Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 5: Cô đến văn phòng tổng tài gặp anh

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:08:17
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Dực An trừng mắt cô đầy nghiêm khắc: "Cô phạm gì?"

Sếp lớn đột nhiên đích danh gọi cô lên, đừng là bản Ôn Nhiễm, những khác bao gồm cả cấp trực tiếp của cô là Hoàng Dực An cũng ngờ tới.

Ôn Nhiễm chớp mắt vô tội: "Tôi cũng rõ!"

Trong lòng bàn tay cô rịn đầy mồ hôi lạnh. Lòng treo lơ lửng, bất an tột độ. là càng trốn, càng trốn !

Hoàng Dực An lạnh lùng cảnh cáo: "Cô tự làm tự chịu, đừng kéo xuống nước, ?"

Hắn của bác gái cô. Trong hai năm Ôn Nhiễm sắp xếp làm việc trướng Hoàng Dực An, ít nhận lệnh của bác gái, cố tình chèn ép làm khó cô. Bây giờ sếp lớn ngày đầu tiên đến công ty vượt cấp gọi cô lên gặp. Theo Hoàng Dực An, chắc chắn là Ôn Nhiễm gây chuyện đắc tội với sếp lớn. nếu cô thực sự phạt, càng dễ bề ăn với Ôn đại phu nhân. Hắn nhận lệnh từ Ôn đại phu nhân là tìm cách để Ôn Nhiễm phạm .

Chỉ là hai năm qua Ôn Nhiễm làm việc quyền luôn cẩn trọng, dè dặt, để xảy bất cứ sai sót nào. Hắn đang loay hoay làm để "đổ " cho cô thì ngờ cô tự rước họa với sếp lớn. Thế thì quá , cô chọc cái tổ ong vò vẽ càng lớn, Ôn đại phu nhân chắc chắn càng hài lòng.

đó, vạch rõ giới hạn với cô , tránh để liên lụy.

"Tôi , Giám đốc Hoàng!" Ôn Nhiễm cúi đầu đáp.

định bước thì Hoàng Dực An tóm lấy, độc ác uy h.i.ế.p bên tai: "Nhớ kỹ, nếu cô dám ăn lung tung mặt sếp lớn, đừng hòng ngày tháng dễ chịu trướng !"

Ôn Nhiễm mỉa mai liếc một cái. Hắn cứ như thể hai năm qua cô làm việc quyền ngày tháng nào dễ chịu . Hắn chịu sự sai khiến của bác gái cô, chèn ép, ức h.i.ế.p cô chốn công sở còn ít ?

Bây giờ đang chột ! Sợ cô lên cáo trạng với sếp lớn nên mới cố tình cảnh cáo cô khi cô lên văn phòng tổng tài.

đúng là lo xa . Lần gặp sếp lớn chuyện quan trọng hơn cần xác nhận, đến lượt nhắc tới một nhân vật nhỏ bé như ?

Ôn Nhiễm thầm đảo mắt, hất tay , thẳng về phía thang máy.

Đi thẳng thang máy lên tầng cao nhất, đây là lãnh địa dành riêng cho tổng tài. Làm việc ở công ty hai năm, Ôn Nhiễm từng đặt chân lên các tầng tầng 12, chứ đừng là tầng cao nhất .

Thư ký dẫn cô đến cửa văn phòng tổng tài, gõ cửa.

"Vào !" Giọng nam trầm lạnh từ bên trong vọng .

Ôn Nhiễm thở hắt một dài, những lọn tóc lòa xòa trán thổi bay nhẹ nhàng rủ xuống. Cô điều chỉnh cảm xúc bước .

Văn phòng tổng tài mang tông màu đen trắng lạnh lẽo, những đường nét cứng rắn toát lên vẻ vô tình của chủ nhân. Ôn Nhiễm thấy ngay đàn ông cao lớn đang bàn làm việc. Anh đang cúi đầu xem tài liệu. Không rõ dung mạo, nhưng khí thế tỏa từ cảm giác quen thuộc đến lạ. Tuy nhiên, dường như quên mất sự tồn tại của cô. Từ lúc cô bước đến giờ, vẫn buông tập tài liệu tay xuống, cũng liếc cô lấy một cái.

Trong đầu Ôn Nhiễm bắt đầu hiện lên những hình ảnh nên . Ngày hôm đó giường bệnh phòng khám, giúp cô kiểm tra... Trời ạ! Sao cô nhớ đến chuyện chứ?

Đang lúc bực bội, cô chợt nhận một ánh mắt sâu thẳm, sắc bén đang khóa chặt lấy . Ôn Nhiễm giật tỉnh táo, lúc mới phát hiện đàn ông phía ngẩng đầu lên từ lúc nào, đôi mắt đen sâu thấy đáy của chằm chằm cô nãy giờ.

Bốn mắt . Chỉ một ánh mắt khiến cô cảm thấy áp lực ập đến ngột ngạt. Tim đập thình thịch liên hồi.

"Cô thấy vẻ ngạc nhiên?" Khóe miệng Thương Liệt Duệ nhếch lên một nụ đầy ẩn ý, nhưng ý chạm tới đáy mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-5-co-den-van-phong-tong-tai-gap-anh.html.]

