Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 187: Anh có thể đừng hôn cô trong phòng bệnh được không?

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:12:35
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Liệt Duệ xuống bên mép giường bệnh của cô.

"Lúc em ngất xỉu, chính Ôn Triệu Lương là máy của ."

Anh nắm lấy tay cô, hạ giọng giải thích.

Ôn Nhiễm sững : "Ôn Triệu Lương?"

Nói là cuộc gọi cuối cùng khi cô ngất là do Thương Liệt Duệ gọi tới?

Và tiếng chuông điện thoại đó thu hút sự chú ý của Ôn Triệu Lương.

Ôn Triệu Lương mới phát hiện cô đang bất tỉnh và điện thoại cô.

Thương Liệt Duệ: "Ừm!"

Nét mặt Ôn Nhiễm trở nên phức tạp.

Vậy là cứu cô.

Nếu ở đó, Ôn Triệu Lương căn bản thể nể mặt cô mà cứu cô khỏi nhà họ Ôn.

Hồi nhỏ Ôn Triệu Lương vẫn thường hùa cùng Ôn Kỳ ức h.i.ế.p cô.

Lần cứu cô, Ôn Nhiễm tự luyến đến mức nghĩ rằng bỗng dưng yêu thương cô em gái .

như , cô nợ Thương Liệt Duệ thêm một ân tình.

Vốn dĩ cô nợ nhiều .

Giờ ba cô lấy Lê Lệ đe dọa, ép cô bán Thương Liệt Duệ.

Anh với cô như , làm cô nỡ nhẫn tâm bán ?

"Còn đau ?" Ánh mắt Thương Liệt Duệ dán chặt vết thương trán cô.

Lúc Ôn Nhiễm mới nhận trán còn vết thương.

Cô vô thức đưa tay lên sờ.

Chạm một miếng băng gạc trắng.

"Đừng chạm ..." Thương Liệt Duệ kịp thời ngăn cản động tác tiếp theo của cô, vẻ mặt dịu dàng.

Ôn Nhiễm đột nhiên chột dám thẳng mắt .

Vội vàng ngoảnh mặt : "Em mệt quá."

Thương Liệt Duệ nhẹ nhàng dỗ dành: "Ngủ thêm một lát ."

Ôn Nhiễm: "Vâng."

Cô nhân cơ hội nhắm mắt , một lúc , ngờ thực sự ngủ .

Khi tỉnh nữa, trời tối.

Trong phòng bệnh ngoài cô còn ai khác.

Cả ngày ăn gì, Ôn Nhiễm thấy đói.

Vừa định ấn chuông gọi y tá mang chút đồ ăn .

Thì cửa phòng bệnh đẩy .

Ôn Triệu Lương bước , tay xách một hộp giữ nhiệt.

Anh thẳng đến giường bệnh của Ôn Nhiễm, đưa hộp giữ nhiệt cho cô.

"Thương tổng bảo mang cho cô, việc gấp công ty ."

"Cảm ơn."

Ôn Nhiễm nhận lấy hộp giữ nhiệt, gật đầu.

Ôn Triệu Lương đỡ cô dậy, lấy một chiếc gối kê lưng cho cô.

"Vẫn là cô lợi hại hơn Ôn Kỳ, nhanh như tóm gọn Thương Liệt Duệ ."

Ôn Triệu Lương , giọng điệu như đang tâng bốc.

Sắc mặt Ôn Nhiễm lạnh nhạt: "Tôi và Thương Liệt Duệ kiểu quan hệ như nghĩ."

Ôn Triệu Lương tỏ vẻ thấu chuyện: "Còn giả vờ với ? Nếu Thương tổng thích cô, thể để cô phòng bệnh đắt tiền thế , còn đặc biệt mời bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất đến khâu vết thương cho cô?"

Ôn Nhiễm mím môi đỏ, vẫn cố gắng giải thích: "Tôi là trợ lý của , đối xử với một chút, cũng thể dốc sức làm việc cho hơn! Những gì chẳng qua chỉ là tiện tay giúp đỡ của một sếp mà thôi."

Ôn Triệu Lương khỏi nghi ngờ: "Anh thực sự chỉ là tiện tay giúp đỡ?"

Ôn Nhiễm vô cùng chắc chắn: " ."

Ôn Triệu Lương tránh khỏi thất vọng.

Anh vốn còn trông cậy việc em gái bám Thương Liệt Duệ để kiếm chác chút lợi lộc.

Giờ xem cô và Ôn Kỳ đúng là kẻ tám lạng nửa cân.

Cả hai đều để vuột mất những gia tộc quyền thế bậc nhất.

Ôn Kỳ thì thôi , cô nhà họ Tần ruồng bỏ , hết cách cứu vãn .

Ôn Nhiễm và Thương Liệt Duệ lẽ vẫn còn cơ hội.

"Dù thì Thương tổng ít nhất cũng chút thiện cảm với cô chứ? Nếu bao nhiêu trợ lý, chỉ đối xử đặc biệt với mỗi cô?" Ôn Triệu Lương cô hỏi.

Ôn Nhiễm phủ nhận việc Thương Liệt Duệ thiện cảm với cô.

thì chứ?

