Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 93: Ba ngày, cô phải cho anh một câu trả lời
Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:09:58
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nhiễm rõ ràng trong lòng đang căng thẳng, kháng cự.
hôn như , thực sự sinh chút cảm giác.
Cô quả thực quá lâu đàn ông.
Cứ tiếp tục thế , cô chắc chắn sẽ mất kiểm soát.
"Thương Liệt Duệ, đủ , đừng hôn nữa..."
Cô hôn đến mức bệnh tái phát .
Trên mặt Ôn Nhiễm hiện lên nét ửng hồng đầy quyến rũ.
Nhìn mà nhịp thở Thương Liệt Duệ thắt .
Cơ thể bùng lên một ngọn lửa.
"Vậy thì làm trực tiếp luôn!"
Vừa đưa tay kéo bộ đồ ngủ cô.
Do lúc nãy Ôn Nhiễm lấy quần áo nên nhờ lấy hộ.
Thương Liệt Duệ lấy nội y cho cô.
Lúc mấy chiếc cúc áo ngủ kéo tung , cảnh xuân bên trong tự nhiên cũng hiện rõ mồn một.
Thương Liệt Duệ nhịn nuốt nước bọt.
Cơ thể đau nhức cả lên.
Nụ hôn từ đôi môi đỏ mọng của cô, di chuyển xuống cổ, đến phần cổ áo xé mở...
Bàn tay lớn cũng an phận mà luồn trong áo cô.
"Dừng tay, dừng tay mau!"
Ôn Nhiễm hổ vội kêu lên: "Thương Liệt Duệ, còn đồng ý với mà."
Thương Liệt Duệ bỗng nhiên buông cô .
Cúi đầu hàng mi dài như cánh quạt của cô, giọng khàn đến cực điểm: "Có đồng ý ?"
Ôn Nhiễm ép bản bình tĩnh .
Không dám đối mặt với : "Anh để ... suy nghĩ thêm ?"
Dù nữa, cứ trì hoãn .
Nếu từ chối thẳng thừng, ngược dễ chọc giận .
Lỡ như thực sự dùng sức ép buộc, cô cũng thể chống đỡ nổi.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ u ám cô: "Suy nghĩ bao lâu?"
Ôn Nhiễm rũ hàng mi xuống, che giấu cảm xúc d.a.o động đáy mắt.
Nhỏ giọng đáp: "Mười ngày nửa tháng ."
Thương Liệt Duệ nhíu chặt mày: "Không , lâu quá."
Khóe miệng Ôn Nhiễm giật giật.
Mười ngày nửa tháng mà còn lâu?
Vốn dĩ cô định là suy nghĩ vài tháng đến nửa năm cơ đấy.
Cũng đợi cô ly hôn xong xuôi chứ.
"Vậy bao lâu?" Cô bất lực hỏi vặn .
Ánh mắt Thương Liệt Duệ chú mục cô: "Bây giờ suy nghĩ, tối nay cho câu trả lời!"
Thế là bao lâu chứ?
Nửa ngày cũng tới.
Ôn Nhiễm lắc đầu phản đối: "Thế ngắn quá, căn bản thể bình tĩnh suy nghĩ kỹ ."
Thương Liệt Duệ đưa tay nâng cằm cô lên, sâu đôi mắt đen nhánh của cô.
"Cô đừng hòng mượn cớ để kéo dài thời gian..."
Anh dễ dàng để mắt tới một phụ nữ.
Bao nhiêu năm qua vẫn giữ trong sạch, chỉ độc tình chung thủy với một cô.
Anh thể dễ dàng buông tay chứ?
"Tôi !" Ôn Nhiễm theo bản năng biện bạch, "Nếu thực sự hy vọng thể nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ của chúng , thì đừng ép , hãy cho chút thời gian."
Thương Liệt Duệ chằm chằm cô một lúc.
"Ba ngày!"
Anh nhất định đặt một kỳ hạn, ép cô đối mặt.
Nếu sự chờ đợi thể sẽ trở thành một cuộc chiến kéo dài vô tận.
"Ba ngày là giới hạn lớn nhất mà thể khoan dung!"
Ôn Nhiễm c.ắ.n môi.
Ba ngày, chắc là đủ để cô và Phó Cảnh Thành làm xong thủ tục ly hôn.
Nếu Phó Cảnh Thành một lòng hối thúc cô ly hôn, yêu là Ôn Kỳ.
Cô cũng chẳng cần vì mà giữ gìn.
Đợi khi ly hôn, một bạn tình như Thương Liệt Duệ.
Giúp cô giải quyết nhu cầu sinh lý cũng .
Để cô khỏi chịu đựng sự hành hạ của căn bệnh nữa.
"Được, ba ngày thì ba ngày!"
Ôn Nhiễm thỏa hiệp gật đầu: " đó, thể giúp tìm ?"
Thương Liệt Duệ ngẩn : "Mẹ cô làm ?"
Khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm lộ vẻ nghiêm trọng: "Bà mất tích mấy ngày nay ! Ôn Kỳ là cuối cùng gặp bà !"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ thâm trầm: "Cho nên cô đến phòng VIP tìm Ôn Kỳ, là để hỏi tung tích của cô?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-93-ba-ngay-co-phai-cho-anh-mot-cau-tra-loi.html.]
