Thương Liệt Duệ cuối cùng cũng hài lòng.
Anh ôm chặt cô, cùng cô xem phim.
Ánh sáng xung quanh mờ ảo, chỉ còn ánh sáng hắt từ màn hình.
Bầu khí ấm áp đến lạ thường.
Lúc đầu Ôn Nhiễm Thương Liệt Duệ ôm, vẫn thích ứng lắm.
Rất thoát khỏi vòng tay .
cô nhanh chóng tình tiết phim thu hút.
Dần dần chìm đắm câu chuyện trong phim.
Hệ thần kinh đang căng thẳng cũng từ từ thả lỏng.
Cơ thể rúc trong lòng Thương Liệt Duệ cũng còn cứng đờ nữa.
Cứ như bao lâu trôi qua.
Mắt Ôn Nhiễm sụp xuống, càng lúc càng buồn ngủ.
Suýt chút nữa cứ thế ngủ .
Bộ phim sắp hết .
Cô theo bản năng ngước lên Thương Liệt Duệ.
Kết quả phát hiện ngủ say tự lúc nào.
Ôn Nhiễm thăm dò gọi một tiếng: "Thương Liệt Duệ?"
Anh phản ứng gì.
Cô đồng hồ.
Mới qua sáu giờ.
Họ còn ăn tối.
Càng kịp làm chuyện đó.
Vậy mà ngủ ?
Anh mệt mỏi đến thế ?
Ôn Nhiễm khỏi nghi ngờ.
Cô nhẹ nhàng gỡ cánh tay đang siết chặt eo , chuẩn thoát khỏi vòng tay .
Thương Liệt Duệ bỗng mất kiểm soát đổ gục lên cô, đè chặt lấy cô.
Ôn Nhiễm thể nhúc nhích thêm nửa bước.
Nếu cô cố đẩy , chắc chắn sẽ đ.á.n.h thức .
Cân nhắc một hồi, cuối cùng Ôn Nhiễm chọn cách để mặc đè lên.
Thôi gọi dậy nữa.
Bây giờ cô đ.á.n.h thức dậy, chẳng khác nào cho cô đang khao khát đến nhường nào.
Cô cũng thể tỏ thèm khát như .
lúc chuông điện thoại của Thương Liệt Duệ vang lên.
Ôn Nhiễm giật b.ắ.n .
Cô vội vàng móc điện thoại từ túi quần .
Vốn định bấm tắt.
Kết quả trong lúc hoảng hốt, bấm nhầm nút .
Chỉ thấy giọng của Giang Hạo vang lên ở đầu dây bên : "Boss, nhà máy bên Đông Nam Á của chúng ..."
Ôn Nhiễm Giang Hạo gọi điện xin chỉ thị công việc.
"À ừm, là ..."
Cô đành mặt dày lên tiếng.
Giang Hạo bên khựng một chút.
Dường như thể tin giọng đầu dây bên là cô?
"Ôn Nhiễm?"
Nửa ngày mới phản ứng , khó tin hỏi.
Ôn Nhiễm cứng đờ gượng: "Ừm, là ... Tổng giám đốc Thương ngủ !"
Giang Hạo kìm cơn sốc: "Ngủ á?"
Mới đến giờ ăn tối thôi mà, Boss ngủ ?
Đã thế còn ngủ ngay cạnh Ôn Nhiễm nữa chứ.
Chuyện thật khó mà khiến tưởng tượng sâu xa.
Ôn Nhiễm cũng Giang Hạo chắc chắn sẽ nghĩ nhiều.
nếu cô giải thích, chỉ càng tô đen thêm thôi.
"Đợi tỉnh, sẽ bảo gọi cho ."
Cô chỉ thể .
Giang Hạo cũng dám hỏi nhiều.
Sợ hỏi nhiều quá, chuyện gì đó nên .
Thế là tìm một cái cớ, vội vã cúp máy.
Ôn Nhiễm cúi đầu gương mặt đang ngủ say của Thương Liệt Duệ, lòng chợt dâng lên cảm giác rối bời.
Bây giờ mối quan hệ giữa cô và Thương Liệt Duệ, chỉ Giang Hạo thôi nhỉ?
Mối quan hệ mờ ám thể đưa ánh sáng giữa cô và Thương Liệt Duệ cứ tiếp diễn thế cũng cách .
cơ thể cô dường như nghiện mất .
Cai nghiện ngay lập tức, chắc chắn cô sẽ phản ứng phụ.
Chỉ thể từ bây giờ bắt đầu nỗ lực kiềm chế bản .
Dần dần giữ cách với .
Ôn Nhiễm tựa ghế sofa suy nghĩ, dần dần cũng chìm giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-217-anh-muon-co-cung-anh-don-sinh-nhat.html.]
Lúc Thương Liệt Duệ tỉnh , mở mắt thấy dáng vẻ lúc ngủ của cô.
