Ôn Nhiễm vô thức nắm chặt tay.
"Nếu con đồng ý thì ?" Cô cố kìm nén cảm xúc, hỏi.
Ôn Quý Lễ nghiêm khắc trừng mắt cô, giọng mang theo sự đe dọa: "Cho dù con mang Phó Cảnh Thành về, bố thể tha cho bạn con một , nhưng chỉ cần con một ngày chịu làm việc cho chủ tịch Thương, bố dư cách khiến con thể làm!"
Cả Ôn Nhiễm chấn động. Hàm ý của bố là vẫn tiếp tục ép cô làm việc cho Thương Lập Nho ? Lần là Lê Lệ, sẽ là ai bên cạnh cô đây?
May mà cô chuẩn từ . Ôn Nhiễm mở túi xách, ném một xấp ảnh qua: "Thư ký Triệu trong , tin rằng bố lạ gì chứ?"
Ôn Quý Lễ cầm lên xem, nét mặt già nua lập tức biến sắc: "Những bức ảnh con lấy từ ?"
Thấy vẻ mặt hoảng loạn của bố, Ôn Nhiễm liền chuyện Ôn Triệu Lương làm thành công . Anh lừa cô.
Nếu cho bố , đây là do thằng con trai cưng của ông tiết lộ bí mật, chắc ông tức hộc m.á.u mất. Tất nhiên Ôn Nhiễm cũng định bán Ôn Triệu Lương. Cô còn nhiều chuyện cần Ôn Triệu Lương phối hợp.
"Bố đừng quản chuyện ! Nói chung, nếu bố bà cả và con chuyện, thì nhất đừng uy h.i.ế.p con nữa." Ôn Nhiễm thẳng mắt bố, dõng dạc từng chữ.
Ôn Quý Lễ sững một chút. Ánh mắt ông cô thêm vài phần sâu xa.
"Mày dám uy h.i.ế.p bố mày ?"
Nó chỉ là con gái của bà vợ bé, bao năm nay sống trong nhà họ Ôn luôn chèn ép, ai cho nó cái dũng khí và gan mật dám uy h.i.ế.p bố đẻ? Đến Ôn Kỳ và Ôn Triệu Lương còn dám làm chuyện . Sao nó dám?
Ôn Nhiễm nhún vai tỏ vẻ bận tâm: "Con đều là học từ bố cả đấy! Có qua thôi!"
Nói xong, cô dứt khoát bỏ chút lưu luyến. Bây giờ cô nắm thóp bố, chắc hẳn ông tạm thời dám giở trò, lợi dụng cô nữa.
...
Ôn Nhiễm bước khỏi thư phòng của bố, đang định về hướng cổng chính biệt thự. Đột nhiên thấy cách đó xa bóng dáng hai đang hôn .
Đó chẳng là chị gái cô - Ôn Kỳ và Phó Cảnh Thành ?
Bước chân cô khựng . Đứng hai đang đắm chìm trong nụ hôn sâu một lúc.
Vốn tưởng rằng sẽ đau lòng, buồn bã như đây. kết quả là cô phát hiện trong lòng dĩ nhiên chẳng mảy may gợn sóng nào.
Ly hôn . Cô và Phó Cảnh Thành kết thúc. Thực sự kết thúc . Bởi vì cô gạt bỏ đàn ông khỏi trái tim .
Ôn Nhiễm sải bước tự tin rời , hề ngoảnh đầu . Ngày hôm nay, Phó Cảnh Thành và Ôn Kỳ dù hôn lên giường với chăng nữa, cũng đừng hòng ảnh hưởng đến cô.
...
Ra khỏi nhà họ Ôn, Ôn Nhiễm cảm thấy mệt mỏi từng . Còn mệt hơn cả đ.á.n.h một trận chiến. Không chỉ mệt mỏi về thể xác, mà tâm trí còn mệt hơn.
Cô xoa xoa thái dương, định đường bắt xe về nhà. Vừa lấy điện thoại , liền thấy một tin nhắn .
Thương Liệt Duệ: [Thế nào ? Em chứ?]
Anh mà nhắn tin quan tâm cô. Chắc là lo lắng cô sẽ ức hiếp, thương ở nhà họ Ôn.
Tất nhiên đây đa những về nhà họ Ôn, cô đều thương ở các mức độ khác . nay cô lớn , cách tự bảo vệ . Nội tâm cũng mạnh mẽ hơn. Không còn gửi gắm hy vọng những gọi là đó nữa.
Ôn Nhiễm suy nghĩ một chút trả lời: [Em , tối nay rảnh ?]
Cô chợt phát tiết một chút. Thương Liệt Duệ đột nhiên quan tâm cô như , chắc cũng ý đó. Dù cũng chẳng đàn ông nào tự dưng quan tâm . Hiện tại cô đang trống rỗng khó chịu, cũng vặn cần !
