Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 92: Anh muốn sau này cô theo anh

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:09:57
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đầu chợt trống rỗng.

Anh... mà đang...

Ôn Nhiễm thầm mắng một trận trong lòng.

Cho dù làm chuyện đó, thể về phòng của ?

Làm ở ban công phòng cô là ý gì?

Cố tình cho cô thấy ?

Anh thừa cô mắc chứng rối loạn tâm lý (Hysteria), chịu nổi sự trêu chọc cơ mà.

Có cần thử thách ý chí của cô đến mức ?

Ôn Nhiễm đang định lặng lẽ rời .

Đột nhiên đôi mắt đen thâm thúy khó lường của Thương Liệt Duệ về phía cô——

Cả Ôn Nhiễm như đóng băng.

Sao trùng hợp thế, bắt quả tang ?

Vốn dĩ khi tắm xong, làn da trắng ngần ngậm nước của cô lập tức trở nên đỏ ửng.

Giống như đóa hoa sen mới nhô khỏi mặt nước, khiến rung động.

Thương Liệt Duệ mà yết hầu nghẹn .

Trái tim khẽ run lên dữ dội.

Cả Ôn Nhiễm vô cùng bối rối: "Tôi... thấy gì cả, ... cứ tiếp tục ..."

Nói xong liền vội vàng chuồn mất.

Bước chân nhanh nhẹn nhưng rối loạn.

Vội vã chạy khỏi ban công, đến cửa phòng ngủ của .

Tay Ôn Nhiễm chạm tay nắm cửa.

Bàn tay lớn của đàn ông chống tới từ phía .

Cánh cửa dùng sức giữ chặt, cô căn bản kéo .

Bờ vai gầy gò của Ôn Nhiễm bàn tay nóng bỏng của đàn ông giữ chặt.

cưỡng ép xoay .

Dáng cao lớn, thẳng tắp của Thương Liệt Duệ mang cảm giác áp bức cực mạnh.

Lúc đang bao trùm lấy cô một cách chặt chẽ.

Ôn Nhiễm lấy hết can đảm .

Đôi mắt đen thẳm của vặn cũng đang cô.

Hơi thở của cô theo đó cũng thắt .

"Tôi... thực cố ý ..."

Ôn Nhiễm vội vã giải thích: "Thực chẳng thấy gì cả..."

Ách...

Sao càng giải thích càng giống như lạy ông ở bụi thế ?

Ánh mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ rơi cô.

Khuôn mặt điển trai đột nhiên ghé sát cô.

"Sau cô theo nhé?"

Ôn Nhiễm kinh ngạc trợn tròn mắt.

Suýt chút nữa tưởng nhầm.

Thương Liệt Duệ cúi đầu định hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Cô vội vàng ngoảnh mặt : "Không, ..."

Bàn tay lớn của Thương Liệt Duệ vuốt ve vòng eo cô, chậm rãi nắn bóp.

"Tại ?" Giọng trầm khàn.

Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy ngang eo như nhóm lên một ngọn lửa.

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhỏ giọng nhưng kiềm chế : "Tôi... kết hôn !"

Ánh mắt Thương Liệt Duệ thâm trầm, khẩy: "Tối qua chồng cô đến đồn cảnh sát bảo lãnh cô?"

Cô suýt nữa cưỡng bức, là chồng mà xuất hiện, chẳng là quá đáng lắm ?

Ôn Nhiễm tìm cớ: "Hôm qua muộn quá , hôm nay còn làm, ngủ , nên liên lạc ."

"Không liên lạc ?"

Thương Liệt Duệ thẳng thừng vạch trần: "Thế thể đến đồn cảnh sát bảo lãnh cho chị cô?"

Đôi mắt Ôn Nhiễm mở to.

Chỉ cảm thấy vô cùng khó xử.

Có cảm giác như chỗ nào để chui xuống đất.

Hóa chuyện tối qua Phó Cảnh Thành đến đồn cảnh sát bảo lãnh cho chị cô.

Vừa cô còn bịa những lý do đó, chẳng phát hiện cô đang dối từ lâu ?

Trong lòng Ôn Nhiễm rối như tơ vò.

Bị hỏi đến mức á khẩu.

Cũng trả lời như thế nào nữa.

Hàng mi dày khẽ run lên.

"Tôi... ưm..."

Vừa mới mở miệng, Thương Liệt Duệ chặn lấy đôi môi.

Mặt Ôn Nhiễm đỏ bừng, phản xạ tự nhiên là đẩy .

lồng n.g.ự.c Thương Liệt Duệ vững chãi như sắt, cô căn bản đẩy nổi.

Ngược còn kéo bàn tay đang chống n.g.ự.c xuống, đặt phần của ...

"Ôn Nhiễm, đừng từ chối !"

Anh say đắm hôn lên đôi môi đỏ của cô, giọng thô ráp tràn ngập d.ụ.c vọng.

"Trước từng giúp cô, bây giờ cô cũng giúp !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-92-anh-muon-sau-nay-co-theo-anh.html.]