Nhắm nghiền mắt, đầu ngoẹo sang một bên.
Mái tóc dài rối che khuất một nửa khuôn mặt.
Đáy mắt Thương Liệt Duệ ánh lên sự dịu dàng.
Có thể cô ở cách gần thế , thật !
Anh cúi bế thốc cô lên.
Động tác mạnh suýt chút nữa đ.á.n.h thức cô.
Ôn Nhiễm ngửi thấy mùi hương quen thuộc , dường như cảm nhận sự an .
Rất nhanh nhắm mắt ngủ .
Thương Liệt Duệ dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, khóe miệng bất giác cong lên một nụ .
...
Hôm .
Khi Ôn Nhiễm tỉnh , cô phát hiện đang chiếc giường lớn của Thương Liệt Duệ.
Từng cảnh tượng đêm qua ùa về trong tâm trí.
Cô bật dậy khỏi giường.
Rõ ràng tối qua cô ngủ gục ghế sofa nhà cơ mà, ngủ một giấc tỉnh dậy ở giường của ?
Lẽ nào là Thương Liệt Duệ bế cô lên đây?
Rất khả năng !
Đang suy nghĩ, cửa phòng ngủ đẩy .
Bóng dáng cao lớn của Thương Liệt Duệ xuất hiện ở cửa.
"Tỉnh ? Xuống ăn sáng ."
Trước yêu cầu của , Ôn Nhiễm thể từ chối.
Vì cô thực sự đói .
Chỉ là...
Trên cô vẫn đang mặc bộ váy lót tình thú đó.
Cứ xuất hiện rành rành mặt như , nhỡ hiểu lầm là cô cố ý quyến rũ thì phiền toái to.
"À ừm, thể phiền gọi mang cho một bộ quần áo mới ?"
Ôn Nhiễm ngại ngùng yêu cầu.
Dù tối qua bọn họ cũng làm gì, theo lý mà cô nên mở miệng đòi đồ như .
ngoài cách , cô thực sự nghĩ cách nào khác.
"Trong phòng đồ đấy, em tự chọn một bộ mà mặc!" Thương Liệt Duệ tỏ vẻ tùy ý .
Ban đầu Ôn Nhiễm cũng quá để tâm.
khi rửa mặt xong, bước phòng đồ thì ——
Cô suýt chút nữa kinh ngạc đến hình.
Một nửa phòng đồ của treo kín quần áo nữ.
Hơn nữa đủ cả bốn mùa.
Tất cả đều là size của cô.
Lẽ nào Thương Liệt Duệ cố tình đặt riêng nửa tủ quần áo nữ theo đúng đo của cô?
Anh làm thế cũng khoa trương quá đấy?
Họ chỉ là bạn giường, yêu, cần thiết làm thế!
Ôn Nhiễm nhanh chóng chọn một bộ váy công sở .
Bước xuống nhà ăn.
Thương Liệt Duệ đợi cô ở đó từ lâu.
Nhìn cô mặc bộ đồ váy màu xám nhạt bước xuống.
Anh đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt.
Rồi kinh ngạc khen ngợi: "Rất , cực kỳ hợp với em."
Ôn Nhiễm: "Cảm ơn!"
Cô xuống chiếc ghế đối diện , lơ đãng lên tiếng hỏi: "Sao trong phòng đồ của nhiều quần áo nữ thế?"
Thương Liệt Duệ thản nhiên: "Chuẩn cho em đấy."
Ôn Nhiễm ngạc nhiên: "Cái gì?"
Thương Liệt Duệ: "Để tiện cho em đến còn cái mặc."
Dù , nhưng Ôn Nhiễm luôn cảm thấy như đang nợ thứ gì đó.
Cô theo bản năng lắc đầu: "Không cần , sẽ nhớ mang theo một bộ váy áo."
Thương Liệt Duệ thẳng cô: "Vậy là khi nào em đến?"
Ôn Nhiễm sững sờ: "Tôi..."
Sao cô cảm giác như đang đàn ông gài bẫy ?
Dứt khoát hỏi ngược : "Anh khi nào đến?"
Tối qua họ làm chuyện đó.
Cô nghĩ sẽ , tối nay cô đến.
Kết quả Thương Liệt Duệ đề cập: "Một tuần nữa, là sinh nhật ."
Ôn Nhiễm giật : "Vậy thì ?"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ nóng bỏng: "Vào ngày sinh nhật , em hãy đến!"
Ôn Nhiễm bất ngờ.
Câu của thể coi là lời mời khéo cô cùng đón sinh nhật ?
Cô chút nghi ngờ: "Ngày sinh nhật , cần ở bên ? Tôi nghĩ ngày hôm đó, nên ở cạnh gia đình hoặc bạn bè để chúc mừng..."
Chưa hết câu, Thương Liệt Duệ ngắt lời.
"Em cùng đón sinh nhật ?"