Ôn Nhiễm ngờ quả báo đến nhanh như . Cô lấy chồng mà chị gái vẫn tiếp tục qua với chồng cô, thậm chí thường xuyên chơi thâu đêm suốt sáng về. Giờ đây chị gái mới kết hôn, rể Tần Dược Siêu cũng học theo thói mất tích. Phen chị cũng nếm mùi vị chồng bỏ rơi .
hiển nhiên cô - Trình Uyển Di thể chấp nhận sự thật . Bà liên tục oán trách Tần Dược Siêu qua điện thoại. Đêm tân hôn, chị gái Ôn Kỳ chồng mới cưới lạnh nhạt. Chồng cô, Phó Cảnh Thành, cũng về nhà. Mẹ cô càng lo lắng mất ngủ, lóc t.h.ả.m thiết.
Sáng hôm thức dậy, Ôn Nhiễm thấy tin tức tràn lan mạng về việc Ôn Kỳ Tần Dược Siêu làm nhục ngay trong tiệc cưới đêm qua. Có cư dân mạng phẫn nộ cho rằng Tần Dược Siêu làm tròn trách nhiệm của một chồng, kết hôn bỏ mặc vợ. Cũng mắng Ôn Kỳ đáng đời. Cư dân mạng thiếu trí nhớ, họ vẫn còn nhớ vụ Ôn Kỳ ôm hôn Phó Cảnh Thành tung lên mạng đó. Bọn họ chút đồng cảm nào với Ôn Kỳ. Bọn họ cô gieo nhân nào gặt quả nấy.
Ôn Nhiễm chỉ nhạt những lời đồn thổi đó. Tối qua Thương Liệt Duệ yêu cầu cô kết thúc kỳ nghỉ sớm. Sau khi ăn sáng, cô đồ công sở khỏi nhà.
...
"Thương tổng!"
Ôn Nhiễm gõ cửa văn phòng Tổng giám đốc, tiến đến bàn làm việc. Thương Liệt Duệ đang họp qua video. Anh hất cằm hiệu cho cô: "Cô cố gắng sắp xếp mấy bản báo cáo đó càng sớm càng !"
Ôn Nhiễm theo hướng chỉ - thấy mấy xấp tài liệu chất đống bàn , cao đến nửa mét? Thế ... nhiều quá ?
Ôn Nhiễm bước tới, định ôm đống tài liệu mang về văn phòng của . Không ngờ chúng nặng cồng kềnh. Cô trượt tay, tất cả rơi tung tóe xuống đất. Xong đời . Mấy xấp tài liệu trộn lẫn , lộn xộn hết cả lên.
"Tổng giám đốc, ... xin ngài!"
Thấy ánh mắt sắc lạnh của Thương Liệt Duệ lướt qua, Ôn Nhiễm vội vàng xin . Thương Liệt Duệ tạm dừng cuộc họp video, dậy về phía cô.
"Cô cứ đây mà sắp xếp!"
Nói xong, cúi xuống, tự tay nhặt những tập tài liệu vương vãi sàn giúp cô. Rõ ràng là của cô, cô dám để vị sếp lớn tự tay nhặt giúp chứ.
"Tổng giám đốc, cứ để tự làm ạ!" Cô luống cuống .
Thương Liệt Duệ bỏ ngoài tai lời cô , nhặt bộ tài liệu lên, xếp gọn gàng bàn . Sau đó ghế , tiếp tục cuộc họp. Ôn Nhiễm lau mồ hôi lạnh trán, hít một sâu, bắt đầu tập trung việc sắp xếp báo cáo.
Sau khi kết thúc cuộc họp video, Thương Liệt Duệ vô thức về phía cô. Ôn Nhiễm đang cặm cụi trong đống tài liệu cao như núi. Chốc chốc cầm bút đ.á.n.h dấu, chốc chốc nhíu mày, miệng lẩm bẩm gì đó. Anh lặng lẽ ngắm cô, ánh mắt mang theo sự dịu dàng mà chính cũng nhận .
Ôn Nhiễm vốn đang tập trung sắp xếp báo cáo, đột nhiên cảm nhận một ánh nóng bỏng đang đổ dồn . Cô ngập ngừng liếc , bắt gặp ngay ánh mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ. Cô bỗng thấy khó thở. Cảm giác như hút chặt ánh của , thể nhúc nhích.
"Đói bụng ?"
Đến khi giọng của Thương Liệt Duệ vang lên. Ôn Nhiễm mới sực tỉnh: "Không ạ..."
Thương Liệt Duệ đầy ẩn ý hỏi: "Vậy cô cứ chằm chằm?"
Mặt Ôn Nhiễm đỏ bừng. Không cô ? thừa nhận là thực sự " trai ngon miệng". Ôn Nhiễm lí nhí lẩm bẩm: "Anh , đang ?"