Giúp ?

Khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm đỏ bừng.

Lập tức hiểu ý của .

Quả nhiên, đàn ông chỉ vì chuyện đó.

Anh cô giúp giải quyết nhu cầu đúng ?

Cái gì mà theo với chả theo ?

Môi Ôn Nhiễm tê dại, thần kinh trong đầu căng như dây đàn.

Hơi thở của Thương Liệt Duệ nặng nề.

Hơi thở nóng rực của đàn ông phả hết lên má, lên cổ cô...

Bàn tay lớn bóp chặt eo cô ngừng siết chặt.

Ôn Nhiễm còn nghi ngờ sắp bóp bầm tím cả da thịt eo cô .

"Anh làm đau đấy!"

Cô bực dọc nhắc nhở.

Thương Liệt Duệ nới lỏng cô một chút.

Trán tựa trán cô.

"Đồng ý với chứ?"

Ôn Nhiễm cạn lời.

Cái gì ?

Cô đồng ý với lúc nào?

Đã , cô kết hôn , căn bản thể theo , chịu ?

"Thương tổng, ... thể giúp ! mà..."

Ôn Nhiễm đành cố gắng nhếch môi.

Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ chằm chằm cô: "?"

Ôn Nhiễm : " mà chỉ thôi, coi như trả món nợ ân tình tối qua cứu ..."

, nếu mặt bảo lãnh cô khỏi đồn.

Cô dám đ.â.m thương Lương Thiên Long, nhà họ Lương nhất định sẽ tha cho cô.

Khả năng cao bây giờ cô vẫn đang trong đồn cảnh sát.

Bị gán cho tội danh cố ý gây thương tích cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Anh giúp cô, cô luôn ơn báo đáp.

Huống hồ cô phát bệnh, cũng là giúp cô.

Từ khóe môi mỏng của Thương Liệt Duệ bật một nụ lạnh.

"Tôi vì cô mà đắc tội với nhà họ Lương, cô chỉ trả cho thôi ?" Anh nhíu mày chằm chằm cô.

Ôn Nhiễm cũng nợ một ân tình lớn.

Cho dù ngủ cùng cũng quá đáng.

mà, phận hiện tại của cô dẫu vẫn là gia đình.

Vẫn chính thức ly hôn với Phó Cảnh Thành.

Chị gái , Thương Viện đây cũng từng cảnh cáo cô.

Nếu cô thực sự suy nghĩ cho Thương Liệt Duệ, thì nên để mang tiếng là kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình khác.

Bỏ mặc danh tiếng của .

"Anh rốt cuộc thế nào?" Ôn Nhiễm hít sâu một hỏi.

Đôi mắt sâu thấy đáy của Thương Liệt Duệ chằm chằm cô: "Tôi , cô!"

"..." Ôn Nhiễm theo bản năng từ chối.

Thương Liệt Duệ đột nhiên bế bổng cô lên.

Không đợi cô phản ứng, sải vài bước đến bên chiếc giường lớn, đè cô xuống.

Ánh mắt rực lửa, từ cao xuống cô: "Không bệnh tâm lý ? Sau theo , giúp cô chữa khỏi , thấy thế nào?"

Đôi mắt của Ôn Nhiễm chớp chớp.

Lần khi cô đến bệnh viện tìm khám bệnh, .

Căn bệnh của cô chủ yếu là bệnh tâm lý do rối loạn nội tiết gây .

Nguyên nhân gốc rễ là do d.ụ.c vọng thỏa mãn.

Đã quá lâu đàn ông.

Chỉ cần làm chuyện đó với đàn ông thêm vài .

thể cần dùng t.h.u.ố.c mà tự khỏi.

Mà sở dĩ bệnh của cô kéo dài đến tận bây giờ vẫn khỏi.

Chẳng qua là vì chồng Phó Cảnh Thành vì chị gái Ôn Kỳ của cô mà từng chạm cô.

Không ấm của đàn ông, chỉ dựa thuốc, thì chỉ thể kìm hãm.

Không thể chữa trị tận gốc.

Nếu cô thực sự thể duy trì mối quan hệ đó với Thương Liệt Duệ một thời gian.

Biết vấn đề bệnh tật của cô thể giải quyết triệt để.

Nghĩ đến đây, Ôn Nhiễm khỏi vài phần xao xuyến.

"Anh lên , đừng đè lên !"

Ôn Nhiễm đẩy .

Bị đè bên thế , cô thể nào bình tĩnh suy nghĩ .

Thương Liệt Duệ chằm chằm đôi môi đỏ mọng quyến rũ của cô.

Không những dậy, mà ngược còn hôn xuống nữa.

Giống như chứng minh điều gì đó, hôn mãnh liệt hoang dại.

Ôn Nhiễm hôn đến mức cả mềm nhũn, suýt chút nữa chống đỡ nổi.

"Thích ?"

Hơi thở nặng nề, hôn hỏi cô: "Có thích hôn cô thế ?"

Loading...