Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 227: Ly hôn rồi phải vạch rõ ranh giới với anh ta

Cập nhật lúc: 2026-04-24 17:04:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Liệt Duệ ánh mắt sắc lẹm cảnh cáo: “Cho nên nhất cô đừng ngoài!”

Tim Phó Đan Tình run bắn. Cô ngờ vì Ôn Nhiễm mà đe dọa như thế. Móng tay cô ghim chặt da thịt. Thấy đàn ông định , cô góc nghiêng lạnh lùng của , nhịn hỏi: “Anh với cô là thật lòng, chỉ chơi bời thôi?”

Thương Liệt Duệ chẳng buồn để ý tới cô , càng thèm trả lời. Chuyện giữa và Ôn Nhiễm thế nào cô tư cách để . Anh coi như thấy, sải bước dài rời . Phó Đan Tình chôn chân tại chỗ, ngọn lửa đố kỵ bùng lên dữ dội trong lồng ngực.

Ôn Nhiễm bộ lễ phục dự phòng trong phòng nghỉ buổi tiệc. Vừa bước , Phó Cảnh Thành tìm thấy cô. “Sao cô ở đây?” Ánh mắt u tối của cô soi xét.

Vừa Thương Liệt Duệ cưỡng hôn xong, lễ phục mới , son môi mới dặm , Ôn Nhiễm khỏi chột . Cô sợ nhận quan hệ mờ ám với Thương Liệt Duệ, đặc biệt là Phó Cảnh Thành. Trước đây họ từng ký thỏa thuận bảo mật, hơn nữa cô hiểu , tuyệt đối chấp nhận việc cô mới khi chính thức cưới Ôn Kỳ.

“Tôi cùng sếp.” Ôn Nhiễm bình thản giải thích.

Phó Cảnh Thành truy hỏi tiếp: “Thương Liệt Duệ là sếp của cô?”

Ôn Nhiễm gật đầu: “ .” Cô cố tỏ bình thường nhất thể, để lộ sơ hở.

Phó Cảnh Thành vẫn nhận điều bất thường: “Vừa nãy hình như cô mặc bộ lễ phục ?”

Gương mặt xinh của Ôn Nhiễm cứng đờ trong giây lát. Cô thể rằng bộ váy cũ Thương Liệt Duệ xé rách. Nếu thế, chắc chắn sẽ giữa cô và Thương Liệt Duệ xảy chuyện gì. “Bộ lễ phục lúc nãy may vấy rượu nên phòng nghỉ bộ dự phòng thôi.” Cô nhạt giọng giải thích.

Phó Cảnh Thành nghi ngờ thêm nữa. Ôn Nhiễm thầm thở phào, định tìm cớ rời thì hỏi tiếp: “Sáng nay đặt một bó hoa hồng từ tiệm Only Love gửi cho cô, cô nhận chứ?”

“Hả?” Ôn Nhiễm sững sờ. Vạn ngờ bó hoa đó là của . Thấy vẻ kinh ngạc mặt cô, Phó Cảnh Thành hỏi: “Sao , chẳng lẽ cô thích?”

Ôn Nhiễm định thần , vội vàng lắc đầu: “Hoa nhận , ! làm ơn đừng gửi nữa!”

Phó Cảnh Thành cau mày: “Tại ?” Anh vốn định từ nay về mỗi ngày đều gửi cho cô một bó mà.

Ôn Nhiễm lịch sự nhắc nhở: “Vì chúng ly hôn , gửi hoa hồng cho nữa còn phù hợp .” Câu coi như cô vạch rõ ranh giới với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-227-ly-hon-roi-phai-vach-ro-ranh-gioi-voi-anh-ta.html.]

Sắc mặt Phó Cảnh Thành u ám: “Sao phù hợp?”

Ôn Nhiễm nhướng mày: “Anh cũng chị nổi cơn ghen chứ?”

Phó Cảnh Thành khẳng định : “Tôi , và Ôn Kỳ còn quan hệ gì nữa.”

