Đầu óc Ôn Nhiễm trống rỗng trong chốc lát.
Suýt chút nữa tưởng đang mơ.
Trong quán bar từ lúc nào xuất hiện một nhóm vệ sĩ cao to, mặt mũi lạnh lùng.
Trong chớp mắt, cả quán bar trở nên im phăng phắc.
Sức ép mạnh mẽ khiến thở cũng dè dặt.
Ôn Nhiễm nghiêng đầu, bối rối đàn ông mắt.
Hơi men khiến ánh mắt cô trở nên mơ màng, mờ mịt.
Cô vẫy tay với : "Hi, trông giống sếp của đấy..."
Thương Liệt Duệ ôm gọn cô lòng.
Vốn định xác nhận xem cô thương .
Một mùi rượu nồng nặc phả ...
Thương Liệt Duệ nhíu mày nhanh chóng, cúi đầu cô.
Lúc Ôn Nhiễm hai má ửng đỏ, đôi mắt lờ đờ vì say.
Rõ ràng là uống quá nhiều .
Thảo nào đến cả là ai cũng nhận !
"Có cùng uống một ly ... ..."
Ôn Nhiễm định mời cùng uống rượu.
Lời mới một nửa, cô đột nhiên Thương Liệt Duệ bế thốc lên vai.
Cơ thể đột ngột lơ lửng .
Đầu óc càng thêm choáng váng.
Ôn Nhiễm vội vàng đẩy mạnh n.g.ự.c : "Bỏ xuống, ... tự... ..."
Thương Liệt Duệ thèm để ý đến sự vùng vẫy của cô, vẫn sải bước dài về phía cửa quán bar.
Đợi họ rời , đám vệ sĩ mới rút theo.
Tất cả lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bỏ xuống!"
Ra khỏi quán bar, gió đêm thổi qua, Ôn Nhiễm tỉnh rượu đôi chút.
dày bắt đầu cồn cào cuộn trào.
Cô vội vã đ.ấ.m lưng Thương Liệt Duệ: "Mau bỏ xuống, sắp nôn ! Tôi sắp nôn thật !"
Thương Liệt Duệ thấy sắc mặt cô đột nhiên trở nên khó coi, lập tức thả cô xuống.
"Ọe..."
Chưa kịp vững, Ôn Nhiễm lao về phía vệ đường, nôn thốc nôn tháo.
Ôn Nhiễm nhíu chặt hàng lông mày thanh tú, nôn mửa vô cùng khó chịu, hai tay nắm chặt vạt áo ngực.
cơn đau vẫn hề thuyên giảm chút nào.
Nhìn dáng vẻ đau đớn của cô, tim Thương Liệt Duệ thắt .
Anh nhịn bước về phía cô, đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, ánh mắt liếc về phía vệ sĩ theo .
Một trong những vệ sĩ lập tức phản ứng, đưa một chai nước khoáng tới.
Thương Liệt Duệ vặn nắp chai, đích đưa miệng chai đến bên bờ môi đỏ mọng của cô.
Ôn Nhiễm uống nước từ tay .
Sau vài súc miệng nhổ , mùi vị khó chịu trong miệng biến mất.
Ôn Nhiễm theo bản năng lên.
vì xổm nôn quá lâu, chân tê rần.
Cơ thể lảo đảo ngã sang một bên.
Thương Liệt Duệ kịp thời ôm lấy eo cô, kéo cô lòng.
"Sao ? Khá hơn chút nào ?"
Ôn Nhiễm chạm đôi mắt đen đầy lo lắng của .
Vì nôn xong, cũng tỉnh táo hơn nhiều.
Cô nhận khuôn mặt trai đang ở ngay sát mắt , thực sự là Thương Liệt Duệ.
"Sếp Thương, cảm ơn, làm phiền ..."
Ôn Nhiễm tự nhiên lời cảm ơn , mượn sức để vững, đó lùi một chút khỏi vòng tay .
"Đi thôi, đưa cô về!"
Thương Liệt Duệ cô thật sâu, lên phía .
Ôn Nhiễm ngơ ngác bóng lưng , do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định theo.
Lên chiếc siêu xe của , cô nhịn hỏi sự nghi ngờ trong lòng: "Sao tối nay ở quán bar đó?"
Chẳng lẽ cũng đến để uống rượu?
Chuyện cũng quá trùng hợp chứ?
mới xuất viện ? Vết thương khỏi ? Lại đến quán bar uống rượu?
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ liếc cô: "Tại điện thoại của ?"
Ôn Nhiễm ngớ .
"Anh gọi điện thoại cho ?"
Nói xong cô lấy điện thoại của .
Quả nhiên thấy đó hơn mười cuộc gọi nhỡ, và đều là của gọi tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-65-dai-boss-dua-co-ve-nha-de-co-chiem-giuong-cua-anh.html.]
