Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 222: Anh ấy ám chỉ cô về sống chung

Cập nhật lúc: 2026-04-24 17:04:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến khi tỉnh nữa thì là giữa trưa. Ôn Nhiễm cảm thấy đau nhức như xe cán qua. Cô khó khăn dậy, một tay đỡ lấy cái lưng mỏi nhừ để bước xuống giường. Cô vớ lấy chiếc áo sơ mi trắng của khoác lên phòng vệ sinh rửa mặt.

Khi Thương Liệt Duệ bước , thấy Ôn Nhiễm đang mặc áo sơ mi của đ.á.n.h răng bên bồn rửa mặt. Khóe môi khẽ nhếch lên, sải bước dài tới, ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô từ phía . Hơi thở nam tính đặc trưng bao bọc lấy cô khiến Ôn Nhiễm rùng , động tác đ.á.n.h răng khựng . Anh cứ thế thì cô đ.á.n.h răng t.ử tế ?

“Có cần giúp em đ.á.n.h răng ?” Thương Liệt Duệ nắm lấy bàn tay đang cầm bàn chải của cô, thì thầm tai.

Ôn Nhiễm đỏ mặt, lắc đầu theo bản năng: “Không cần , em tự làm !”

Thương Liệt Duệ buông tay, ngược còn giúp cô đưa bàn chải: “Không , giúp em!”

“Thật sự cần mà!” Ôn Nhiễm phản kháng.

Thương Liệt Duệ vẻ mặt kháng cự của cô, trêu chọc: “Hỏa khí lớn thế, chẳng lẽ đêm qua làm em thỏa mãn?”

Nhắc đến đêm qua là Ôn Nhiễm thấy tức. Cô lườm đầy hổ thẹn. Sao thể thốt những lời đó chứ? Khổ nỗi lúc cô chẳng còn chút sức lực nào.

“Thương Liệt Duệ, đồ khốn nhà , em lòng đến mừng sinh nhật , đối xử với em như thế!” Cô kìm mà tố cáo.

Thương Liệt Duệ nhướng mày vặn hỏi: “Anh đối xử với em thế nào? Cả đêm qua đều phục vụ em, vẫn làm em hài lòng ?”

Ôn Nhiễm tức đến nên lời. Cái gì mà phục vụ cả đêm? Rõ ràng là hành hạ cô cả đêm thì ! Dù cô nhiều nữa nhưng vẫn cứ đòi hỏi như thể mệt mỏi là gì. Ôn Nhiễm cảm thấy sắp vắt kiệt sức . Cô giành lấy bàn chải, nhanh chóng thành việc vệ sinh cá nhân, chẳng thèm để ý đến nữa.

Sau khi xong xuôi, Thương Liệt Duệ bế cô xuống lầu. “Anh buông , em tự .” Ôn Nhiễm vùng vẫy.

Thương Liệt Duệ phụ nữ trong lòng: “Em chắc chắn là giờ tự chứ?”

Hiểu ý tứ trong lời của , Ôn Nhiễm trừng mắt: “Anh!”

Thương Liệt Duệ đặt cô xuống bàn ăn, xoa đầu cô đầy sủng ái: “Đói ? Mau ăn chút gì .”

Ôn Nhiễm tức đến no bụng , còn tâm trạng mà ăn: “Em đói!” Cô bĩu môi.

Thương Liệt Duệ thấy bộ dạng của cô cũng thật bất lực, đành xuống bên cạnh: “Chẳng lẽ đút cho ăn?”

Ôn Nhiễm sang lườm định phản bác, nhưng lời kịp thốt nuốt ngược trong, đơn giản là tiếp chuyện.

Thương Liệt Duệ đưa tay xoay : “Nào, , rốt cuộc em đang giận cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-222-anh-ay-am-chi-co-ve-song-chung.html.]

Ôn Nhiễm hậm hực: “Anh còn hỏi ? Đêm qua rõ ràng em vẫn chịu buông tha?” Làm hại cô giờ đau nhức khắp , ngoài đây?

Thương Liệt Duệ khẽ : “Hôm qua là sinh nhật , em đến mừng sinh nhật thì cũng nên tinh thần cống hiến chút chứ. Cái vẻ mặt của em làm như hôm qua em miễn cưỡng lắm mới đến !”

