[Đam mỹ] Quen lại người yêu cũ - Chương 90: Đồng phạm (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-30 15:10:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Bài đăng chính: Hình như gặp minh tinh lúc giao thừa! Nhấn để xem ngay]

[1L: Trông giống cái với cái nha]

[2L: Giống thật sự...]

[3L: Ai thế? Đừng đ.á.n.h đố nữa mà]

[4L: Nghe Trì Hựu bó bột ở tay, tin vẻ thật đấy, hóng hóng]

...

[36L: Cặp đôi trẻ cùng đón giao thừa thì làm ?]

[37L: Dư Thừa Phi cực kỳ bụng, còn nhặt ví tiền giúp nữa, cái ví cả đời vứt !]

[38L: Tôi tin lầu , trừ khi bạn gửi ví qua đây cho xem, add QQ chuyện chi tiết!]

...

[106L: [Link chia sẻ] Ngư thái thái thức đêm tung “lương” mới ! Mau xem !]

Trong dịp Tết Nguyên Đán, khí năm mới tràn ngập khắp nơi, mạng cũng náo nhiệt, phim chiếu Tết, tiểu phẩm đêm giao thừa, cứ lôi bừa một cái là thể ké nhiệt độ, giữa một đống chuyện ồn ào , tin đồn hai họ cùng đón giao thừa vẫn len lỏi .

Trì Hựu về quê thăm già trong nhà. Lần may đụng mặt gia đình cha . Anh và cha dành nhiều thời gian bên , cha xưa nay là chỉ lo việc ngoài màng việc trong, nhiều năm qua vẫn thật sự chấp thuận lựa chọn nghề nghiệp của con trai , quan hệ cha con xa cách, nửa năm ròng cũng chẳng liên lạc mấy .

Cha gừng càng già càng cay, khi tái hôn còn sinh thêm một đứa nhỏ, giờ mới bảy tuổi, thiết với Trì Hựu. Đứa trẻ chẳng hiểu gì cả, chỉ thường xuyên thấy trai tivi, lúc gặp thật thì hớn hở nắm tay sờ tới sờ lui, tựa đầu vai , vô cùng dính .

Mẹ kế của ngượng ngùng : “Cái đứa nhỏ , mỗi xem tivi thấy con đều chỉ bảo là trai.”

Trì Hựu gọi bà là “Dì”, .

Hai năm nay, mỗi khi gặp , cha thường càm ràm về công việc “ lên mặt bàn, thiếu đắn” của . Trước khi ông kịp gì, Trì Hựu dắt đứa nhỏ chỗ khác.

“Cái là cô giáo thưởng cho em, tặng đấy.” Đứa nhỏ lấy một viên chocolate đưa cho , “Anh mau khỏe nhé.”

Trì Hựu viên chocolate , khẽ một tiếng, búng nhẹ trán nó: “Anh ăn chocolate, em ăn .”

Nó bảo Tiểu Mai ăn nó còn cho, Trì Hựu hỏi nó Tiểu Mai là ai, nó bảo là bạn cùng bàn, một bạn nữ thắt hai b.í.m tóc, còn vẽ tặng nó một chiếc đồng hồ .

Lúc Dư Thừa Phi gọi điện đến, Trì Hựu tất cả thứ về Tiểu Mai: cô bé mấy tuổi, mặt nốt ruồi ở , thích ăn cái gì.

“Đang làm gì thế?” Dư Thừa Phi hỏi.

Trì Hựu: “Đang chơi trò gia đình với trẻ con.”

Dư Thừa Phi: “Chơi trò gia đình?”

Trì Hựu đang điện thoại, đứa nhỏ cứ mở to đôi mắt đen láy xoay quanh bên cạnh , nó đột nhiên chỉ cánh tay bó bột của Trì Hựu : “Anh ơi, mấy chữ em nè, cô giáo dạy chúng em đó!”

dãy từ đầu đến cuối, từ cuối lên đầu, phát âm tròn vành rõ chữ.

Trì Hựu khúc khích : “Ừm, giỏi lắm.”

Người khen vui vẻ, khen cũng vui vẻ.