Ôn Nhiễm lạnh lùng liếc : “Đó là chuyện của và chị .” Không liên quan gì đến cô, cô cũng chẳng hứng thú . Nói xong cô thẳng.

Phó Cảnh Thành vội vàng nắm lấy tay cô: “Cô tin ?”

Ôn Nhiễm vùng vẫy: “Tôi tin quan trọng ?” Bây giờ cô chẳng thèm để tâm nữa .

Không ngờ Phó Cảnh Thành quả quyết : “Quan trọng!”

Ôn Nhiễm sững một chút, bất lực : “Được , tin chứ gì?”

Phó Cảnh Thành biểu cảm của cô, giải thích nhưng bắt đầu từ . là mối quan hệ đây của và Ôn Kỳ gây tổn thương cho cô, cô hoài nghi là chuyện dễ hiểu. từ khi Ôn Kỳ cô gái năm xưa cứu , còn sự sủng ái và dung túng dành cho cô nữa. “Tôi và chị cô thực sự cắt đứt , tuyệt đối qua nữa.” Anh cam đoan nữa.

Ôn Nhiễm cảm thấy sự giải thích lúc là thừa thãi. Cô và ly hôn, giờ ở bên phụ nữ nào cô thực sự quan tâm. Thật nực , lúc họ còn là vợ chồng, cô hằng mong thể cam đoan như nhưng từng cơ hội, giờ ly hôn chạy đến mặt cô thề thốt. Còn ý nghĩa gì nữa ? Theo Ôn Nhiễm thấy thì chẳng còn chút ý nghĩa nào cả. “Những lời cần với .” Cô tỏ cực kỳ lạnh lùng.

Phó Cảnh Thành vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô buông, mấp máy môi như định thêm gì đó. Ôn Nhiễm nhíu mày vặn hỏi: “Anh và Ôn Kỳ cắt đứt , liệu Trương Kỳ, Lý Kỳ nào khác nữa ?”

Phó Cảnh Thành cứng họng. Câu hỏi trả lời , định tìm khác ngoài Ôn Kỳ, mà vì đang dốc lực truy tìm chủ nhân chiếc khăn tay. Nếu tìm thấy cô gái năm xưa, cũng chắc sẽ thế nào. Nếu cô gái đó kết hôn, cưới cô ? Nếu cưới, thì sự cam đoan hiện tại với Ôn Nhiễm ý nghĩa gì? Chẳng qua chỉ là vết xe đổ mà thôi.

Nghĩ , Phó Cảnh Thành bất giác buông tay. Hành động nhỏ Ôn Nhiễm thu tầm mắt, nhưng cô còn cảm giác thất vọng như nữa. Cô chỉ lạnh: “Bây giờ còn là Phó Cảnh Thành của ngày xưa nữa , với tư cách là thừa kế nhà họ Phó, cám dỗ quanh chỉ nhiều hơn thôi.”

Trước đây khi chỉ là một đứa con rơi coi thường mà còn mập mờ với chị gái cô, giờ quyền thế, những phụ nữ vây quanh chắc chắn sẽ nhiều vô kể. Cô bận tâm vì và những đàn bà bên ngoài nữa. Đã quyết định ly hôn thì cô buông bỏ để bắt đầu , cô lối mòn cũ, cuộc đời cô còn nhiều cơ hội để sai lầm nữa.

Phó Cảnh Thành im lặng một lát cô: “ còn là của , nhưng của hiện tại sẽ vững vàng hơn những cám dỗ.”

Ôn Nhiễm nghẹn lời gì, chỉ dành cho một ánh mắt kiểu “ xem tin ”. Cô cũng chẳng còn là Ôn Nhiễm của ngày xưa nữa, dễ những lời đường mật của làm cho mê . Phó Cảnh Thành định thêm thì điện thoại đột ngột vang lên, là – Chu Lệ Quyên gọi. Anh đoán chuyện gấp nên đành máy. Ôn Nhiễm nhân cơ hội đó rời

Loading...