Thương Liệt Duệ nhướn mày liếc cô: "Sờ thích ?"
Ôn Nhiễm lập tức rụt tay như điện giật. Mặt nóng bừng bừng: "X-Xin !"
Thương Liệt Duệ cô bằng ánh mắt u ám, dáng vẻ lười biếng: "Cô lén sờ , còn đỏ mặt, cô đỏ mặt cái gì?"
Đầu Ôn Nhiễm ong lên. Cô vội vàng giải thích: "Tôi cố ý sờ !" Vừa nãy cô chỉ sốt ruột dậy khỏi . Ai ngờ càng vội càng rối. Lại vô tình sờ trúng chỗ đó của ...
Chân mày Thương Liệt Duệ nhướn lên, ánh mắt đầy ẩn ý: "Dù cô cũng sờ đầu, cố ý cũng ..." Lời của gần như áp sát cô, thở nóng bỏng phả .
Ôn Nhiễm kìm run rẩy . Giống như con mèo nhỏ kinh hãi, lập tức nảy lên khỏi . Chứng Hysteria của cô còn khỏi. Sao chịu đựng nổi những lời trêu ghẹo của ? ngặt nỗi cô dậy quá nhanh, đầu "cốp" một tiếng đập trần xe. Cô đau đớn ôm lấy cái đầu sưng, ngã nhào đùi . Thật trùng hợp, đụng trúng chỗ đó...
Chỉ đàn ông khẽ rên lên một tiếng khàn đục. Lúc Ôn Nhiễm đỏ mặt đến tận mang tai. Tim càng đập thình thịch liên hồi. Cô tụt khỏi . Thương Liệt Duệ cho.
"Đừng lộn xộn!" Anh ôm lấy eo cô, giọng kiềm nén.
"..." Mặt Ôn Nhiễm đỏ bừng, thôi. Cô cứ đùi như , thật sự chút nào. Huống hồ cô cảm nhận rõ ràng phản ứng của chỗ đó...
Toàn Thương Liệt Duệ căng cứng, thở nặng nề. Ban nãy Ôn Nhiễm bất ngờ ngã đùi, suýt nữa kiềm chế . Dục vọng chôn giấu từ lâu trong cơ thể cô khơi dậy. Người phụ nữ luôn cách khiến mất kiểm soát!
Bàn tay ôm eo cô đột ngột siết chặt, Thương Liệt Duệ kề sát tai cô, trầm giọng cảnh cáo: "Còn lộn xộn nữa, tin 'làm' cô ngay xe?"
Đầu óc Ôn Nhiễm lập tức trống rỗng. Qua một lớp vải mỏng manh, cô thể cảm nhận rõ ràng sự nóng bỏng của . Đều là nam nữ trưởng thành, Ôn Nhiễm tự nhiên hiểu hề dọa cô. Phản ứng cơ thể của chân thực. Trừ phi cô thật sự xảy chuyện gì với . Nếu , trong tình huống nhất cứ ngoan ngoãn im đùi , đừng nhúc nhích.
Hàng ghế vang lên tiếng sột soạt, nhanh chóng chìm tĩnh lặng. bầu khí trong xe rõ ràng trở nên ám hơn. Tài xế lái xe phía nắm chặt vô lăng, dám ngoảnh , ngay ngắn nghiêm chỉnh. Cho đến khi xe đỗ cổng khu nhà Ôn Nhiễm ở. Cô lập tức dậy, định xuống xe. gọng kìm eo vẫn nhúc nhích.
Ôn Nhiễm đành lên tiếng nhắc nhở: "Thương tổng, đến nơi !"
Thương Liệt Duệ cô đăm đăm, như một kẻ bề bẩm sinh cai quản thứ.
"Ngày mai đến công ty làm việc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-27-bao-ung-vua-ket-hon-da-bi-chong-bo-roi.html.]
Ôn Nhiễm sững : "Kỳ nghỉ của hết mà." Lần khi kết thúc dự án ở nước ngoài, cô nghỉ vài ngày, lúc mới nghỉ một nửa.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm: "Có nhiệm vụ mới, cô kết thúc kỳ nghỉ sớm , bù cho cô."
Thực nhiệm vụ mới thể giao cho khác làm. Lý do cô kết thúc kỳ nghỉ sớm, chủ yếu là vì nỡ xa cô, nhanh chóng gặp cô. Thương Liệt Duệ cũng hiểu dạo làm nữa. Đặc biệt gặp cô. Không gặp thì nhớ cô vô cùng. Gặp thì ôm cô, hôn cô. Cứ như trúng bùa ngải .
Ôn Nhiễm định thần . Nếu sếp giao nhiệm vụ mới, cô cứ ở nhà một cũng buồn chán, chi bằng đến công ty làm.
"Vâng!"