Với tính cách của Ôn Nhiễm, nếu thì cô chẳng đến. Đã đến nghĩa là cô thật lòng chúc mừng . Cô cứ tưởng hai sẽ cùng ăn bánh, thổi nến nọ, ai ngờ Thương Liệt Duệ chỉ nhốt cô giường để làm chuyện đó! Sao mệt với chuyện thế nhỉ? Cứ như thể lâu lắm làm . Chẳng lẽ một đại Boss như chỉ mỗi cô là “bạn giường”? Ngoài cô còn phụ nữ nào khác ?

cũng thể điên cuồng như thế chứ.” Ôn Nhiễm bất mãn phản đối. Đêm qua chẳng khác nào hổ đói, tiết chế chút nào.

Thương Liệt Duệ sang tố ngược : “Đã bao lâu em cho ?”

Ôn Nhiễm nghẹn lời: “Lâu là bao lâu? Đâu bao lâu ?” Cô thừa nhận tần suất của họ quá dày đặc, nhưng giữ cách và gian riêng cho chẳng là chuyện nên làm ?

Ánh mắt Thương Liệt Duệ rực cháy: “Hay là thế , thứ hai, tư, sáu, chủ nhật em ở nhà , còn thứ ba, năm, bảy thì qua đây ở với !”

Ôn Nhiễm sững sờ. Lời rõ ràng là đang ám chỉ việc chung sống. Tim cô khẽ run lên, lập tức lắc đầu từ chối: “Không , em và Phó Cảnh Thành ly hôn, thể ở chỗ .”

Thực việc ly hôn chỉ là cái cớ, cô thật sự sống chung với Thương Liệt Duệ. Quan hệ hiện tại của họ chỉ là bạn giường, sống chung thì cái thể thống gì.

Gương mặt Thương Liệt Duệ trầm xuống, lòng cảm thấy ngột ngạt vô cớ: “Vậy khi nào em định ly hôn với ?” Anh nhắc vấn đề .

Ôn Nhiễm cảm thấy cạn lời: “Tạm thời !” Cô mệt mỏi xoa trán.

Thương Liệt Duệ cau mày: “Đừng là em từng nghĩ đến chuyện ly hôn nhé?”

Ôn Nhiễm im lặng. Sao cô thể từng nghĩ đến? Thực tế cô hạ quyết tâm ly hôn , thậm chí làm xong thủ tục ( thực tế). Cô mím môi: “Nếu em nghĩ đến chuyện đó thì duy trì mối quan hệ với .”

Thấy vẻ kiên quyết của cô, cơn giận trong lòng Thương Liệt Duệ vơi phần nào. Anh mấp máy môi: “Đã ly hôn thì đừng bắt đợi quá lâu!”

Ôn Nhiễm chút ngỡ ngàng. Không ngờ mong chờ chuyện cô ly hôn đến thế. ly hôn thì liên quan gì đến chứ? “Dù em ly hôn cũng ảnh hưởng đến mối quan hệ hiện tại của chúng .”

Thương Liệt Duệ cô sâu sắc: “Em từng nghĩ đến việc tiến thêm bước nữa với ?” Chuyện từng đề nghị cô suy nghĩ.

Ôn Nhiễm sững . Nhất thời cô trả lời thế nào. Tiến thêm bước nữa là thế nào? Chung sống? Làm tình? Kéo dài và cố định mối quan hệ thể đưa ánh sáng ? Thật lòng cô duy trì tình trạng lâu dài. Cô quyết định sẽ rời khỏi đây . Trước đây đồng ý làm bạn giường cũng vì nghĩ rằng sắp , mối quan hệ sẽ kéo dài.

“Chưa từng nghĩ!” Ôn Nhiễm thẳng thừng từ chối, cho bất kỳ hy vọng thực tế nào.

Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối sầm , lòng trĩu nặng. biểu hiện sự bất mãn mặt, chỉ đưa tay bẹo mũi cô: “Tặng thắt lưng cho trói chặt trái tim ? Muốn duy trì quan hệ tình nhân lâu dài với ?”

Loading...