Người duy nhất vui nổi là ở đầu dây bên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-90-dong-pham-1.html.]

Dư Thừa Phi rõ mồn một đó là dãy , lúc thì chẳng thấy gì, nhưng đó khác to khiến cảm thấy vô cùng hổ.

Dư Thừa Phi bận, Dư Thừa Ngạn ở công ty lâu như , cũng liên quan đến lợi ích của một , lý do khao khát cổ phần trong tay chỉ vì đố kỵ tham lam, những năm qua ở công ty cũng trong sạch. Nếu công ty mà rơi tay khác thì những vấn đề đó sẽ giấu nổi, e rằng bóc lịch khá nhiều năm.

dịp cuối năm, công ty tiến hành tổng kiểm tra quét sạch, đến chỗ tặng quà chạy chọt ít, cảm thấy mệt mỏi rã rời vì đối phó với họ trong mấy ngày nay. Gọi cuộc điện thoại , giọng Trì Hựu, mới thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Cuộc gọi kéo dài bao lâu, bên Trì Hựu sắp đến giờ ăn cơm.

Trên bàn ăn, ngoài ông bà nội, chỉ Trì Hựu và gia đình ba của cha .

Anh dùng tay trái cầm đũa gắp thức ăn, một miếng rau gắp ba mới , khẽ thở dài.

Đột nhiên thấy nhớ Dư Thừa Phi .

Trì Hựu ở qua đêm và trở về ngày hôm . Phía công ty đưa cho khá nhiều kịch bản, đều chất đống ở nhà, lúc rảnh rỗi lôi xem. Vào ngày tháo bó bột cánh tay, Dư Thừa Phi lái xe đến đón để đưa đến bệnh viện.

Dưới lầu, một bóng lén lút xổm trong bụi cỏ, tuyết vẫn tan hết. Trì Hựu dắt Đại Bạch bước khỏi cổng. Chưa hai bước, một bóng đen bên cạnh lao tới, Đại Bạch lập tức sủa vang, Trì Hựu nhíu mày, nắm chặt dây dắt xích và lùi hai bước.

“Anh Trì, là em!” Người tới hạ thấp giọng gọi.

Đại Bạch sủa nữa, kéo khẩu trang xuống, để lộ đôi mắt đỏ ngầu, phần mệt mỏi vành mũ, “Anh Trì, em thật sự còn cách nào khác. Xin hãy giúp em, em cầu xin .”

Trì Hựu: “Giúp ?”

Cậu : “Anh Trì, thể giúp em... giúp một câu mặt Phi ? Em hai cũng giống em và Dư tổng.”

Cậu Trì Hựu cầu xin giúp Dư Thừa Ngạn mặt Dư Thừa Phi, để đừng làm tuyệt tình như , “Anh thật sự , nếu , thì bảo Dư Thừa Phi thăm một .”

Trì Hựu hồi lâu, “Sao nghĩ sẽ giúp ?”

Doãn Tiễn Chi ngẩn .

Trì Hựu thấy một bóng gốc cây xa.

“Đại Bạch, thôi.” Anh kéo dây xích chó.

Doãn Tiễn Chi hồn, đuổi theo, nghiến răng: “Anh Trì! Nếu giúp em, em sẽ c.h.ế.t...”

Trong tay Dư Thừa Ngạn quá nhiều Bí Mật đen tối của , một khi tung , thậm chí thể trụ trong giới nữa.

Bàn tay định túm lấy áo Trì Hựu thì một khác bước nhanh tới chặn .

“Cậu làm gì?” Dư Thừa Phi chắn mặt . Kể từ , cảnh giác với những trạng thái tinh thần như thế .

Mắt Doãn Tiễn Chi đỏ ngầu: “Tôi dù cũng là fan của mà, thể đối xử với như ! Các , các ép c.h.ế.t ?”

“Doãn Tiễn Chi.” Trì Hựu dừng bước: “Tất cả những quyết định của là do ép ?”

Anh chỉ Dư Thừa Phi: “Là em ép ?”

Mặt Doãn Tiễn Chi trắng bệch.

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...