Xe về đến biệt thự của Thương Liệt Duệ. “Em về nhà !” Ôn Nhiễm kiên quyết xuống xe.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối: “Em chắc chắn là chứ?”
Ôn Nhiễm gật đầu dứt khoát: “Chắc chắn!” Đừng tưởng cô định làm gì.
Thương Liệt Duệ hiệu cho tài xế tiếp tục lái , thong thả : “Anh nhớ bộ đồ lót hôm em cởi vẫn còn đang phơi ở nhà , em chắc chắn lấy về chứ?”
Mí mắt Ôn Nhiễm nhảy dựng lên, vội kêu: “Dừng xe!” Cô sang đầy vẻ thể tin nổi: “Anh … đồ lót gì cơ?”
Thương Liệt Duệ ghé sát cô: “Bộ hôm em đến chúc mừng sinh nhật cởi …” Hơi thở nóng bỏng phả da thịt khiến cô rùng theo bản năng, vội lấy tay chặn môi .
“Đừng nữa!” Cô ám chỉ bộ nào , chắc chắn là hôm đó lúc hai làm chuyện cởi . “Anh vứt ?” Cô hỏi trong vô vọng.
Thương Liệt Duệ giọng khàn đặc: “Đồ em từng mặc, đó mùi hương của em, nỡ vứt chứ?”
Ôn Nhiễm cạn lời, mặt đỏ như trái táo chín. Chỉ cần nghĩ đến việc đồ lót của đang ở trong tay , ai mà đêm hôm khuya khoắt lấy làm chuyện gì … Cô khỏi tim đập chân run. Khốn thật! Trên xe chỉ hai , còn tài xế nữa mà, để thấy thì nghĩ ? Cô thực sự chịu nổi sự hổ . “Được , em lấy.” Cô đành c.ắ.n răng chịu đựng.
Thương Liệt Duệ bẹo má cô một cái: “Thế mới đúng chứ!”
Ôn Nhiễm dụ về nhà, cửa đè xuống sofa hôn cho đến sưng cả môi. “Đồ khốn! Em chỉ về lấy đồ thôi chứ về để mây mưa với !” Cô hổ thẹn quát.
Thương Liệt Duệ cô : “Anh mây mưa, chỉ là hôn một cái cho bớt khát thôi.”
Ôn Nhiễm chấp nhận lời giải thích đó. Vừa nãy chỉ hôn một cái thôi ? Anh hôn bao nhiêu cái ! Son môi cô ăn sạch sành sanh kìa. “Vậy giờ hết khát , buông em chứ?” Cô hết chịu nổi .
“Chưa ! Anh vẫn còn khát lắm!” Anh thẳng thừng từ chối.
Ôn Nhiễm bất lực: “Vậy làm mới hết khát đây?”
Thương Liệt Duệ khẽ một tiếng đầy gian xảo, ngay mặt cô, cởi áo vest , đó từng nút từng nút mở áo sơ mi. Ôn Nhiễm thấy da đầu tê rần: “Anh làm gì thế?”
“Giải khát!” Anh thản nhiên đáp, tiếp tục cởi cho đến khi những khối cơ bắp rắn chắc lộ . Cơ bụng sáu múi (thực là tám) đầy sức mạnh và thở nam tính quyến rũ.
Ôn Nhiễm tự chủ mà nuốt nước bọt, hỏi ngược : “Rốt cuộc là giải khát là em giải khát?”
Ánh mắt Thương Liệt Duệ đầy ẩn ý: “Anh giải khát cho em , chẳng em sẽ giải khát cho ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-229-dan-co-ve-nha-dung-sac-quyen-ru.html.]
Trên trán Ôn Nhiễm hiện lên vài vạch đen, hóa đang dùng “mỹ nam kế” quyến rũ cô. Biết rõ cô từng mắc chứng hưng cảm (ám chỉ nhu cầu sinh lý cao do bệnh lý đây), cứ thế cô chịu đựng nổi? Cô cố gắng kìm chế: “Anh rốt cuộc thế nào?”
Thương Liệt Duệ gương mặt đỏ hồng của cô: “Tối nay cho em ăn món ngon.”
Tim Ôn Nhiễm run lên, dối lòng : “Đã bảo cần mà.”
Thương Liệt Duệ nắm tay cô đặt lên cơ bắp của : “Sờ thích ?”
Gò má cô nóng bừng, vội rụt tay . Người đàn ông đang quyến rũ cô trắng trợn! “Chẳng là em thích sờ chỗ , là chỗ ?” Giọng trầm khàn, xen lẫn tiếng thở dốc.
Ôn Nhiễm mặt đỏ tía tai: “Không , buông !”
“Ngoan, sờ !” Anh giữ tay cô vuốt ve khắp , mở khóa thắt lưng…
Sau khi xong xuôi, Ôn Nhiễm hình tại chỗ. Cô thầm mắng ý chí, rõ ràng về lấy đồ mà để cơ hội bắt giúp làm chuyện đó. Cô định mắng nhưng âu yếm hôn lên trán cô như để vỗ về, khiến cơn giận trong lòng cô tan biến một nửa.
“Anh buông , em vệ sinh rửa tay!” Cô bực bội .
“Anh bế em , chúng cùng rửa!” Anh ôm eo cô.
“Không cần .” Ôn Nhiễm lập tức từ chối vì nhớ cảnh tắm chung quá ám ảnh, cô tuyệt đối lặp .
“Vậy xả nước tắm cho em.” Thương Liệt Duệ bế cô phòng tắm mới buông . Ôn Nhiễm định tắm nhưng xả nước bồn . Cô tranh thủ rửa tay thật kỹ bằng xà phòng. Vừa thấy bóng dáng cao lớn của sừng sững mặt.
“Nước tắm xong , để giúp em cởi đồ nhé?”
“Không… cần …” Ôn Nhiễm vội vàng từ chối: “Thực nãy giờ em cũng mồ hôi mấy, cần tắm , là tự tắm , em về .” Cô giúp , cũng nên tha cho cô chứ.
Ai ngờ ôm eo cô từ phía : “Anh cho em về! Em , lòng sẽ trống trải lắm.”
Ôn Nhiễm đảo mắt: “Thế đây sống thế nào?” Trước khi bắt đầu quan hệ bạn giường, chẳng lẽ tự sống ?
Thương Liệt Duệ ôm chặt lấy cô: “Trước đây em, từng nếm trải dư vị đó, giờ em đương nhiên là khác .”
Ôn Nhiễm định hỏi : Có gì mà khác? Thương Liệt Duệ ghé tai cô thì thầm: “Vừa nãy em giúp , giờ đến lượt giúp em!”
Chưa kịp phản ứng cô bế bồn tắm, khi nhận định làm gì thì quần áo cởi . “Em , đừng làm bậy!” Cô vội la lên.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm: “Anh làm bậy, chỉ làm em thoải mái thôi!” Ngón tay thon dài của nhẹ nhàng lướt qua làn da đùi mịn màng… Ôn Nhiễm run rẩy, cuối cùng vẫn đạt mục đích.