Ôn Nhiễm ghé thêm vài cửa hàng khác để chọn lễ phục cùng Lê Lệ. Sực nhớ đồ trang điểm của hết, cô tiện tay mua một ít mang về. Không ngờ Phó Cảnh Thành về nhà từ . Vừa thấy Ôn Nhiễm xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ bước , nhíu mày khó chịu.
"Chị cô mới xuất viện, cô làm em gái đến nhà họ Ôn thăm chị mà còn tâm trí mua sắm?"
Ôn Nhiễm bằng ánh mắt sắc lẹm: "Anh đến nhà họ Ôn thăm chị thì tự mà , cứ lôi ? Hay là lấy làm bình phong?"
"Cô!" Phó Cảnh Thành trúng tim đen, sắc mặt đổi liên tục. Ôn Nhiễm khinh khỉnh bĩu môi. Đi thẳng về phòng . Cô chẳng thấy Ôn Kỳ gì đáng để thăm hỏi. Hôm nay chị còn đến công ty gây sự, tát cô một cái cơ mà. Đánh tay mạnh thế, trông giống mới ốm dậy từ bệnh viện ? Rõ ràng là Phó Cảnh Thành xót xa thái quá !
Về phòng, Ôn Nhiễm bắt đầu lấy từng món đồ trong túi sắp xếp gọn gàng. "Sao cô mua nhiều đồ thế ?" Phó Cảnh Thành lưng cô từ lúc nào, cất giọng chất vấn. Trong mắt , Ôn Nhiễm luôn là tiết kiệm, bao giờ tiêu xài hoang phí. Vậy mà tối nay cô khác hẳn, xách về lỉnh kỉnh đủ thứ, nào là mỹ phẩm, quần áo, lễ phục... Điều khiến khỏi nghi ngờ, liệu cô khác ở bên ngoài?
"Tiền của , tiêu tiền của , liên quan gì đến !" Ôn Nhiễm đáp trả lạnh lùng. Dù mang danh vợ chồng, nhưng tài sản của họ luôn độc lập. Từ lúc lấy , cô từng tiêu một đồng nào của . Giờ cô dùng tiền lương của để mua vài bộ quần áo, mỹ phẩm thì ? Có ảnh hưởng gì đến ? Sao phản ứng của dữ dội thế?
"Quần áo của cô giờ chẳng đều là mặc đồ cũ của Kỳ Kỳ ? Từ bao giờ cô tự bỏ tiền túi mua đồ mới thế? Mấy thứ là do thằng nào mua cho cô ?" Cảm xúc dồn nén trong n.g.ự.c Phó Cảnh Thành tuôn trào, ánh mắt cô lóe lên những tia tăm tối.
Ôn Nhiễm khỏi nhíu mày. Cô chỉ thấy nực và mỉa mai. "Anh nhảm gì ? Chẳng lẽ trong mắt , chỉ xứng đáng dùng đồ thừa của Ôn Kỳ? Tôi ngay cả quyền tự mua cho một bộ quần áo cũng ?"
Khuôn mặt Phó Cảnh Thành căng . Dường như tin lời cô . Anh dùng tay bóp chặt khuôn mặt xinh của cô: "Có cần nhắc phận hiện tại của cô vẫn là vợ của Phó Cảnh Thành ? Đừng lẳng lơ bên ngoài!"
Khóe môi Ôn Nhiễm nhếch lên một nụ giễu cợt: "Người luôn quên mất phận của , lăng nhăng bên ngoài hình như là mới đúng chứ?"
Một ngọn lửa u ám bùng lên trong đôi mắt Phó Cảnh Thành. Bàn tay đang bóp má cô càng dùng lực mạnh hơn: "Cô dám nữa xem?" Ôn Nhiễm nhíu mày vì đau, nhưng vẫn nghiến răng gằn từng chữ: "Đừng tưởng... những chuyện giữa và Ôn Kỳ... ..."
Nghe cô nhắc đến Ôn Kỳ, tay Phó Cảnh Thành vô thức nới lỏng . "Cô từ khi nào?" Khuôn mặt điển trai của trở nên u ám và phức tạp. Trong lồng n.g.ự.c dâng lên những cảm xúc đan xen. Có giận dữ, chán ghét... và cũng một chút tội ... Anh từng nghĩ, việc lấy Ôn Nhiễm sẽ giúp che giấu hảo tình cảm dành cho Ôn Kỳ, bao giờ cô phát hiện. ngờ, mới kết hôn một năm, cô chuyện.
"Muốn khác trừ phi đừng làm!" Ôn Nhiễm nhạt, đôi mắt hạnh lạnh buốt: "Kết hôn một năm hề động , nhưng mỗi đêm ảnh chị làm những trò dơ bẩn, nghĩ mù ?"