Gân xanh trán Ôn Nhiễm giật nảy lên. Giọng vì căng thẳng mà run rẩy: "Xin, xin tổng tài... Tôi phong thái của ngài làm cho sững sờ, nên mới đến xuất thần."

Thương Liệt Duệ nhướn mày, ánh mắt sâu thẳm: "Nói là, Ôn tiểu thư để ý ?"

"Sao dám chứ? Tôi chỉ là một nhân viên nhỏ bé quyền ngài, tuyệt đối dám suy nghĩ an phận với ngài, nếu thì cũng chỉ là ngưỡng mộ mà thôi!" Ôn Nhiễm sợ hãi vội vàng giải thích. Người đàn ông mắt oai nghiêm lạnh lùng, khiến thể phớt lờ khí thế bức tỏa từ . Lúc , đôi mắt đen sắc bén của đang chằm chằm cô chớp mắt. Cứ như thể đang tĩnh lặng đ.á.n.h giá con mồi của .

Một lúc lâu mới từ tốn lên tiếng hỏi: "Cơ thể đỡ hơn ?"

Ôn Nhiễm sững . Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của , tim cô bỗng đập chệch một nhịp. Câu của chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận, đàn ông khám bệnh cho cô trong phòng khám hôm đó chính là .

"Đỡ... đỡ hơn một chút ..." Cô đỏ bừng mặt, ngượng ngùng đáp. Không dám thêm nào nữa.

Thương Liệt Duệ đầy thâm ý nhắc nhở: "Bệnh của cô, dễ chữa khỏi như , nhu cầu thì bất cứ lúc nào cũng thể đến tìm !"

Cơ thể Ôn Nhiễm kìm run rẩy. Cái gì gọi là nhu cầu thì lúc nào cũng thể tìm ? Lẽ nào khi cô , thể thỏa mãn cô ?

Không trách Ôn Nhiễm nghĩ nhiều. Từ khoảnh khắc thấy Thương Liệt Duệ, cơ thể cô sinh phản ứng theo bản năng. Mà bây giờ đang ở chung trong một văn phòng với , khao khát sâu thẳm trong lòng cô càng trở nên mãnh liệt.

Nguy ! Hình như chứng Hysteria của cô bắt đầu phát tác .

"Cảm ơn tổng tài quan tâm, nếu ngài còn việc gì khác, xin phép xuống làm việc ..." Ôn Nhiễm khép chặt hai chân, thật nhanh. Không tiếp tục thất thố mặt . Cô bây giờ đang cần nhà vệ sinh để giải quyết vấn đề cá nhân.

Nói xong cô vội vã về phía cửa.

"Tôi là cô thể ?" Giọng đầy uy quyền của Thương Liệt Duệ bỗng vang lên từ phía .

Bước chân Ôn Nhiễm khựng , sốt ruột hỏi ngược: "Tổng tài, ngài còn dặn dò gì nữa ạ?"

Ánh mắt nóng bỏng của Thương Liệt Duệ vẫn luôn dán chặt lấy cô. Đột nhiên lên khỏi chiếc ghế xoay lớn, từng bước tiến về phía cô. Thân hình cao lớn vững chãi, vai rộng eo thon, tỷ lệ cơ thể cực chuẩn. Chiếc quần tây đen ôm sát đôi chân dài thẳng. Ngoại hình của đàn ông đúng là hảo chỗ chê!

Nếu thực sự lên giường với , sẽ là một cảm giác như thế nào nhỉ? Ôn Nhiễm mê mẩn suy nghĩ. Cảm giác cổ họng khô khốc. Càng nghĩ cơ thể càng khó chịu. Thực sự l..m t.ì.n.h với .

"Cô đang nghĩ gì ?" Thương Liệt Duệ đột nhiên áp sát tai cô hỏi.

"Tôi l..m t.ì.n.h với ..."

Ôn Nhiễm suýt nữa thì thốt suy nghĩ trong lòng. May mà nửa chừng, cô kịp thời hãm phanh, đổi giọng: "Làm việc, học hỏi cách làm việc từ ngài!"

Ngẩng đầu lên nữa, cô kinh ngạc phát hiện đàn ông từ lúc nào bước đến ngay mặt . Khoảng cách giữa hai lúc gần. Mùi hormone nam tính gần như bao trọn lấy cô. Trong đầu khoảnh khắc choáng váng. Ôn Nhiễm ngửi thấy mùi hương đầy nam tính của , càng thèm hơn.

mà sắc làm cho mờ mắt. Cả rối bời. Suýt chút nữa thì toẹt những suy nghĩ trong lòng.

Thương Liệt Duệ từ cao xuống đ.á.n.h giá cô, đoán đang nghĩ gì. Ôn Nhiễm cúi đầu, trong lòng vô cùng thấp thỏm. Vừa nãy cô dám to gan tăm tia cơ thể . Chắc chắn là tức giận . Vốn tưởng trong cơn thịnh nộ, thể trực tiếp đuổi việc cô.

Không ngờ chỉ lệnh: "Tôi đang thiếu một trợ lý! Từ ngày mai, cô sẽ tạm thời đảm nhận vị trí Trợ lý Tổng giám đốc!"

Loading...