Khoảnh khắc cô nhận lời, Thương Liệt Duệ cũng buông tay. Ôn Nhiễm nhanh chóng mở cửa xe xuống xe. Nhìn dáng vẻ cô hối hả rời , ánh mắt Thương Liệt Duệ u ám sâu thẳm. Trong lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu xúc cảm mềm mại từ làn da eo cô. Dạo gần đây, đêm ngủ thường xuyên mơ thấy cảnh bóp chặt eo cô, đè cô xuống giường. Mỗi giật tỉnh dậy, chỉ thể chật vật phòng tắm dội nước lạnh. Có khi tắm nước lạnh cũng chẳng ăn thua. Anh thường xuyên trằn trọc cả đêm, trong đầu là hình bóng cô. Đặc biệt là mấy ngày cô làm. Không gặp cô, nỗi nhớ nhung càng thêm da diết.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ vô tình chạm chiếc áo vest mà khoác cho cô ban nãy, giờ đang rơi sàn xe. Anh vươn cánh tay dài, nhặt chiếc áo vest lên, đưa lên mặt. Vẫn còn thoang thoảng mùi hương cơ thể của Ôn Nhiễm. Thương Liệt Duệ hít một thật sâu. Sắc d.ụ.c nơi đáy mắt dường như sắp trào .
...
Ôn Nhiễm về đến nhà, cô là Trình Uyển Di gọi điện tới. Ôn Nhiễm giải thích rằng cô thấy khỏe nên về . Cô hề hé răng nửa lời với chuyện trai bán , suýt Lương Thiên Long cưỡng hiếp.
Cô thừa hiểu. Trong lòng , vị trí của cô vĩnh viễn thể sánh bằng trai Ôn Triệu Lương. Mặc dù cô do một tay nuôi lớn, còn Ôn Triệu Lương lọt lòng giao cho bác cả nuôi dưỡng. nếu cô sinh con trai Ôn Triệu Lương để " quý nhờ con", thì cha cô chẳng đời nào cho một danh phận. Lý do cô và bác cả ghét bỏ mà bao năm qua vẫn thể trụ nhà họ Ôn, tất cả là nhờ nể mặt Ôn Triệu Lương.
Trình Uyển Di luôn tự hào vì sinh con trai Ôn Triệu Lương. Từ nhỏ đến lớn, bà và bác cả luôn cưng chiều Ôn Triệu Lương hết mực. Cho dù bắt nạt cô, Trình Uyển Di cũng vờ như thấy. Thậm chí còn mắng mỏ cô, hỏi tại cô cứ trêu chọc trai để đánh. Ôn Nhiễm quá hiểu vị trí của và Ôn Triệu Lương trong mắt và nhà họ Ôn. Chuyện cho dù cô kể, cũng sẽ bênh vực cô. Có khi còn mắng cô một trận, bắt cô xin Ôn Triệu Lương nữa cơ. Cho nên, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Còn phía cha cô thì càng khỏi . Cô quanh năm suốt tháng còn chẳng thấy mặt ông, Ôn Quý Lễ từ đến nay đều phớt lờ đứa con gái . Chính vì lẽ đó, Ôn Triệu Lương cũng giống như Ôn Kỳ. Đều cô ở nhà họ Ôn ai chống lưng. Thế nên từ nhỏ đến lớn mới ngừng bắt nạt cô.
Trình Uyển Di hề quan tâm hỏi han xem tại cô thấy khỏe. Mà chỉ một mực trách mắng: "Hôm nay là ngày cưới của chị gái con, một ngày quan trọng như , con bỏ về giữa chừng? Cái con bé càng ngày càng hiểu phép tắc thế? Cha con với bác cả mà con vắng mặt thì ăn thế nào? Trong mắt con còn , còn nhà họ Ôn và chị gái con ?"
Ôn Nhiễm nắm chặt điện thoại, một lời biện bạch. trong lòng nguội lạnh một nửa. Từ nhiều năm cô , trong lòng vốn dĩ cô, chỉ trai và chị gái. Sự việc hôm nay chẳng qua chỉ là một nữa chứng minh sự thật đó.
" mà cha con với bác cả lúc cũng rảnh để tâm đến con , nhà họ Tần bọn họ quá đáng lắm , chúng đang đòi công bằng cho chị gái con đây..."
Trình Uyển Di bỗng nhiên chuyển đề tài, bắt đầu kể tội Tần Dược Siêu điện thoại. Hóa Tần Dược Siêu hôm nay chỉ trễ, mà tiệc cưới tàn mất hút, để mặc Ôn Kỳ một bơ vơ trong khách sạn tiếp khách, làm cách nào cũng liên lạc . Phen nhà họ Ôn mất mặt đến t.h.ả.m hại. Ôn Kỳ càng chê, mới cưới chồng bỏ rơi...