Giá mà chuyện cứ mãi như đầu gặp gỡ. Thu dọn giang sơn chất đầy một gánh, cuối cùng cũng chỉ là sắc . Có lẽ chuyện chính là như .
Mùa đông qua , khi rừng đào mười dặm núi Yên Sơn bắt đầu chớm nở, trong phủ Đại soái đón nhận một tin hỷ —— Tam thiếu phu nhân Tố Thanh m.a.n.g t.h.a.i ba tháng.
Tức khắc cả phủ đều trở nên cẩn thận, sợ xảy chuyện như . Ngay cả Phó Nam Xuyên cũng thường xuyên đến phủ Đại soái thăm cô.
Hôm nay khi Phó Nam Xuyên đến, Tố Thanh đang trải một tờ giấy tuyên bàn học để luyện chữ. Câu thơ "Thế gian bi khổ liên can, năm năm lặng hỏi gió tây già" hiện lên mặt giấy, cô chằm chằm câu thơ đó xuất thần hồi lâu.
Phó Nam Xuyên bước tới một cái, ánh mắt đổi, đó vô biểu tình vò nát tờ giấy ném giỏ rác, : "Hoa đào núi Yên Sơn nở , đưa em ngoài giải khuây, cứ nhốt trong phủ mãi cho đứa trẻ."
Tố Thanh định thần , thản nhiên đáp một tiếng .
Phó Nam Xuyên gật đầu phía cửa, mới hai bước liền dừng chân, liếc Tố Thanh : "Anh em sinh đứa bé , nhưng nếu đứa trẻ chuyện gì, sẽ bắt cả nhà họ Giang chôn cùng."
Anh một cách bình thản, nhưng sắc mặt Tố Thanh bỗng chốc trở nên trắng bệch.
Rừng mơ mười dặm núi Yên Sơn nở rộ rực rỡ. Vì Phó Nam Xuyên đến nên ngọn núi phong tỏa từ sớm, xung quanh canh phòng nghiêm ngặt bởi một đội quân bảo vệ đông đảo, chỉ Tố Thanh và Phó Nam Xuyên là hai khách thưởng hoa.
Trên núi gió lớn, Phó Nam Xuyên khoác cho Tố Thanh một chiếc áo choàng dày, chiếc áo rộng lớn bao bọc lấy hình nhỏ nhắn của cô. Anh chỉnh vạt áo cho kín : "Sao em gầy thế ."
Tố Thanh ngẩn , cảm thấy như về , cô lơ đãng lẩm bẩm đáp: "Chắc là sinh con xong sẽ béo lên thôi." Khi câu , khóe môi cô mím tạo thành một đường cong nhẹ.
Phó Nam Xuyên một cái kéo cô lòng , mím môi : "Béo một chút cũng , dù béo như Nhị phu nhân nhà họ Đào cũng ."
Tố Thanh vùi đầu lồng n.g.ự.c , bật khe khẽ.
Mọi thứ dường như từng đổi. Anh ôm cô như ôm lấy báu vật. Những chuyện vui chỉ là do cô mơ một giấc mộng mà thôi, như thế thì bao.
Hóa cô đúng là mơ một giấc mộng, mơ thấy cô và Phó Nam Xuyên trở nên mặn nồng. Thế nhưng mộng thì cuối cùng cũng tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/danh-linh-muon-hoa-ly/chuong-8.html.]
Tố Thanh mẩu tin tạp chí —— 《Khói mây dĩ vãng của công t.ử họ Phó》, phía in một tấm ảnh nhỏ của Phó Nam Xuyên và Thẩm Khanh Khanh, nam thì tuấn tú hào hoa, nữ thì dịu dàng xinh , còn in kèm hơn mười bức thư tình qua của hai , thời gian ký tên đều là từ ba năm .
Phóng viên châm biếm rằng, Phó Nam Xuyên và Thẩm Khanh Khanh sớm tình ý với từ khi diễn cuộc hòa đàm Nam Bắc ba năm , chẳng qua vì vướng bận phận nên Phó Nam Xuyên đành cưới tiểu thư nhà họ Giang, cái gọi là "Phi Thanh bất thụ" chỉ là một trò để che đậy chân tình.
Tố Thanh nghĩ chắc mù , nhưng từng chữ từng câu trong mười mấy bức thư tình tạp chí đó vẫn hiện lên rõ mồn một trong mắt cô.
Ba năm , trong thời gian ba năm đó, đang nắm tay cô : "Tiểu thư Giang, tuyết ở phương Bắc lắm, em nhất định sẽ thích."
Hóa lúc đó, trong lòng đang nhung nhớ một khác, hóa ... chỉ là một trò .
Bên ngoài cửa sổ văn phòng của Phó Nam Xuyên ở quân bộ trồng vài gốc Thu Trân Đường, lúc đang đ.â.m chồi nảy lộc, chăm chú lâu.
Phó tá Trần gõ cửa mà cũng nhận .
"Thiếu soái, chuyện báo, thiếu phu nhân ạ."
Phó Nam Xuyên sực tỉnh, đôi mày cau : "Chẳng dặn là để cô ? Đám đó làm ăn kiểu gì !" Nói xong, sải bước lớn khỏi văn phòng.
Phó tá Trần theo: "Thiếu phu nhân... bảo gửi cái tới..."
Phó Nam Xuyên dừng bước, phong thư trong tay Phó tá Trần, hồi lâu dám đưa tay nhận lấy. Im lặng một lúc mới : "Cứ đặt nó lên bàn làm việc ."
Làm thể nhận, làm dám nhận.
Suốt cả buổi chiều Phó Nam Xuyên cứ chằm chằm phong thư đặt bàn, mãi đến khi trời sầm tối mới bực bội xé phong thư .
Trong thư những lời tuyệt tình mà hằng lo sợ, thậm chí lấy một chữ của Tố Thanh. chỉ mới liếc qua một cái dám tiếp nữa.
Bốn chữ "Phi Thanh bất thụ" vẫn là do chính tay khi đó, giờ đây cô gửi trả về.
Phó Nam Xuyên ôm n.g.ự.c ho khan dữ dội, nghĩ, chắc cô thật sự đau lòng .