"Xin , để điện thoại ở chế độ im lặng, thấy!" Cô vội vàng giải thích.
Thương Liệt Duệ chằm chằm cô: "Tôi hôm nay cô cũng đến công ty làm việc!"
Khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm cứng .
Không ngờ Sếp hôm nay cô nghỉ làm phép.
Anh đến để chất vấn cô đấy chứ?
"Tôi... chuyện đó..."
Ngay lúc cô nên tìm lý do gì để giải thích, Thương Liệt Duệ đột nhiên quan tâm: "Cô chuyện gì xảy ?"
"Không , chuyện gì lớn... chỉ là cãi với thôi! Tôi quên xin phép !" Ôn Nhiễm khổ kéo khóe miệng.
"Sếp Thương, xin , hôm nay coi như nghỉ làm phép một ngày!"
Cô vốn tưởng Thương Liệt Duệ sẽ phê bình trách mắng cô, ngờ chỉ cô chằm chằm.
Giây tiếp theo, một bàn tay to lớn lực nắm lấy tay cô.
Khẽ sững sờ.
Ôn Nhiễm ngạc nhiên ngẩng đầu, chạm đôi mắt đen sâu thẳm của .
Khoảnh khắc , ánh sáng lướt qua bên ngoài xe hắt lên khuôn mặt góc cạnh rõ nét của , cảm giác mềm mại đến lạ kỳ.
Nhìn hai bàn tay đang nắm lấy , Ôn Nhiễm chút quen với sự mật , theo bản năng rút tay .
Cô đầu ngoài cửa sổ xe.
Chiếc siêu xe lao vun vút trong màn đêm.
Hậu quả của rượu vẫn tan biến.
Ôn Nhiễm phong cảnh thụt lùi ngoài cửa sổ xe, dần dần nhắm mắt ...
Thương Liệt Duệ phụ nữ bên cạnh ngủ từ lúc nào.
Đưa cánh tay , ôm cô lòng.
Mùi hương tóc cô, xen lẫn hương rượu còn sót quanh quẩn nơi chóp mũi .
Anh ngắm khuôn mặt lúc ngủ của cô, ánh mắt trở nên vô cùng sâu thẳm.
Muốn hôn cô, nhân cơ hội mà chiếm tiện nghi.
Cằm Thương Liệt Duệ từ từ đặt lên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng cọ xát.
"Ưm..."
Ôn Nhiễm phát tiếng rên rỉ như mèo con.
Bụng Thương Liệt Duệ căng lên.
Trong lòng thêm vài phần mềm mại.
Nói thật, cũng rõ tâm tư của .
Quan tâm đến cô như , mất liên lạc với cô là phái tìm kiếm khắp thành phố.
Rốt cuộc là vì chỉ thèm khát cơ thể cô, còn ý nghĩ nào khác?
...
Vì uống say, Ôn Nhiễm sáng hôm tỉnh dậy đầu đau như búa bổ.
Cô xoa trán dậy.
Đập mắt là một căn phòng ngủ sang trọng.
Chỉ hai tông màu đen trắng, mang cảm giác khiêm tốn và lạnh lẽo.
Đây là một phòng ngủ mang đậm đặc điểm nam tính.
Không giống khách sạn.
Vậy đây là ?
Ký ức đêm qua từng chút một ùa về trong đầu.
Ôn Nhiễm nhớ tối qua cô uống say ở quán bar, một đàn ông trêu chọc, hình như là đại Boss Thương Liệt Duệ cứu cô.
Sau đó cô còn lên xe của .
Lẽ nào đây là...
Nhà của Thương Liệt Duệ?
Anh đưa cô về nhà ?
Ôn Nhiễm nhanh chóng cúi đầu kiểm tra quần áo của .
Vẫn là bộ đồ tối qua.
Thương Liệt Duệ lẽ nhân lúc cô say rượu mà động cô!
Chỉ là chiếc giường , hình như là giường của .
Trên giường còn mùi hương nam tính đặc trưng của .
Ôn Nhiễm lật chăn, định xuống giường.
Thực sự dám độc chiếm chiếc giường lớn của đại Boss.
lúc , cửa phòng ai đó đẩy .
Bóng dáng cao lớn, thẳng tắp của Thương Liệt Duệ bước .
Anh mặc áo choàng tắm, nhưng đai buộc , cơ n.g.ự.c săn chắc, vạm vỡ thoắt ẩn thoắt hiện, tỏa thứ ánh sáng khỏe khoắn và hoang dã.
Mới sáng sớm đập mắt khung cảnh mỹ nam như thế , Ôn Nhiễm kìm khí huyết dâng trào.
Trời ạ.
Vóc dáng của đại Boss cũng quá chuẩn ?
Ngay cả khi đang thương, vẫn vai rộng eo thon, sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn.
Nhìn là năng lực về phương diện mạnh mẽ.