Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 242: Cô muốn nói chia tay, liền bị anh trừng phạt
Cập nhật lúc: 2026-04-24 17:05:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Liệt Duệ nhướng mày: "Ý nghĩa bức ảnh đó."
Anh chẳng qua chỉ đang nhắc nhở cô, chồng Phó Cảnh Thành của cô bắt đầu tìm mối mới .
Cuộc hôn nhân của họ còn cần thiết tiếp tục ?
Ôn Nhiễm cạn lời: "Đây là món quà tặng đấy ?"
Thương Liệt Duệ đầy thâm thúy: "Chẳng lẽ đây là một món quà hậu hĩnh? Có những bức ảnh , em bằng chứng để khởi kiện ly hôn với Phó Cảnh Thành."
Ôn Nhiễm bặm môi đỏ, gì.
Cô với là bây giờ cô đang tìm cách ly hôn ?
Cô cảm thấy Thương Liệt Duệ hiện giờ vượt quá giới hạn của mối quan hệ bạn tình mà họ thỏa thuận đó.
Quản quá rộng .
"Có ly hôn , đó là chuyện của !"
Ôn Nhiễm cau chặt đôi mày thanh tú .
"Nếu để tâm đến việc duy trì quan hệ bạn tình với một phụ nữ chồng, chúng thể chia..." tay.
Chữ cuối cùng cô còn kịp khỏi miệng.
Đôi môi đỏ của cô Thương Liệt Duệ rướn tới chặn .
Ôn Nhiễm mở to hai mắt.
Thương Liệt Duệ thì nhân cơ hội cạy mở hàm răng cô, mút mát vị ngọt ngào bên trong.
Hơi thở của hai hòa quyện .
Khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm đỏ bừng lên với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
Trái tim càng đập loạn nhịp liên hồi.
Cô dùng hai tay chống lên lồng n.g.ự.c Thương Liệt Duệ, cố gắng đẩy .
đẩy thế nào cũng .
Nhiệt độ trong xe tăng vọt.
Môi Ôn Nhiễm hôn đến sưng tấy.
Đầu lưỡi cũng tê dại.
Thương Liệt Duệ mới buông cô một chút.
"Còn dám thêm một chữ nữa, tin làm em ngay xe bây giờ ?"
Trán cụng trán cô, giọng điệu mang theo sự đe dọa.
Ôn Nhiễm: "..."
Cô vội vàng lấy tay che miệng , dám thêm lời nào.
Cô thể cảm nhận bộ phận phía của đàn ông đang chĩa cô...
Câu của tuyệt đối chỉ là suông.
Cùng lắm bây giờ cô nhắc đến chuyện chia tay là chứ gì.
...
Đến nhà Thương Liệt Duệ.
Thương Liệt Duệ bế bổng cô thẳng trong nhà.
Căn biệt thự rộng lớn chỉ bật đèn hành lang, ánh sáng lờ mờ.
Anh chờ đợi nổi mà đè Ôn Nhiễm lên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách.
"'Bà dì' hết chứ?"
Anh hôn cô hỏi.
"Ừ."
Ôn Nhiễm khẽ đáp một tiếng, từ chối nụ hôn của .
Họ mấy ngày làm chuyện đó .
Thực cô cũng nhu cầu sinh lý.
Vừa nãy vì ở xe nên cô mới từ chối .
Lúc về đến nhà .
Ở đây ngoài hai thì ai khác.
Họ thể thỏa thích ân ái, cần e ngại gì nữa.
Thương Liệt Duệ hôn cô một cách cuồng nhiệt.
Đầu lưỡi ngừng trêu chọc.
Có trời mới mấy ngày nay nhớ cô đến mức nào.
Ôn Nhiễm hôn đến mức ánh mắt mơ màng, thở dốc liên tục.
Cơ thể tự chủ mà mềm nhũn .
Nụ hôn của Thương Liệt Duệ lan từ đôi môi đỏ mọng xuống gò má, đến chiếc cổ, bờ vai thơm ngát...
Tay x.é to.ạc cổ áo cô, mảng da thịt trắng ngần liền lộ .
Anh lập tức hôn xuống từng tấc một.
Bàn tay lớn cũng luồn từ cổ áo cô...
"Đừng!"
Khuôn mặt Ôn Nhiễm ửng hồng, giữ lấy bàn tay to lớn đang làm loạn .
một phát kéo tuột chiếc váy xuống.
Hơn nửa cơ thể quyến rũ của cô cứ thế phơi bày mặt đàn ông.
là một khung cảnh mê .
"C.h.ế.t tiệt, em quá!"
Thương Liệt Duệ kích động c.h.ử.i thề một tiếng.
Trước khi Ôn Nhiễm, thậm chí thể là cấm dục.
từ khi cùng cô lén nếm trái cấm, dường như thiêu đốt.
Toàn thứ đam mê dùng mãi cạn, hận thể ngày nào cũng làm chuyện với cô.
Cùng làm đến c.h.ế.t!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-242-co-muon-noi-chia-tay-lien-bi-anh-trung-phat.html.]
"Ưm a..."
Ôn Nhiễm khẽ rên một tiếng, cơ thể khống chế mà dán chặt lấy .
