Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 26: Trong xe sang, cô ngã vào lòng anh

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:08:39
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn còn hết câu, mặt ăn trọn một cú đ.ấ.m như trời giáng của Thương Liệt Duệ. Lương Thiên Long kịp phòng , đ.á.n.h ngã lăn đất.

Mọi chuyện diễn quá nhanh khiến Ôn Nhiễm gần như kịp phản ứng. Cổ tay Thương Liệt Duệ nắm chặt.

"Theo !" Anh với khuôn mặt tuấn tú sắc lạnh, giọng điệu cho phép từ chối. Nói xong liền vòng tay qua vòng eo thon gọn của cô, kéo cô sải bước rời .

Lương Thiên Long ngã sõng soài mặt đất, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Chẳng Thương Liệt Duệ luôn hứng thú với phụ nữ ? Hôm nay cướp của ? làm , ai bảo đó là Thương Liệt Duệ chứ. Hắn đối với Thương Liệt Duệ vẫn vài phần kiêng dè! Chẳng thể làm gì !

...

Ôn Nhiễm Thương Liệt Duệ kéo khỏi khách sạn. Cô vùng vằng theo phản xạ: "Được , buông ?"

Thương Liệt Duệ nới tay, sự mềm mại trong vòng tay nhanh chóng rời . Thương Liệt Duệ đè nén sự nuối tiếc trong lòng, ân cần hỏi: "Cô ?"

Ôn Nhiễm lắc đầu, lời cảm ơn: "Không , tối nay cảm ơn ." Nếu đến kịp, cô Lương Thiên Long chiếm tiện nghi, kêu trời trời thấu, kêu đất đất thưa .

Thương Liệt Duệ nhíu mày: "Sao cô dây ?" Cùng trong giới thượng lưu, rõ Lương Thiên Long là loại thế nào. Những phụ nữ nhắm trúng, thường kết cục .

Ôn Nhiễm khổ: "Tôi bán ."

Thương Liệt Duệ lập tức hỏi : "Ai?" Ai dám bán cô?

Vẻ mặt Ôn Nhiễm đầy mỉa mai, thực sự khó mở miệng. Cô thể nào chính trai ruột bán đúng ?

"Không gì, về đây."

Thấy cô vội vã rời , Thương Liệt Duệ cần suy nghĩ kéo cô .

"Cô vẫn đó?"

Ôn Nhiễm: "Tôi tham dự tiệc cưới của chị gái."

Thương Liệt Duệ sửng sốt: "Ôn Kỳ là chị gái cô?"

Ôn Nhiễm gật đầu: "Anh chị ?"

Thương Liệt Duệ đáp nhạt: "Không , nhưng sắp cưới bạn ." ngờ cô là em gái của Ôn Kỳ. Trước đây chỉ Ôn Kỳ một trai, từng em gái. Và càng ngờ là cô.

Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy ánh mắt chút kỳ lạ.

"Anh còn việc gì ? Nếu thì phiền buông , về ."

Thương Liệt Duệ vẫn buông tay. "Cô nhỡ đụng mặt Lương Thiên Long nữa thì ?" Anh cô đầy lo lắng.

Ôn Nhiễm khựng . Cô quả thực nghĩ đến điều . nhắc nhở, cô mới bắt đầu thấy lo lắng. Lương Thiên Long mơ tưởng cô ngày một ngày hai. Lần đột nhiên về nước, dường như ý định buông tha cô. Bây giờ còn sự giúp sức của trai cô nữa. Cô bây giờ khác nào tự dâng mỡ miệng mèo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-26-trong-xe-sang-co-nga-vao-long-anh.html.]

Thương Liệt Duệ thấy vẻ mặt lo lắng của cô, nhịn nhắc nhở: "Chồng cô ? Sao ở bên cạnh bảo vệ cô?" Một chồng thì luôn ở bên cạnh vợ, xuất hiện lúc vợ cần nhất.

"..."

Ôn Nhiễm câu của làm nghẹn lời. Lúc chắc Phó Cảnh Thành đang ở bên cạnh chị gái Ôn Kỳ của cô nhỉ? Làm mà đoái hoài gì đến cô?

"Anh việc, ngoài một lát." Ôn Nhiễm viện cớ che giấu. Đâu thể nào phơi bày hết chuyện trong nhà cho .

Nghe cô đỡ cho chồng, Thương Liệt Duệ cảm thấy khó chịu vô cùng. Rõ ràng mới là cứu cô, chồng cô làm tròn bổn phận thì còn là gì? Vốn định vặn hỏi, nhưng Thương Liệt Duệ nhanh chóng nhận vẻ bình thường. Anh rỗi quản chuyện nhà làm gì? Bình thường thích xen chuyện bao đồng. Vốn dĩ chỉ vì nể tình cô là cấp của nên mới tay cứu giúp. Cứu xong thì nên ngay mới . Còn đây lải nhải với cô làm gì?