Vừa dứt lời, Thương Liệt Duệ thèm phủ nhận. Anh càng cô một cách trắng trợn hơn. Ánh mắt sắc bén đến mức làm khí xung quanh dường như loãng . Ôn Nhiễm bỗng thấy nhịp thở định. Vội vàng chỗ khác.
Không ngờ Thương Liệt Duệ bước về phía cô. Thân hình cao lớn tiến đến mặt, đưa tay nâng cằm cô lên.
"Cô trốn cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-28-ban-ngay-ban-mat-o-trong-van-phong-the-nay-co-ve-khong-hay-lam-dau.html.]
Hai đang ở cách gần, thở như hòa quyện . Mắt Ôn Nhiễm lấp lánh, ấp úng đáp: "Tôi sợ đắm chìm trong nhan sắc của dứt ..."
Thương Liệt Duệ nhướng mày: "Tôi đắm chìm, cô sợ gì?"
"..."
"Sợ ăn thịt cô ?"
Khuôn mặt tuấn tú của kề sát, thở phả cô. Nhiệt độ trong văn phòng đang dần tăng lên. Trong đầu Ôn Nhiễm bắt đầu hiện lên những hình ảnh " thể miêu tả" và cách nào kiểm soát. Mặt cô đỏ bừng như lửa đốt! Đến cả thở cũng nóng rực. Cảm giác như cơ thể đang thiêu đốt, chỉ nhào ôm lấy .
Nhìn một lúc lâu, Ôn Nhiễm chớp chớp mắt, cuối cùng thốt lên: "Tôi sợ sẽ ăn thịt !"
Thương Liệt Duệ: "..."
Ôn Nhiễm dường như mới nhận cái gì. Trời ạ! Sao cô toẹt những suy nghĩ trong lòng ? Cho dù cô nghĩ như chăng nữa, cũng thể thẳng mặt như thế. Cô hoảng hốt định giải thích: "Thương tổng, ..."
Thương Liệt Duệ lắc nhẹ cằm cô: "Còn hổ ?"
Ôn Nhiễm: "..."
Anh buông tay, lười biếng ngả lưng chiếc ghế sofa bên cạnh cô. Vạt áo của hai chạm . Chỉ cần cô khẽ nhúc nhích là thể ngã lòng . Ôn Nhiễm căng thẳng, dám động đậy. thở trở nên dồn dập. Cô c.ắ.n môi , nũng nịu : "Chẳng do ?"
"Hửm?" Thương Liệt Duệ đặt một tay lên thành ghế lưng cô, xích gần hơn: "Tôi gì cô cũng ?"
"Nghe chứ!" Ôn Nhiễm chút do dự gật đầu, "Anh gì mà ? Anh bảo đến làm, chẳng đến ?"
Thương Liệt Duệ híp mắt cô, khuôn mặt điển trai mang nét thâm trầm.
"Vậy thì bây giờ thực sự đói ."
Nói xong, nới lỏng cà vạt, cởi thêm một nút áo ngực.
Ôn Nhiễm trợn tròn mắt: "..." Hành động , câu của ... Không là đang ám chỉ cô đấy chứ?
Cô vội vàng liếc cửa phòng, nuốt nước bọt: "Ban ngày ban mặt... ở trong văn phòng... hình như lắm ?"
"Có gì mà ? Thực sắc, tính dã! (Ăn uống và t.ì.n.h d.ụ.c là bản năng của con )" Thương Liệt Duệ xích gần cô thêm chút nữa: "Ai quy định ban ngày ban mặt, trong văn phòng thì ?"
Da đầu Ôn Nhiễm tê dại. Ngón tay bất giác bấu chặt ghế sofa.
"Trong văn phòng an , khác thể bất cứ lúc nào..." Giọng cô nhỏ dần, cúi gằm mặt, dám mắt : "Chẳng ... phòng nghỉ ?"
"Phòng nghỉ?" Đôi mắt đen của Thương Liệt Duệ nheo : "Không ngờ cô sở thích !"
Tim Ôn Nhiễm đập thình thịch, đập mạnh đến mức đầu óc cô càng thêm mụ mẫm. Ban ngày ban mặt mà cùng tổng tài phòng nghỉ làm chuyện đó, đúng là quá kích thích. ở trong phòng nghỉ, ít nhất cũng hơn làm trực tiếp trong văn phòng chứ. Ít nhất cũng đảm bảo an . cô với tổng tài mới đó phòng nghỉ làm chuyện mờ ám, liệu nhanh quá ? tiểu thuyết ngôn tình về tổng tài bá đạo chẳng đều như ?
Huống hồ bây giờ Phó Cảnh Thành cũng thèm chạm cô. Cho dù cô mắc căn bệnh , cô cũng là một phụ nữ bình thường. Cũng cần giải quyết nhu cầu sinh lý chứ? Nhìn cái nhan sắc của Thương Liệt Duệ, cô kiểu gì cũng thiệt.