Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 228: Anh ấy cố ý hôn cô trước mặt chồng

Cập nhật lúc: 2026-04-24 17:04:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cảnh Thành, con và Ôn Nhiễm ly hôn ??” Vừa bắt máy, giọng bà Chu Lệ Quyên vang lên.

Phó Cảnh Thành nhíu mày: “Mẹ, ?” Câu hỏi coi như thừa nhận.

Chu Lệ Quyên lập tức lệnh: “Con đừng quan tâm , tóm là con về nhà ngay cho .”

Phó Cảnh Thành ngờ chuyện , buộc về hỏi cho rõ. Buổi tiệc kết thúc nhưng rời giữa chừng.

“Vừa nãy em gì với chồng ?” Ôn Nhiễm lấy một ly champagne từ khay của phục vụ để nghỉ ngơi một chút thì Thương Liệt Duệ đột ngột xuất hiện đối diện cô, hỏi thẳng thừng. Anh thấy cô trò chuyện với Phó Cảnh Thành, cả việc nắm tay cô buông.

Ôn Nhiễm nhấp một ngụm rượu, thản nhiên đáp: “Không gì.” Cô kể nội dung cuộc trò chuyện đó cho .

Thương Liệt Duệ đầy tính tò mò: “Chồng em hỏi tại em lễ phục ?” Anh hỏi dồn.

Ôn Nhiễm hiểu ý là gì, giọng lạnh thêm vài phần: “Rốt cuộc gì?”

Ánh mắt Thương Liệt Duệ thâm trầm: “Em xem nếu chồng em phát hiện chuyện giữa và em thì sẽ thế nào?”

Gân xanh trán Ôn Nhiễm nảy lên, ngờ lời lúc . “Anh định làm gì?” Một dự cảm chẳng lành ập đến.

Thương Liệt Duệ áp sát hình cao lớn cô, đột ngột vòng tay ôm lấy eo cô, kéo thẳng lòng cúi đầu hôn lên môi cô. Ôn Nhiễm sững sờ , não bộ trống rỗng một hồi mới nhận đang làm gì. Anh đang hôn cô bàn dân thiên hạ, và trong đám đông đó thể còn cả Phó Cảnh Thành. Cô vùng vẫy định đẩy nhưng giữ chặt gáy cô, nụ hôn vô cùng mạnh mẽ và bá đạo, cho cô chút cơ hội thoát . Anh chính là cố ý hôn cho Phó Cảnh Thành xem.

Lông mi Ôn Nhiễm run rẩy, đối diện với đôi mắt đen thâm thẳm của đàn ông, lúc tràn đầy tình cảm và sự chiếm hữu nồng nhiệt như hút cô trong. Cực chẳng , cô đành để mặc làm càn. Đến khi hôn đời mới buông , cô suýt nữa thì khụy chân ngã lòng .

Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay. Những lão già ở đây đều là cáo già cả, Thương Liệt Duệ hôn cô thế chẳng khác nào tuyên bố với quan hệ giữa hai hề đơn giản. Họ vỗ tay chúc mừng cũng là để lấy lòng . Ôn Nhiễm thì hổ đào lỗ chui xuống đất cho xong. Lúc phản ứng của Phó Cảnh Thành khi thấy cảnh , liệu khi ly hôn cô mới, và đó là Thương Liệt Duệ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-228-anh-ay-co-y-hon-co-truoc-mat-chong.html.]

Chỉ là Ôn Nhiễm quanh một lượt vẫn thấy bóng dáng Phó Cảnh Thành . Lạ thật, ? Cô đang thắc mắc thì Thương Liệt Duệ đột nhiên bóp mạnh eo cô. “Em đang tìm ai?” Anh ghé tai hỏi. Cú bóp trúng ngay điểm nhạy cảm khiến cô rùng , suýt nữa thì nhũn .

“Không tìm ai cả!” Ôn Nhiễm lắc đầu, gần như chắc chắn là Phó Cảnh Thành ở đó, lẽ khi nụ hôn bắt đầu. Nhận điều đó, cô thở phào nhẹ nhõm. Nếu tận mắt thấy cảnh chắc chắn sẽ để yên cho cô, dù miệng thừa nhận nhưng đàn ông mấy ai chấp nhận việc vợ cũ bỏ tìm mới xịn hơn ngay lập tức.

Dù cô thừa nhận nhưng Thương Liệt Duệ đoán cô đang tìm Phó Cảnh Thành. Cô sợ “chồng” bắt quả tang đến ? Anh cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Thực quyết định hôn cô ở đây là để cho “chồng” cô xem, vì cô cứ dùng dằng chịu ly hôn (theo nghĩ), nên định đổ thêm dầu lửa để thấy mà từ bỏ. Chỉ tiếc là , nếu thì thật hảo.

“Em vệ sinh một lát!” Ôn Nhiễm lúng túng tìm cớ lánh mặt.

“Vừa nãy em mà.” Thương Liệt Duệ nhắc nhở.

“Em nữa ?” Cô hậm hực , chẳng lẽ giờ cô chẳng còn mặt mũi nào ai nữa ?

Vừa dứt lời, Thương Liệt Duệ bế ngang cô lên. Không để cô kịp phản ứng, bế xốc cô bước nhanh khỏi buổi tiệc. Ôn Nhiễm thấy hổ tột cùng. Vào thang máy, chắc chắn chỉ hai cô mới bắt đầu vùng vẫy: “Buông em xuống!”

“Ngoan, đừng quậy.” Thương Liệt Duệ trầm giọng dặn.

Ôn Nhiễm , cô la lên: “Thương Liệt Duệ, buông , em tự !”

Anh buông mà còn vác cô lên vai: “Em bảo buông thấy ? Em về nhà!” Cô giận dữ phản kháng.

“Bộp!” Giây tiếp theo, m.ô.n.g cô đ.á.n.h nhẹ một cái. “Còn quậy nữa là làm em ngay trong thang máy đấy.” Vòng ba căng tròn cuốn hút khiến nhịn mà nảy sinh ý đồ .

Ôn Nhiễm sợ đến mức dám cựa quậy nữa, nhưng đ.á.n.h thêm một cái nữa, là thỏa mãn sở thích xa của . Tai cô đỏ bừng vì hổ thẹn: “Thương Liệt Duệ! Anh đừng quá đáng quá nhé!” Vừa hôn trộm giữa tiệc, giờ đ.á.n.h m.ô.n.g cô trong thang máy, coi cô là gì chứ? Lần đầu tiên trong đời cô đàn ông đ.á.n.h m.ô.n.g thế , mà cô thừa chẳng ý gì.

Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối sầm, giọng khàn đặc: “Phải, quá đáng đấy!” Anh thản nhiên thừa nhận, nhưng câu tiếp theo suýt làm cô hộc máu: “Lát nữa còn quá đáng hơn thế nữa cơ!”

Ôn Nhiễm ngẩn kịp phản ứng thì cửa thang máy mở, bế cô xe lệnh tài xế lái . Cô chợt nhận định đưa cô về nhà , mục đích của quá rõ ràng . “Không, tối nay em về với !” Cô kiên quyết phản đối vì sợ “ăn sạch sành sanh”.

“Phản đối vô hiệu, tối nay em với !” Giọng bá đạo cho phép chối từ.

Loading...