Ôn Nhiễm gật đầu: "!"
Đôi mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm u ám, một tay nắm lấy tay cô: "Tôi thể giúp cô, nhưng cô giúp !"
Ôn Nhiễm chớp mắt, nhất thời hiểu : "Tôi giúp việc gì?"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ nóng rực: "Giúp giải quyết !"
Ôn Nhiễm: "..."
Một tiếng .
Cô lao phòng vệ sinh.
Ra sức bơm xà phòng rửa tay lòng bàn tay, xoa tạo bọt.
Cứ như rửa năm, sáu .
Ôn Nhiễm vẫn thấy kỳ cục.
...
Buổi chiều, Thương Liệt Duệ dẫn cô cùng đến câu lạc bộ .
"Mẹ ở ?" Ôn Nhiễm sốt ruột hỏi.
"Chắc là vẫn ở đây." Thương Liệt Duệ đáp.
Ôn Nhiễm kinh ngạc: "Vẫn ở đây ? Sao thể?"
"Đã câu bao giờ , nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất?"
Thương Liệt Duệ khẽ nheo mắt: "Tôi bảo Bùi Dĩ Mặc trích xuất camera, thấy ghi chép về việc cô rời ngày sinh nhật của bà ."
Tim Ôn Nhiễm chùng xuống.
Cách thời điểm cô mất tích, qua ba ngày .
Chẳng lẽ ba ngày nay cô vẫn ở trong câu lạc bộ ?
"Duệ, tra , Ôn Kỳ thuê một phòng VIP dài hạn ở câu lạc bộ ." Bùi Dĩ Mặc bước tới với họ.
Ánh mắt Ôn Nhiễm rơi mặt .
Hơi quen mắt, nhưng nhận .
"Cậu là Bùi Dĩ Mặc, bạn từ nhỏ của , câu lạc bộ tên ." Thương Liệt Duệ hiếm khi chủ động giới thiệu.
Ôn Nhiễm vội vàng lịch sự chìa một tay với : "Bùi thiếu gia, xin chào! Làm phiền !"
"Không phiền, phiền chút nào." Bùi Dĩ Mặc nở nụ tươi rói với cô, định bắt tay cô.
Lại Thương Liệt Duệ trừng mắt mang theo ý vị cảnh cáo mười mươi.
"Không cần bắt tay với ." Anh nắm lấy tay Ôn Nhiễm, bao trọn trong lòng bàn tay .
Tuyên bố quyền sở hữu của .
Bùi Dĩ Mặc hành động của Thương Liệt Duệ, tiu nghỉu nhún vai.
Không ngờ cũng ngày tính chiếm hữu mạnh đến .
Xem A Duệ thực sự nghiêm túc với vị Ôn tiểu thư ?
"Theo , dẫn hai đến phòng VIP dài hạn của Ôn Kỳ."
Bùi Dĩ Mặc chủ động dẫn đường phía .
Vị trí của phòng VIP kín đáo.
Vậy mà ở tầng hầm.
Xuống đó Ôn Nhiễm mới phát hiện điện thoại của chặn tín hiệu.
Cô nhớ đây gọi điện cho , quả thực điện thoại của bà luôn báo trong vùng phủ sóng.
Chẳng lẽ thực sự ở đây?
Ôn Nhiễm lập tức chạy tới mở cửa.
cửa phòng VIP khóa chặt, gõ thế nào cũng mở.
"Các phòng VIP ở đây mỗi phòng đều mật khẩu, mật khẩu thì tuyệt đối ." Bùi Dĩ Mặc bước tới với cô.
"Vậy làm ?"
Lòng Ôn Nhiễm chùng xuống.
Chẳng lẽ hỏi Ôn Kỳ?
"Đừng lo, là ông chủ, tự nhiên một bộ mật mã vạn năng." Bùi Dĩ Mặc mỉm đắc ý với họ.
Bước tới nhập mật khẩu.
Cửa phòng VIP mở .
Ôn Nhiễm lập tức xông .
Khi thấy cảnh tượng đập mắt, tim cô như nhảy vọt khỏi lồng ngực.
Mẹ cô là Trình Uyển Di mà trói gô , vứt mặt đất.
Trong miệng nhét mảnh vải bẩn.
Đầu tóc rũ rượi, ánh mắt hoảng sợ, trán còn đầy vết thương.
"Mẹ!"
Ôn Nhiễm nhanh chóng lao về phía .
Nước mắt lã chã rơi xuống.
Là cô đến chậm một bước.
Mẹ chịu khổ .
Cô vội vàng lấy mảnh vải trong miệng .
Đỡ lấy cơ thể sắp ngã gục của bà.
"Mẹ, chuyện gì ? Sao trói ở đây? Có Ôn Kỳ làm ?"
Ôn Nhiễm liên tục gặng hỏi, trong mắt đầy vẻ đau lòng.
Trình Uyển Di vốn hành hạ mấy ngày, cộng thêm tuổi tác cao, giờ chỉ còn một chút tàn.
Nghe Ôn Nhiễm nhắc đến tên Ôn Kỳ, bà vội vàng lắc đầu: "Không Kỳ Kỳ, liên quan đến Kỳ Kỳ, đều là của ..."