?”

Hắn nghiêng đầu : “Hàng Sơn Đông, bay thẳng lên trời.”

Tôi lẳng lặng đưa chứng minh thư cho , nhưng cứ cảm thấy gì đó sai sai mà .

Chúc Dã vốn luôn là nhiệt tình.

Chỉ cần Chu Diệp rảnh, đều sai bảo Chúc Dã đến giúp.

tích cực giúp làm chú rể thế .

Thì đây là đầu thấy.

Chúc Dã hớn hở mở WeChat, kết bạn với bố .

Lại cửa sổ, nhanh tay gõ chữ.

vô tình bấm nhầm tin nhắn thoại.

Tiếng của vang lên lồng lộng.

“Trời đất ơi, con rể ơi, hồng bao của con lớn quá, dám nhận .”

“Ba con cũng bảo lấy.”

“Tấm lòng của con ba nhận , con cứ đối với Ni Ni là , cần đưa tiền cho tụi .”

Tôi ngây :

“Anh gửi bao nhiêu thế? Làm bố sợ đến mức đó.”

Hắn vẻ vô tội:

“Ba mười vạn, mười vạn.”

“Hay là em cho tài khoản Alipay , Alipay trả .”

Tôi đau hết cả đầu:

“Chúc Dã, thực lòng cảm ơn .”

phai thôi nhé, đóng vai hảo quá, đến lúc đó khó ‘ly hôn’ lắm.”

“Tiền của đổ hết nhà Chu Diệp , sợ trả nổi .”

Chúc Dã một cái, thất vọng xuống sofa, lời nào.

Tôi mở máy tính, bắt đầu điên cuồng chỉnh sửa ảnh.

Thay hết đầu của Chu Diệp thành Chúc Dã.

đều gọi là “Tiểu Diệp”, phát âm tiếng Tứ Xuyên cũng gần giống .

Đang sửa ảnh đến tối tăm mặt mũi thì điện thoại Chúc Dã reo.

Là Chu Diệp gọi đến.

“Cậu Giản Ni ?”

“Tôi về nhà thấy đồ đạc của cô biến mất hết ! Ngay cả bàn chải đ.á.n.h răng cũng mang .”

“Cô cho danh sách đen, cũng chặn luôn, giờ liên lạc với cô .”

Hóa , Chu Diệp căn bản nhớ địa chỉ ở đây của .

cũng là khu chung cư cũ nát mà, làm thèm để mắt tới.

Hồi đầu đưa về nhà, leo cầu thang bộ còn nhíu mày bịt mũi chê bẩn.

Chúc Dã một cái, hỏi:

“Sao giờ mới về nhà? Lúc đó đuổi theo?”

Chu Diệp suy sụp :

“Người ngợm bẩn thỉu thế , dù cũng tắm rửa quần áo chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-ung-voi-tinh-yeu/chuong-6.html.]

“Vừa dọn dẹp xong thì Kiều Kiều đòi tự t.ử bằng cách ăn chuối, đang làm loạn ở phòng cấp cứu bệnh viện chúng kìa.”

“Cô bảo thấy thì từ chối điều trị.”

Giọng Chúc Dã lạnh lùng:

“Chu Diệp, sắp kết hôn , bày cái trò ?”

Chu Diệp im lặng hồi lâu, chậm rãi mở lời:

“Tôi … giống như ma xui quỷ khiến …”

“Giản Ni nghiêm túc quá, cứ thấy… cứ thấy kích thích… hiểu ?”

Chúc Dã hừ lạnh một tiếng:

“Tôi hiểu!”

Chu Diệp thở dài liên tục:

“Tôi và cô mấy năm nay, thực sự điểm nào với cô cả.”

đàn ông nào cưỡng mỹ nữ tự dâng tận cửa chứ?”

“Tôi thừa nhận, Kiều Kiều gây chuyện sến súa, nhưng cô cũng thực sự yêu , cô thậm chí vì mà ăn chuối, cô dị ứng chuối nghiêm trọng đấy!”

“Cô yêu như , chỉ là ở bên cô một đêm khi kết hôn thôi.”

“Tôi cứ ngỡ qua đêm nay là dứt điểm tâm nguyện của .”

“Mẹ kiếp, ngờ trùng hợp thế, camera trong nhà còn tháo!”

Chúc Dã khẩy:

“Cậu nghĩ ngủ với Kiều Kiều xong là cô tha cho chắc?”

“Thực sự yêu một là tuyệt đối bao giờ phản bội, chứ đừng đến việc dây dưa rõ, mập mờ kéo đẩy với phụ nữ khác!”

“Chu Diệp, yêu là trong lòng trong mắt chỉ duy nhất một .”

“Nếu làm , nghĩa là yêu.”

Chu Diệp ở đầu dây bên oà lên nức nở.

“Nhìn căn nhà trống rỗng, mới thực sự yêu cô nhường nào, thể mất cô …”

“Chúc Dã, giỏi dỗ dành phụ nữ nhất, giúp nghĩ cách , làm dỗ chị dâu .”

“Mấy bó hoa đây giúp mua là ở tiệm nào thế?”

“Còn cái ghế Ý gì đó nữa?”

“Tiệm bánh bao nhỏ cô thích ăn là tiệm nào nhỉ? Cái tiệm mà cô bảo hương vị của bố cô ?”

Tim khẽ rung động, đầu , sâu Chúc Dã một cái.

Hắn lập tức chột cúp điện thoại, nở một nụ nịnh nọt với :

“Giản Ni, vé máy bay đặt xong .”

Bên ngoài bến xe khách, gió lạnh thấu xương.

Ba mặc một chiếc áo khoác da màu đen, tóc chải ngôi lệch, lưng thẳng tắp.

Còn chốc chốc điện thoại, dùng ngón tay vuốt kiểu tóc.

Mái tóc đen nhánh tự nhiên đó mới nhuộm xong.

Chiếc thắt lưng ngang hông thắt chặt cái bụng bia phát tướng, mới tinh đến mức khiến mũi cay xè.

Tôi mới gọi một tiếng “Ba”.

Chúc Dã giống như chú ch.ó nhận mệnh lệnh, vèo một cái lao tới, nắm chặt lấy tay ba .

Hai đàn ông dùng lực lắc tay , xúc động như thể em thất lạc lâu ngày gặp .

Ba mở lời :

“Uầy, con rể, con cao thế .”

Chúc Dã khiêm tốn:

“Ba ạ, con chỉ cao một mét tám lăm thôi.”

Ba từ xuống :

“Ni Ni bảo con là bác sĩ?”

Loading...