Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 244: Cô bao trọn nhà hàng mời anh ăn tối dưới ánh nến?

Cập nhật lúc: 2026-04-24 17:05:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nhiễm lạnh lùng: "Xin , làm !"

Phó Đan Tình ngờ cô từ chối chẳng cần suy nghĩ.

"Cô cái gì?"

Ôn Nhiễm thẳng mắt cô : "Tôi , làm !"

Thương Liệt Duệ là sếp của cô.

Họ làm chung một công ty, ngày nào chả chạm mặt.

Làm gặp ?

Yêu cầu của cô cũng quá nực .

Đồng t.ử Phó Đan Tình co rút : "Cô... cô còn định bám lấy A Duệ đến bao giờ nữa?"

Ôn Nhiễm nhạt: "Sao cô nghĩ là bám lấy Thương Liệt Duệ, mà Thương Liệt Duệ bám lấy ?"

Phó Đan Tình sầm mặt : "Đó thừa ? Với điều kiện của Thương Liệt Duệ việc gì cần cô cho bằng chứ?"

Câu chỉ bản mới đang chột đến mức nào.

Với tính cách của Thương Liệt Duệ, nếu là phụ nữ khác khi thèm dây dưa ngay từ đầu .

"Nếu , chi bằng cô cứ tìm Thương Liệt Duệ , tự tiến cử với , đổi cô làm bạn tình của , nếu đồng ý thì ý kiến gì!" Ôn Nhiễm đề nghị.

Sắc mặt Phó Đan Tình đổi liên tục.

Cô tưởng từng tìm Thương Liệt Duệ ?

Nếu Thương Liệt Duệ chịu cần cô , dù chỉ là một bạn tình, cô cũng cầu còn chứ.

"Ôn Nhiễm cô đừng đắc ý, đừng tưởng Thương Liệt Duệ bây giờ hứng thú với cô, là cô thể lấy ! Tôi cho cô , cái loại con gái riêng xuất như cô, cả đời đừng hòng cửa bước chân hào môn." Phó Đan Tình hậm hực cảnh cáo.

Ôn Nhiễm nhún vai tỏ vẻ quan tâm: "Vậy thì , vốn dĩ cũng chẳng ý định gả hào môn."

Phó Đan Tình ngẩn : "Cô gì? Cô định lấy A Duệ?"

Ôn Nhiễm: "Cô Phó , ai cũng giống như cô, ước mơ gả hào môn ."

Phó Đan Tình giống với chị gái Ôn Kỳ của cô.

Cả đời coi việc lấy chồng đại gia là sự nghiệp cả đời của .

Theo cô, phụ nữ vì lấy mục tiêu gả hào môn, thì thà tự phấn đấu để bản trở thành hào môn còn hơn.

dựa bản vẫn đáng tin cậy hơn dựa đàn ông.

Phó Đan Tình nheo mắt: "Cô nghĩ cô sẽ tin ?"

Ôn Nhiễm lạnh lùng liếc cô một cái: "Cô tin thì tùy! Đã đến giờ làm việc , cô Phó thong thả tiễn!"

Phó Đan Tình kìm nén một cục tức trong lòng, nuốt trôi.

"Tôi hỏi cô cuối, cô rốt cuộc nguyện ý ân đoạn nghĩa tuyệt với Thương Liệt Duệ ?" Cô siết chặt hai nắm đ.ấ.m hỏi.

Ánh mắt Ôn Nhiễm chạm thẳng ánh mắt cô : "Cô tư cách lệnh cho !"

Việc cô và Thương Liệt Duệ cắt đứt , đó là chuyện giữa hai bọn họ.

Căn bản đến lượt Phó Đan Tình quản lý.

Huống hồ cô chỉ là con dâu tương lai mà Thương Liệt Duệ nhắm trúng, xác định bất kỳ mối quan hệ nào với Thương Liệt Duệ.

Dựa đòi yêu cầu cô?

Đáy mắt Phó Đan Tình xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo sắc bén.

"Ôn Nhiễm, cô cứ đợi đấy cho ."

sẽ buông tha cho cô .

Thương Liệt Duệ chỉ thể là của cô .

...

Lúc sắp tan làm, Ôn Nhiễm nhận cuộc gọi nội bộ từ Thương Liệt Duệ.

"Đợi tan làm cùng."

Cô đành văn phòng, đợi đến khi trong công ty hầu như về hết.

Thương Liệt Duệ mới đẩy cửa bước .

"Tối nay ăn gì?"

Anh tới, nắm lấy tay cô hỏi.

"Gì cũng ." Ôn Nhiễm lơ đãng đáp.

Bây giờ thấy Thương Liệt Duệ, cô nhịn nhớ đến những lời Phó Đan Tình lúc sáng tìm cô.

Phó Đan Tình bạn gái, vị hôn thê của , cô mới cảm thấy cô tư cách yêu cầu cô rời xa Thương Liệt Duệ.

sớm muộn gì cũng kết hôn.

Bên cạnh chắc chắn sẽ những phụ nữ danh chính ngôn thuận khác.

Đến lúc đó, việc hai chia tay là điều định sẵn.

Thương Liệt Duệ ôm Ôn Nhiễm thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc xuống gara.