Quan hệ giữa họ cho cùng cũng chỉ là bạn tình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-187-anh-co-the-dung-hon-co-trong-phong-benh-duoc-khong.html.]

Mối quan hệ dựa nhu cầu thể xác , căn bản thể mở miệng , cũng thể đem bàn luận công khai .

"Rốt cuộc gì?"

thẳng Ôn Triệu Lương hỏi.

Ôn Triệu Lương tiến gần cô, nhịn chủ động đề nghị: "Hay là, nhân lúc Thương tổng hiện đang thiện cảm với cô, cô hãy tiến thêm một bước với ?"

Ôn Nhiễm hiểu ý Ôn Triệu Lương.

Chính vì quá hiểu ý nên lúc nãy cô mới cực lực phủ nhận quan hệ giữa và Thương Liệt Duệ.

cô quá hiểu tính cách của Ôn Triệu Lương.

Một khi quyết định chuyện gì thì sẽ bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích.

Nếu cô lập tức từ chối, chắc chắn sẽ kích thích tâm lý phản nghịch của .

Đến lúc đó sẽ chỉ hùa cùng những khác trong nhà họ Ôn ép buộc cô.

Chi bằng cô lợi dụng tâm lý của , để làm việc cho .

"Đề nghị cũng tồi!" Ôn Nhiễm đột nhiên lên tiếng.

Vẻ mặt Ôn Triệu Lương lộ rõ vẻ vui mừng: "Nói là cô cuối cùng cũng nghĩ thông suốt ? Đồng ý ?"

Ôn Nhiễm liếc : "Khoan , vẫn hết."

Ôn Triệu Lương sốt sắng: "Cô còn gì thì mau ."

Ôn Nhiễm thong thả mở lời: "Anh tiến thêm một bước trong mối quan hệ với Thương Liệt Duệ, thì cũng giúp một việc chứ?"

Ôn Triệu Lương vội hỏi: "Việc gì?"

Ôn Nhiễm kề sát tai , thì thầm vài câu.

Ôn Triệu Lương lập tức trợn tròn mắt: "Cô giúp cô..."

Ôn Nhiễm nhướng mày: "Tôi chỉ là thêm một lá bùa hộ mệnh để thể sống sót ở nhà họ Ôn thôi! Trải qua chuyện cũng thấy đấy, nhà họ Ôn lúc nào cũng lấy mạng ."

Ôn Triệu Lương chần chừ một lúc, c.ắ.n răng: "Được, sẽ cố gắng!"

...

Ôn Nhiễm ăn xong nhắm mắt thêm một lát.

Có lẽ vì ngủ quá nhiều nên cô thể nào chợp mắt nữa.

Tiếng mở cửa phòng bệnh vang lên.

Tiếp đó là một chuỗi tiếng bước chân vững chãi truyền tới.

Ôn Nhiễm đoán ai đến .

Quả nhiên lâu , Thương Liệt Duệ bên giường bệnh của cô.

Cô ngửi thấy mùi hương hormone quen thuộc , mang cảm giác an khó tả.

"Thấy ? Đầu còn đau ?"

Thương Liệt Duệ đưa một bàn tay thon dài nắm lấy bàn tay mảnh mai của cô, dịu dàng quan tâm hỏi.

Ôn Nhiễm lắc đầu: "Đã còn đau từ lâu ."

Chỉ là ánh đèn trong phòng, sắc mặt cô nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt.

Mái tóc đen dài xõa tung chiếc gối trắng.

Sự tương phản càng làm tôn lên vẻ yếu ớt, mỏng manh của cô...

Thương Liệt Duệ cô như , tim đập thình thịch.

Bản năng che chở trong trỗi dậy mãnh liệt.

Anh chần chừ, cúi xuống định hôn cô.

Ôn Nhiễm hành động của làm cho giật .

Đôi mắt cô mở to hết cỡ.

Đây là bệnh viện!

Người đàn ông mặc kệ tất cả mà hôn cô ?

Lỡ khác phát hiện thì ?

Suy cho cùng, bề ngoài họ chỉ là quan hệ sếp và cấp .

Mối quan hệ bạn tình thể mang ánh sáng.

Ôn Nhiễm vùng vẫy, chịu hợp tác.

Thương Liệt Duệ đành buông đôi môi đỏ mọng của cô .

"Sao ?" Anh sâu mắt cô hỏi.

Ôn Nhiễm đỏ mặt: "Anh thể đừng hôn em trong bệnh viện ?"

Khóe môi Thương Liệt Duệ cong lên thành một nụ nhạt: "Ngại ?"

Ôn Nhiễm hờn dỗi : "Anh cũng xem đây là cảnh nào?"

Thương Liệt Duệ nhướng mày: "Dù cũng là phòng bệnh của em, tầm sẽ ai ."

Mắt Ôn Nhiễm trừng tròn xoe: "Thế cũng ..."

Lời dứt, cô thấy khuôn mặt điển trai, nam tính của Thương Liệt Duệ tiến gần.

Hơi thở nam tính mãnh liệt của quẩn quanh chóp mũi cô...

Loading...