Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 44: Dám dụ dỗ anh rể?

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:08:58
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chúng cần chuyện!" Sắc mặt Phó Cảnh Thành cực kỳ nghiêm túc.

Ôn Nhiễm ngẩn : "Nói chuyện gì?" Đêm hôm khuya khoắt lo ngủ, tự dưng chạy phòng cô đòi chuyện gì chứ?

Ánh mắt Phó Cảnh Thành trở nên vô cùng thâm trầm: "Cô với ông chủ của cô lắm ?"

Ôn Nhiễm sững sờ. Sao đang yên đang lành nhắc đến Thương Liệt Duệ?

"Cũng bình thường thôi." Cô đáp nhạt.

Phó Cảnh Thành cô chằm chằm bằng ánh mắt u ám: "Tôi nhớ nhắc nhở cô , giờ cô là gia đình, nên chú ý cách khi qua với khác giới!"

Khóe miệng Ôn Nhiễm khẽ giật. Anh lấy tư cách gì mà nhắc nhở cô?

"Câu nên dành cho chính thì hơn." Ôn Nhiễm thầm đảo mắt trong lòng. Rốt cuộc giữa hai họ, ai mới là giữ cách với khác giới?

Phó Cảnh Thành nghẹn lời. Anh trừng mắt cô đầy bất mãn. Định thêm điều gì đó, nhưng Ôn Nhiễm mất kiên nhẫn ngắt lời: "Xin , buồn ngủ , mời ngoài!"

Khuôn mặt Phó Cảnh Thành một nữa đổi. Không dám tin Ôn Nhiễm dám đuổi ? Bọn họ kết hôn hơn một năm , chẳng cô vẫn luôn mong ngóng chung chăn gối với ? Giờ đến tận phòng cô , cô lạnh nhạt, mặt . Trái tim Phó Cảnh Thành chợt dâng lên cảm giác khó chịu nghèn nghẹn. Từ khi nào, cô bắt đầu vạch rõ ranh giới với .

Nói xong, Ôn Nhiễm liền xoay lưng với .

"Phiền đừng tùy tiện phòng !" Đây chính là câu từng với cô. Giờ thì , cô dùng ngay câu đó để nhắc nhở .

Phó Cảnh Thành vô thức siết chặt hai tay. Chân mày bất giác chau .

...

Sáng hôm lúc rửa mặt, Ôn Nhiễm mới phát hiện bên tai trái của trống . Cô mất một chiếc hoa tai. rõ ràng cô nhớ lúc rời khỏi trường đua ngựa hôm qua nó vẫn còn cơ mà. Chẳng lẽ cô làm rơi nó xe của Thương Liệt Duệ? Chiếc hoa tai hình bán nguyệt là kiểu dáng cô ưng ý. Cô dành dụm tiền lương mấy tháng trời mới mua . Ôn Nhiễm thật sự đành lòng để mất nó.

Đến công ty làm việc, cô lập tức gõ cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc. Thương Liệt Duệ đang cúi đầu xem tài liệu. Hôm nay mặc một bộ vest thủ công màu đen, bên trong là áo sơ mi cùng tông màu trầm, điểm xuyết bằng chiếc cà vạt kẻ sọc màu xanh lam. Góc nghiêng nam tính, góc cạnh của toát lên vẻ lạnh lùng và đầy oai phong. Cả tỏa khí thế uy nghiêm và lạnh nhạt của một nắm quyền lực.

"Có chuyện gì?" Đang lúc cô ngập ngừng mở lời thế nào, Thương Liệt Duệ lên tiếng .

Ôn Nhiễm vội vàng về phía bàn làm việc của : "Thương tổng, tối hôm qua hình như làm rơi hoa tai xe của ngài? Ngài thấy chiếc hoa tai đá sapphire hình bán nguyệt nào ?"

Trong đầu Thương Liệt Duệ thoáng hiện lên hình ảnh chiếc hoa tai nhặt xe đêm qua. Quả nhiên là của cô. lời thốt khỏi miệng là: "Không thấy!"

Khuôn mặt Ôn Nhiễm giấu nổi sự thất vọng. Tuy nhiên cô lập tức hỏi tiếp: "Ngài thể cho phép xuống xe tìm thử ? Chiếc hoa tai thực sự quan trọng với !"

Thương Liệt Duệ đặt chiếc bút máy xuống bàn. Anh ngẩng đầu, sâu mắt cô: "Quan trọng đến mức nào?"

Ôn Nhiễm khựng : "..." Đây là vấn đề trọng tâm ? thôi . Cô giải thích: "Đây là chiếc hoa tai mà thích, tiết kiệm tiền lâu mới mua !"

Ánh mắt Thương Liệt Duệ nheo : "Cô tự mua?"

Ôn Nhiễm gật đầu chút do dự: "Vâng, thế?" Không tự cô mua thì chẳng lẽ nghĩ ai đó tặng cô ?

Ánh mắt Thương Liệt Duệ dừng cô vài giây: "Đợi lát nữa họp xong, sẽ cho cô xuống xe tìm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-44-dam-du-do-anh-re.html.]

Ôn Nhiễm mừng rỡ: "Tuyệt quá, cảm ơn Thương tổng!"

