Danh linh muốn hòa ly - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-24 06:55:56
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đó nhếch môi nhàn nhạt, sống mũi cao thẳng cùng đôi mắt sắc sảo cứ thế xông thẳng tầm mắt cô. Gương mặt lạnh lùng mang theo chút dịu dàng khiến đến ngây dại.

Đây là đầu tiên Tố Thanh gặp Phó Nam Xuyên.

"Phó công tử, chúng đại sảnh ." Tố Thanh thấy tiếng cha chút vội vàng.

Dường như nhận ông hề ý định giới thiệu, Phó Nam Xuyên liếc cha một cái sang Tố Thanh, nụ môi vẫn đổi, hỏi: "Đây là hoa gì ?"

"Thu Trân Đường đó." Tố Thanh đáp. Cô hề vẻ e thẹn khi gặp lạ, còn đắc ý bồi thêm một câu: "Đẹp ."

"Ừ, lắm." Phó Nam Xuyên ngẩng đầu cô gật đầu, nụ càng đậm hơn: "Phấn nhạt hương nồng khoe sắc thắm, bướm ong say đắm nhụy hoa đào. Quả thực ."

Tố Thanh đỏ bừng mặt, cúi đầu vội vã bỏ , nhưng thấy phía đóa Thu Trân Đường trong tay khẽ: "Giang tổng trưởng, trong phủ hóa còn giấu một đóa Thu Trân Đường thanh khiết thế ."

Lời chút lả lướt, nhưng chẳng khiến bắt bẻ sự thiếu tôn trọng sai sót nào.

Lúc đó Tố Thanh chỉ đang nghĩ, đang khen hoa là khen nhỉ.

Rồi nghĩ đến hai câu của bài thơ — Tâm ý từ nay ai thấu hiểu, một mảnh tình xuân gửi Trân Đường.

Nếu là khen thì ?

Cứ mỗi nghĩ như , mặt cô đỏ lựng lên như đóa hoa lựu mới nở trong vườn.

Tố Thanh ngờ ở rạp hát cũng gặp Thẩm Khanh Khanh.

bao trọn mấy gian phòng tầng hai, xung quanh đều lính canh gác, phô trương thanh thế cực lớn, trực tiếp lấn lướt cả vị phu nhân chính thất là cô. Cô cũng chẳng thèm tiến chào hỏi, coi cô gì.

Tố Thanh vốn chẳng tranh giành gì nên cũng cảm thấy cả, chỉ điều xem kịch vui thì nhiều, cô vẫn gượng xã giao với các tiểu thư, phu nhân ở Giang Ninh .

Các phu nhân tiểu thư đó dám gì, nhưng Xuân Nhạn thì ấm ức cho cô, phẫn nộ lẩm bẩm: "Làm cái vẻ đó cho ai xem chứ, sợ là hạng nuôi ở bên ngoài chắc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/danh-linh-muon-hoa-ly/chuong-3.html.]

Tố Thanh cau mày nhắc khẽ: "Xuân Nhạn!"

Câu đó của Xuân Nhạn cuối cùng vẫn truyền tới tai Phó Nam Xuyên.

Phó Nam Xuyên tìm đến cô lúc Tố Thanh mới chơi bài ở chỗ Tam di thái về. Thấy trong phòng đang bật đèn, cô theo thói quen gọi Xuân Nhạn vài tiếng.

Vừa bước phòng khách, thấy Phó Nam Xuyên đang ghế sô pha xem tài liệu, tiếng bước chân của cũng theo đó mà dừng .

Phó Nam Xuyên ngước mắt lên một cái, tiếp tục dán mắt xấp hồ sơ tay.

Tôi hồn, khẽ nhếch môi : "Anh về ." Nói đoạn, tiến gần hỏi tiếp: "Anh ăn cơm ? Nếu thì để bảo nhà bếp chuẩn một chút mang lên."

Giọng của nhẹ nhàng mềm mỏng. Mẹ từng dặn rằng trở thành một vợ quan tâm chồng. Trước đây chẳng học , cứ trêu chọc vài câu là nổi cáu nũng nịu, giờ đây những lời khách sáo thể một cách tự nhiên.

Bàn tay đang cầm bút máy của Phó Nam Xuyên khựng . Anh ngẩng đầu hồi lâu, thấy khóe môi vẫn giữ nụ nhàn nhạt , nhưng từ trong nụ , vài phần xa cách.

Có lẽ xem đến mệt , gập xấp tài liệu , dậy bảo: "Không cần chuẩn , ngay đây." Giọng hờ hững, lạnh nhạt.

Xoay vài bước, bỗng dừng , ngoảnh đầu : "Tôi ngẫm thấy Khanh Khanh cứ ở ngoài mãi cũng tiện, hai ngày nữa chúng sẽ dọn về đây ở."

Hóa về là để chuyện .

Tôi đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, bèn bưng tách bàn lên. Đôi tay run rẩy dữ dội, nước sóng sánh đổ ngoài, làm ướt một mảng lớn chiếc sườn xám màu xanh đang mặc. Bộ đồ thể mặc nữa .

Phó Nam Xuyên làm , ba ngày quả nhiên đưa Thẩm Khanh Khanh dọn phủ Đại soái. Tuy rằng tổ chức lễ lạt gì, nhưng ngay cả hầu trong phủ cũng bàn tán rằng danh phận của Thẩm Khanh Khanh tám chín phần là chắc chắn .

Thái thái còn đặc biệt gọi đến bên cạnh để khuyên nhủ: "Thằng Ba cũng chỉ là ham hố của lạ nhất thời thôi, đàn ông ai mà chẳng . Con đừng để bụng quá, vả , gia đình như chúng làm dung nạp hạng phụ nữ đó ."

Nhị di thái bên cạnh cũng ngừng phụ họa: "Con thấy cô trông vẻ lả lướt lắm, Thái thái chắc chắn là thích ."

"Chỉ cô là giỏi ." Thái thái đưa tay lên chỉ hờ Nhị di thái, nhưng cuối cùng cũng phản bác .

Tôi im lặng lắng , luôn miệng đáp hiểu, nhưng trong lòng đang nghĩ về một chuyện khác. Thái thái lẽ cũng nhận đang tâm bất tại yên, bà nỡ trách mắng nên bảo về nghỉ ngơi.

Loading...