Sau khi lên chiếc Rolls-Royce của , Ôn Nhiễm cũng một lời.

"Đang nghĩ gì ?" Anh khỏi ôm chặt cô hơn hỏi.

Luôn cảm giác cô đang tâm sự.

"Nghĩ đến ." Ôn Nhiễm bất giác buột miệng .

Nét mặt Thương Liệt Duệ chợt hiện lên vẻ vui mừng.

"Không ngờ em nhớ thế cơ đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-244-co-bao-tron-nha-hang-moi-anh-an-toi-duoi-anh-nen.html.]

Anh nâng gò má cô lên, cúi đầu đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Mãi cho đến khi đầu lưỡi tiến trong khoang miệng, Ôn Nhiễm mới phản ứng gì.

dám mặt thừa nhận nhớ ?

Thảo nào Thương Liệt Duệ kích động như !

"Đủ , đừng hôn nữa!"

Ôn Nhiễm hôn đến mức sắp nghẹt thở.

Mới thở hổn hển đẩy .

Thương Liệt Duệ nhếch môi: "Không em nhớ ? Tôi cho em hôn đời luôn."

Mặt Ôn Nhiễm đỏ bừng lên.

Hờn dỗi trừng mắt liếc một cái.

Nào cho cô hôn đời?

Rõ ràng là cô hôn tắt thở thì .

lúc , chiếc xe sang dừng .

Ôn Nhiễm vốn tưởng Thương Liệt Duệ vội vàng đưa cô về biệt thự làm chuyện đó.

Ai ngờ chiếc xe sang dừng cửa một nhà hàng Tây cao cấp.

"Ăn tối về làm."

Thương Liệt Duệ thẳng đôi mắt đầy vẻ nghi hoặc của cô, thấp giọng giải thích.

Đêm qua cô cho ăn no nê , tạm thời quá khao khát nữa.

Đút cô ăn no bụng , khỏi giống như đêm qua làm xong mệt quá ngủ , chẳng thời gian ăn uống gì.

Cứ thế mãi cơ thể sẽ suy nhược mất.

Ôn Nhiễm suy nghĩ một lát: "Được, nhưng nhé, bữa mời."

"Em mời?" Thương Liệt Duệ ngẩn .

Đây là đầu tiên phụ nữ chủ động yêu cầu mời ăn cơm.

Ôn Nhiễm nhướng mày: "Trước đây mời mấy , cũng nên đổi mời chứ."

Thương Liệt Duệ im lặng một lát gì, chỉ mở cửa xe, dắt tay cô cùng xuống xe.

Nhà hàng Tây trang hoàng trang nhã lãng mạn.

Tiếng violin du dương êm đềm trôi chảy.

Ôn Nhiễm mới phát hiện, tối nay Thương Liệt Duệ bao trọn cả nhà hàng.

Chỉ để cùng cô ăn một bữa tối ánh nến.

Nói cách khác, bữa ăn hề rẻ.

Mà ban nãy ở xe cô còn hào sảng tuyên bố bữa cô mời.

Thảo nào Thương Liệt Duệ dùng ánh mắt đó cô.

Tối nay bao trọn nhà hàng, cô chắc chắn cô mời nổi ?

Ôn Nhiễm khỏi chút ảo não.

Ban nãy tự dưng bảo "mời " làm gì .

Giờ lời , rút .

nếu lát nữa cô trả nổi tiền, còn hổ hơn.

"Ngồi ."

Thương Liệt Duệ lịch thiệp kéo ghế cho cô, mời cô .

Cả nhà hàng chỉ duy nhất bàn của họ.

Bên chỉ ánh nến, còn những đóa hoa hồng tươi tắn rực rỡ.

Ôn Nhiễm đành muối mặt xuống, chẳng tâm trạng thưởng thức thứ gì khác.

Thương Liệt Duệ đưa thực đơn qua: "Xem xem em thích ăn gì?"

Ôn Nhiễm thầm nghĩ: Tối nay là cô đãi khách, trọng tâm là cô thích ăn gì, mà là món gì rẻ rẻ một chút.

khi lật thực đơn xem, suýt chút nữa cô trố mắt .

Tất cả đồ ăn ở đây đều hề rẻ.

Ăn xong một bữa chí ít cũng vài vạn tệ.

Cộng thêm tiền bao trọn nhà hàng, sáu con là ít nhất.

Ôn Nhiễm đột nhiên thấy đau cả đầu.

Chỉ hận thể biến mất ngay tại chỗ.

Biết thế tối nay đợi Thương Liệt Duệ nữa.

Mời sếp lớn ăn một bữa, cái giá quá đắt .

Dù Ôn Nhiễm chỉ duy trì quan hệ thể xác với , định lợi dụng .

cũng thể để lợi dụng cô .

Ăn xong bữa tối , cô chả khuynh gia bại sản .

tiền của cô cũng tự kiếm , chứ gió cuốn đến .

Từ nhỏ đến lớn nhà họ Ôn bao giờ cho cô tiền tiêu vặt, cô cũng từng hưởng đãi ngộ của một vị tiểu thư.

Bữa cơm đối với Ôn Kỳ mà lẽ chỉ như gãi ngứa.

đối với Ôn Nhiễm thì quá sức . Chỉ thể

Loading...