Thương Liệt Duệ nên rời ngay, nhưng chân nhấc nổi nửa bước. Anh buột miệng : "Đi thôi, đưa cô về nhà."

Ôn Nhiễm vô thức từ chối: "Không làm phiền Thương tổng nữa, tự bắt taxi về." Dù cô để tự dâng cho sói, thì về nhà cũng chẳng cần đưa.

Ánh mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ dừng cô, sắc mặt căng thẳng: "Cô chắc chắn với bộ dạng , thể tự bắt taxi?"

Ôn Nhiễm định cãi , cô ăn mặc thế thì . cúi xuống , cổ áo sườn xám Lương Thiên Long x.é to.ạc một đường lớn. Lúc quần áo che đậy gì, đường cong đầy đặn bên trong lộ rõ. Má cô bỗng chốc nóng bừng. Lập tức vòng tay ôm ngực, che chắn .

"Bây giờ mới nhớ che chắn, quá muộn ? Những gì nên , nên , đều thấy hết ." Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ ánh lên tia đùa cợt.

"Anh!" Đôi mắt quả hạnh của Ôn Nhiễm trừng lớn, hai má càng đỏ bừng. kịp gì thêm, Thương Liệt Duệ cởi áo vest ngoài khoác lên cô. Vừa vặn che vóc dáng quyến rũ đang phơi bày của cô. Đến nước , Ôn Nhiễm cũng với .

lúc , tài xế lái chiếc Rolls-Royce của Thương Liệt Duệ chạy tới. Thương Liệt Duệ mở cửa ghế cho cô. Ôn Nhiễm khách sáo nữa, trực tiếp . Vừa định địa chỉ nhà cho tài xế. Không ngờ Thương Liệt Duệ . Ôn Nhiễm kinh ngạc . Không ngờ vẫn nhớ.

Trên đường , hai cạnh ở ghế . Không ai một lời nào. Bầu khí chút gượng gạo. Ánh mắt Ôn Nhiễm luôn hướng ngoài cửa sổ. Chỉ mong tài xế nhanh chóng đưa cô về.

Chuông điện thoại bỗng reo vang. Cô cầm lên xem, là Trình Uyển Di gọi. Chắc là hỏi cô . Ôn Nhiễm đang phân vân lấy lý do gì để trả lời . Thì Thương Liệt Duệ bên cạnh đột ngột hỏi: "Chồng cô gọi ?"

Vẻ mặt Ôn Nhiễm cứng đờ một cách khó hiểu: "Không, ..."

Thương Liệt Duệ tiếp tục gặng hỏi: "Vậy là ai?"

Ôn Nhiễm sang đầy ngạc nhiên. Anh hỏi nhiều thế làm gì? Dù nãy cứu cô, nhưng phận của chỉ là sếp của cô, bây giờ giờ làm việc. Cô nghĩa vụ báo cáo cuộc gọi cá nhân với ?

Ôn Nhiễm định chất vấn thì tài xế phía bỗng bẻ lái gấp, phanh gấp. Theo quán tính, cả Ôn Nhiễm lao về phía Thương Liệt Duệ. Chiếc áo vest khoác cô trượt xuống sàn xe...

Theo phản xạ, Thương Liệt Duệ lập tức ôm lấy eo cô. Ôn Nhiễm ngã đùi , ngước lên chạm đôi mắt sâu như vòng xoáy của . Trái tim cô như vật gì đó va đập mạnh.

"Không chứ?" Thương Liệt Duệ trầm giọng hỏi. Khi , thở ấm áp nam tính phả hết lên hàng mi cô. Như một luồng điện xẹt qua.

Ôn Nhiễm theo bản năng né tránh ánh mắt: "Không !" vòng eo thon gọn của cô vẫn trong tay , tê dại nóng rực.

"Xin Boss, ban nãy một bà cụ đạp xe ba gác đột ngột lao !" Tài xế vội vàng giải thích.

Thương Liệt Duệ cất giọng trầm dặn dò: "Lái xe cẩn thận."

Trong lúc hai chuyện, Ôn Nhiễm luống cuống dậy khỏi Thương Liệt Duệ. Theo phản xạ, tay cô chống mạnh lên đùi . Rồi cô phát hiện gì đó . Đến khi nhận đang chạm thứ gì, cả cô c.h.ế.t lặng.

Loading...