Thương Liệt Duệ nhanh trả lời : [Tôi đang buổi tiếp khách!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-194-co-trong-rong-kho-chiu-dang-rat-can-anh.html.]
Theo cách hiểu của Ôn Nhiễm, điều đồng nghĩa với việc từ chối khéo. Nếu tối nay bận tiếp khách, bất kể tính chất buổi tiếp khách đó là gì, thì cũng thể phân đến hẹn hò giường chiếu với cô . Mà với mối quan hệ bạn tình của hai , cô cũng tiện hỏi quá nhiều.
Ôn Nhiễm trả lời . Trực tiếp gọi xe định về nhà.
Xe ngang qua khu phố quán bar. Nhìn cảnh đèn màu lấp lánh bên trong.
Ôn Nhiễm gọi dừng xe.
...
Ánh sáng trong quán bar mờ ảo. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc. Ôn Nhiễm , tìm một góc khuất ít chú ý xuống. Gọi vài chai rượu.
Sau đó lấy điện thoại nhắn tin cho cô bạn Lê Lệ, rủ cô đến uống rượu cùng.
Vừa đặt điện thoại xuống, một gã đàn ông tiến tán tỉnh cô.
"Người , mời em một ly ?"
"Không cần, rượu ." Ôn Nhiễm từ chối chút do dự.
Nói xong liền tự rót rượu nhâm nhi, thèm đoái hoài gì đến gã đàn ông lạ mặt .
Ai ngờ gã những bỏ , mà hứng thú với cô còn tăng lên. Gã dứt khoát xuống đối diện cô, đặt ly rượu và chai rượu trong tay lên bàn, thẳng cô.
Ánh mắt gã đàn ông cô khiến Ôn Nhiễm cực kỳ khó chịu. Cô cau mày, cố ý ngoảnh mặt .
"Cô em, chúng kết bạn ? Tôi làm kinh doanh, nếu em cần tiền, lẽ giúp chút ít đấy."
Ôn Nhiễm càng thêm phản cảm. Gã việc cô thiếu tiền ?
"Tôi hứng thú với !"
Sắc mặt gã đàn ông thoáng chốc trở nên khó coi. Trước giờ phụ nữ nào dám thẳng thừng từ chối gã như . Gã nháy mắt hiệu cho đám đàn em bên cạnh. Đang định sấn tới chỗ Ôn Nhiễm, dùng biện pháp mạnh với cô.
Thì đúng lúc , một bóng dáng cao lớn, thẳng tắp tiến đến xuống mặt Ôn Nhiễm. Gã đàn ông và đám đàn em thấy Thương Liệt Duệ thì lập tức dám manh động nữa. Khí thế toát từ đàn ông quá bức , khiến ai nấy đều dám xem nhẹ. Cuối cùng, bọn họ đành tiu nghỉu bỏ .
Ôn Nhiễm uống đến ngà ngà say. Trong cơn chếnh choáng, cô lờ mờ cảm giác mặt xuống. Cô tưởng vẫn là gã đàn ông lúc nãy.
Kết quả ngẩng đầu lên, dĩ nhiên thấy đường nét khuôn mặt chút quen thuộc, phần điển trai.
cô híp đôi mắt lờ đờ một hồi lâu mà vẫn nhớ là ai.
Cuối cùng đành đẩy một cái: "Tôi đang đợi , đừng chắn tầm của ."
Người đàn ông gì, chỉ tiến gần cô, định bế cô lên. Ôn Nhiễm vùng vẫy theo bản năng: "Mặc dù trai, nhưng cũng thể tùy tiện theo đàn ông lạ ! Tôi tìm bạn tình cũng giới hạn, bạn tình ! Anh trai, body chuẩn, kỹ năng giường còn đặc biệt tuyệt đỉnh, nào ở cũng c.h.ế.t sống ..."
Lời cô còn dứt, đàn ông vươn tay ôm chầm lấy cô lòng.
"Á, làm gì thế?" Đầu Ôn Nhiễm đập vòm n.g.ự.c rắn chắc của , kêu lên đau đớn.
Thương Liệt Duệ áp sát chằm chằm cô: "Em kỹ xem là ai?"
Ôn Nhiễm chớp chớp mắt nghi hoặc, một lúc lâu, cuối cùng cũng nhận là ai.
"Thương Liệt Duệ, hóa là !" Cô vòng tay ôm cổ , đột nhiên hì hì.
"Lúc nãy em thế nào?" Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ cô đăm đắm.
Ôn Nhiễm cong khóe môi đỏ mọng: "Tất nhiên là khen ! Đẹp trai, body chuẩn, kỹ năng giường cũng ! Tối nay thể làm em c.h.ế.t sống thêm vài nữa ?"