Phó Cảnh Thành chấn động. Không ngờ cô phát hiện tất cả. Đôi mắt bỗng chốc tối sầm. Vừa định mở miệng giải thích. Ôn Nhiễm còn thấy nữa. "Cút ngay, cút khỏi phòng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-49-bua-tiec-an-mung-dai-boss-tien-ve-phia-co.html.]
...
Ngày hôm , cô gặp bạn trai luật sư của chị họ Lê Lệ. Ôn Nhiễm nhờ soạn giúp một bản thỏa thuận ly hôn, càng nhanh càng . Vì tối qua cô rõ chuyện với Phó Cảnh Thành, chuyện ly hôn cần trì hoãn nữa. Phó Cảnh Thành chẳng một lòng yêu chị gái cô ? Cô thành cho họ.
...
Thoắt cái đến ngày tổ chức tiệc mừng công của công ty. Không chỉ các lãnh đạo cấp cao mặt đông đủ, mà còn nhiều đối tác quan trọng tham dự. Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, váy áo lượt là, hương thơm tỏa ngát. Mọi đều diện những bộ trang phục lộng lẫy nhất. Riêng Ôn Nhiễm chỉ chọn một chiếc váy dự tiệc màu nhạt đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng, rõ ràng thu .
"Nhiễm Nhiễm, mặc chiếc váy lông công màu xanh ngọc bích đó?" Lê Lệ thấy cô ăn mặc giản dị như , khỏi thắc mắc. Đêm nay, các cô gái mời đến ai nấy đều trang điểm lộng lẫy, tranh khoe sắc, chỉ mong thể lọt mắt xanh của một vị lãnh đạo nào đó. Còn cô thì ! Rõ ràng là tự nhiên, chọn phong cách thanh lịch đến thế, dễ những "bóng hồng" khác lấn át.
"Nay là tiệc mừng công của công ty, sinh nhật , ăn mặc khiêm tốn chút vẫn hơn," Ôn Nhiễm điềm nhiên đáp.
" mà..." Lê Lệ định gì đó thì chợt thấy một bóng cao lớn bước từ cửa. Người đàn ông diện bộ vest đen cắt may vặn, tôn lên bờ vai rộng, lồng n.g.ự.c săn chắc và đôi chân dài miên man. Khí chất xa cách, cao ngạo toát từ khiến khác chỉ dám từ xa. Gần như ngay khoảnh khắc xuất hiện, trong hội trường vang lên những tiếng xì xào của các cô gái.
"Là Boss, Boss đến !" Các đồng nghiệp nam cũng hẹn mà cùng tiến gần chào hỏi.
Dù cách khá xa, Thương Liệt Duệ vẫn lướt qua đám đông, ánh mắt hướng về phía Ôn Nhiễm. Đôi mắt đen sâu thẳm của như giếng cổ, khiến thể đoán đang nghĩ gì. Lê Lệ cũng thấy Thương Liệt Duệ đang về phía họ, cô kích động huých nhẹ Ôn Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, hình như Sếp lớn đang kìa."
Ôn Nhiễm bất lực : "Sao thể chứ? Cậu hoa mắt ." Lê Lệ nữa, quả nhiên Thương Liệt Duệ rời mắt . Cô nàng chút thất vọng. Còn tưởng Sếp lớn để ý đến Ôn Nhiễm cơ đấy.
"À, chuyện ly hôn của bàn bạc với bạn trai chị họ thế nào ?" Lê Lệ liền chuyển chủ đề.
Ôn Nhiễm: "Anh đồng ý giúp soạn một bản thỏa thuận ly hôn."
Lê Lệ mừng rỡ cô: "Cuối cùng cũng chịu buông bỏ tên cặn bã Phó Cảnh Thành, bắt đầu cuộc sống mới."
Ôn Nhiễm hít một sâu: "Là do nhận quá muộn." Trước đây cô quá ngây thơ, cứ nghĩ Phó Cảnh Thành đối xử với một chút là thích . Đâu rằng mục đích thực sự của chỉ là coi cô như bước đệm để tiếp cận thiên kim thật sự của nhà họ Ôn, Ôn Kỳ. Là do từ nhỏ cô thiếu thốn tình thương, thiếu cảm giác an . Nên mới nhầm tưởng chút ấm nhỏ nhoi của Phó Cảnh Thành là tình yêu. Từ nay về , tuyệt đối sẽ như thế nữa!
Đang mải suy nghĩ, Lê Lệ bên cạnh bỗng véo nhẹ cánh tay cô: "Nhiễm Nhiễm, Sếp lớn đang về phía kìa!" Ôn Nhiễm nghi hoặc đầu . Quả nhiên cô thấy Thương Liệt Duệ đang bước những vệt sáng lấp lánh, từng bước tiến về phía cô một cách đầy uyển chuyển...