Thương Liệt Duệ ôm chặt chiếc eo thon của cô, ép đôi chân cô quấn lấy hông .
Sau khi kết thúc.
Toàn Ôn Nhiễm ướt đẫm mồ hôi thơm.
Hai chân mềm nhũn gần như run rẩy.
Nằm sấp ghế sofa mãi mà thể cựa quậy.
Thương Liệt Duệ hôn lên làn da đẫm mồ hôi lưng cô.
Anh thực sự yêu c.h.ế.t dáng vẻ lả lơi điên cuồng của cô.
Đây là đầu tiên Ôn Nhiễm buông thả như khi l..m t.ì.n.h với .
Anh "ăn" ngon miệng.
Trong lòng ngập tràn sự thỏa mãn từng .
"Thích ?"
Giọng trầm ấm của Thương Liệt Duệ kề sát tai cô hỏi.
Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy vùng da chỗ đó ngứa ngáy khó chịu nổi.
"Đáng ghét."
Cô hờn dỗi lườm một cái, cố đẩy .
Thương Liệt Duệ siết chặt lấy eo cô, mút mát vành tai cô.
"Nếu em thích, chúng làm thêm nữa, đến khi nào em thích thì thôi..."
Tim Ôn Nhiễm run lên.
Trận mây mưa kịch liệt suýt chút nữa vắt kiệt sức lực của cô.
Bây giờ cô chịu nổi làm thêm nữa .
"Tôi thích, thích mà!"
Cô vội vàng thừa nhận thích.
Giây tiếp theo, Thương Liệt Duệ liền hôn xuống đôi môi đang sưng đỏ của cô.
Nụ hôn là trời đất cuồng.
Nếu Ôn Nhiễm kịch liệt kháng nghị, Thương Liệt Duệ làm thêm nữa .
May mà cuối cùng cũng buông tha cho cô.
Đích bế cô từ chiếc ghế sofa bừa bộn lên lầu phòng ngủ của .
"Ngủ một lát , làm bữa tối cho em."
Anh đặt Ôn Nhiễm lên chiếc giường lớn, cúi hôn lên trán cô.
Trong tầm mờ nhạt của Ôn Nhiễm, cô thấy bóng dáng khép cửa rời .
Cô thực sự quá mệt và buồn ngủ .
Nhắm mắt nhanh chìm giấc ngủ.
...
Khi tỉnh dậy, trời hửng sáng.
Ôn Nhiễm mở mắt , liền thấy tủ đầu giường vẫn đặt chiếc hộp quà túi xách mà Thương Liệt Duệ tặng cô đó.
Không bảo ném ?
Sao vẫn còn ở đây?
Cô ngơ ngác dậy, phát hiện ngang eo một cánh tay vòng qua.
Lúc Ôn Nhiễm mới để ý, đêm qua Thương Liệt Duệ và cô ngủ chung một giường.
Giờ phút đang ngay phía cô.
Lưng cô dán chặt lồng n.g.ự.c .
Ôn Nhiễm cựa , Thương Liệt Duệ tỉnh giấc.
mở mắt, mà siết chặt vòng tay hơn.
"Ngủ thêm lát nữa ."
Anh thì thầm bên tai cô.
Ôn Nhiễm giãy giụa trong vòng tay : " ngủ nữa ."
Đêm qua cô đ.á.n.h một giấc đến tận bây giờ.
Chắc là do khi ngủ làm vận động kịch liệt với .
Chất lượng giấc ngủ đêm qua của cô đặc biệt .
Bây giờ chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa.
Ngược bụng đói, dậy kiếm đồ ăn.
Lúc Thương Liệt Duệ mới chịu nhả .
"Bữa sáng chuẩn xong , em đ.á.n.h răng rửa mặt xong là ăn ." Anh ân cần .
Ôn Nhiễm sững sờ, trong lòng dâng lên một dòng suy nghĩ ấm áp.
Cô lật chăn xuống giường.
Lúc mang dép, vô tình lướt qua chiếc hộp túi xách đặt tủ đầu giường.
"Em thực sự cần ?"
Thương Liệt Duệ để ý thấy ánh của cô, giọng đột ngột vang lên.
Ôn Nhiễm lắc đầu: "Thứ đắt tiền quá, trả nổi !"
Thương Liệt Duệ cau mày: "Tôi bảo em trả bao giờ? Cứ coi như tặng miễn phí cho em, em chỉ cần vui vẻ nhận lấy là , giống như tặng hoa hồng cho em ."
Ôn Nhiễm: " chiếc túi thể giống hoa hồng , giá trị của nó quá cao! Hơn nữa ngay từ đầu chúng rõ , mối quan hệ dính dáng đến tiền bạc, quan hệ, lợi ích, chỉ là giúp giải quyết nhu cầu mà thôi."
Cô bao giờ tin đời thứ gì gọi là tặng .
Thiên hạ bữa trưa nào miễn phí.
Cô nhận đồ giá trị của Thương Liệt Duệ bao nhiêu, ắt hẳn sẽ vô hình hữu ý trả bấy nhiêu.
Cho dù bằng tiền mặt.
Đó mới là điều cô thực sự .