Nụ rạng rỡ như hoa mùa xuân nở rộ khuôn mặt cô, vô cùng kiều diễm và rực rỡ. Ánh mắt Thương Liệt Duệ chút mơ màng. Lồng n.g.ự.c như vật gì đó khẽ va đập. Anh khẽ hắng giọng. Cố gắng dời ánh mắt khỏi cô: "Không còn chuyện gì nữa thì cô ngoài ." Anh sợ nếu để cô ở lâu hơn, với như thế, sẽ kiềm chế nổi mà giữ cô mất.

"Vâng!" Ôn Nhiễm bận tâm đến thái độ bỗng dưng lạnh lùng của . Cô vui vẻ rời khỏi văn phòng Tổng giám đốc.

...

Khi Thương Liệt Duệ họp xong thì đến giữa trưa. Ôn Nhiễm thang máy xuống lầu , định xe của đợi. Ngờ tới bãi đỗ xe ngầm, một cái tát trời giáng giáng thẳng mặt cô.

"Chát!" Ôn Nhiễm kịp phòng , đ.á.n.h lệch cả mặt. Cơn đau rát khiến đầu óc cô trống rỗng trong vài giây.

Tiếng gào thét đầy căm hận của Ôn Kỳ vang lên bên tai: "Ôn Nhiễm, đồ hồ ly tinh, dám dụ dỗ rể!"

Ôn Nhiễm ôm lấy bên má đang sưng đỏ, đầu . Chỉ thấy khuôn mặt Ôn Kỳ đang méo mó vì tức giận, trông như ăn tươi nuốt sống cô.

"Em ..." Cô phản xạ thanh minh. lời còn dứt, Ôn Kỳ ném một xấp ảnh mặt cô.

"Mày còn dám cãi? Muốn khác thì trừ phi đừng làm, mày tưởng mày quyến rũ chồng tao mà tao ?"

Ôn Nhiễm nhặt những bức ảnh lên xem. Đó là những khoảnh khắc cô trò chuyện với Tần Dược Siêu tại trường đua ngựa hôm qua. trong ảnh, họ chỉ đang chào hỏi bình thường, Ôn Nhiễm chẳng thấy vấn đề gì cả.

"Em thừa nhận hôm qua đến trường đua ngựa của rể, nhưng em hề quyến rũ !" Ôn Nhiễm dõng dạc .

Vẻ mặt Ôn Kỳ đầy giận dữ: "Mày dám lén lút đến trường đua của chồng tao một ? Còn định quyến rũ ?"

Ôn Nhiễm thực sự cạn lời: "Thế nào là một ? Rõ ràng hôm qua em cùng bạn, hơn nữa ở trường đua cũng chỉ hai bọn em, còn cả bạn của nữa..."

Khóe miệng Ôn Kỳ nhếch lên nụ giễu cợt, tin lời cô. "Mày nghĩ mày thế thì tao sẽ tin ? Dựa cái gì mà mày đến trường đua ngựa của ?"

Điều đáng ghét nhất là cô kết hôn với Tần Dược Siêu bao lâu nay mà một đặt chân đến trường đua của chồng, dựa mà đứa em gái ưu tiên?

"Là mời cô đến!" Ôn Nhiễm định giải thích thì một giọng nam từ phía bỗng vang lên.

Bóng dáng cao lớn của Thương Liệt Duệ bước về phía họ. Dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng khẽ mím chặt. Từng bước của đều tỏa khí thế mạnh mẽ của một bậc đế vương.

Ngay khoảnh khắc thấy , ánh mắt Ôn Kỳ lóe lên một tia ngạc nhiên xen lẫn sự thán phục. Cô từng gặp đàn ông nào trai đến thế. Thậm chí còn trai hơn cả chồng cô là Tần Dược Siêu. Hơn nữa khí chất hơn . Vừa nhân vật tầm thường.

"Anh là..." Ôn Nhiễm nheo mắt Thương Liệt Duệ.

"Tôi là sếp của Ôn Nhiễm, hôm qua bàn chuyện làm ăn với bạn ở trường đua của Dược Siêu, để quên tập tài liệu nên bảo Ôn Nhiễm mang đến cho !" Giọng trầm ấm của Thương Liệt Duệ cất lên giải thích giúp cô.

Ôn Kỳ sững một chút, lập tức nhận : "Anh là Thương Liệt Duệ?" Cô danh Thương Liệt Duệ từ lâu. Trước đây khi cho điều tra Tần Dược Siêu, Thương Liệt Duệ là bạn từ thuở nhỏ của . Cô làm quen từ lâu . Chỉ tiếc là bình thường đến cả Tần Dược Siêu cô còn gặp mặt , huống hồ là thông qua để quen Thương Liệt Duệ.

ngờ Thương Liệt Duệ hiện tại là sếp của Ôn Nhiễm, hôm nay còn đặc biệt giải vây cho cô .

"Nể mặt Thương tổng, hôm nay tao tha cho mày một ! Từ nay về , tránh xa rể mày !" Ôn Kỳ trừng mắt cảnh cáo Ôn Nhiễm, sang định làm với Thương Liệt Duệ.

"Chát!" Không ngờ Ôn Nhiễm bước thẳng đến, tát trả cô một cái tát giòn giã.

Loading...