Buổi tối. Ôn Nhiễm tắm xong bèn lên giường. Đang định xem tivi một lát ngủ. Điện thoại bỗng đổ chuông. Cô cúi xuống , là Thương Liệt Duệ gọi video đến.
Ôn Nhiễm muộn thế tìm cô việc gì. Do dự một lát, cuối cùng cô vẫn bấm nút . "Sao muộn thế còn ngủ?" Vừa thấy cô, câu đầu tiên Thương Liệt Duệ hỏi thăm.
Ôn Nhiễm giường, chăn đắp nửa , vẻ mặt chút mệt mỏi. Cô ngáp một cái: "Sắp ngủ đây! Anh tự dưng gọi video cho , việc gì ?"
Thương Liệt Duệ thẳng cô: "Tôi nhớ em." Anh câu với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Trái tim Ôn Nhiễm bỗng đập lỡ một nhịp. Cố gắng duy trì vẻ bình thản mặt, tìm cách lảng sang chuyện khác: "Tôi Giang Hạo , công tác nước ngoài ?"
"Ừ." Thương Liệt Duệ nhàn nhạt ừ một tiếng, ánh mắt vẫn cháy bỏng.
Ôn Nhiễm tiếp tục hỏi: "Anh thế?" Thương Liệt Duệ: "Nước F." Ôn Nhiễm gật gật đầu, định hỏi thêm nữa.
Thương Liệt Duệ hỏi ngược cô: "Có nhớ ?"
Sắc mặt Ôn Nhiễm cứng đờ. Sao tự dưng hỏi cô câu ? Thương Liệt Duệ cố chấp gặng hỏi: "Có nhớ ?" Cô trả lời, tiếp tục gặng hỏi.
Cuối cùng Ôn Nhiễm đành đỏ mặt đáp: "Nhớ ?" Cái tên tha cho cô ?
Thương Liệt Duệ lập tức mừng rỡ. "Bên cạnh em còn ai ?" Anh bất chợt thì thầm. Ôn Nhiễm lắc đầu. Cô đang ở nhà, chỉ một cô thôi.
"Tôi em!" Thương Liệt Duệ khàn giọng đề nghị.
Ôn Nhiễm ngẩn , hiểu ý lắm. "Thì đang ở đây cho còn gì?"
Trong mắt Thương Liệt Duệ phát sự nóng bỏng từng : "Cởi !"
Ôn Nhiễm kinh ngạc: "Hả?" Thương Liệt Duệ: "Tôi cơ thể em."
Ôn Nhiễm khỏi thẹn giận: "Sao cởi cho ?" Cô bực hỏi vặn . Vốn dĩ chỉ là một câu dỗi. Không ngờ Thương Liệt Duệ đáp gọn lỏn một chữ "Được".
Anh đặt điện thoại lên bàn cho thẳng. Sau đó phắt dậy, đưa tay lên bắt đầu cởi cúc áo sơ mi. Từng viên, từng viên một... Cho đến khi bộ n.g.ự.c săn chắc vạm vỡ của phơi bày trọn vẹn mắt cô.
Qua ống kính, Ôn Nhiễm vô cùng rõ ràng. Động tác cởi áo của đầy sức câu dẫn. Cơ bụng sáu múi càng mời gọi.
Tay Thương Liệt Duệ đặt lên thắt lưng, giọng khàn khàn: "Có cởi tiếp ?" Cởi tiếp nữa, thì của sẽ lộ mất.
Ánh mắt Ôn Nhiễm dừng thắt lưng . Không nhịn nuốt nước bọt. Giả vờ như quan tâm: "Cởi tùy !"
Giây tiếp theo, Thương Liệt Duệ trực tiếp tháo thắt lưng, ném xuống đất. Quần tây của cũng theo đó rơi xuống sàn nhà. Lúc chỉ còn độc một chiếc quần lót.
Hơi thở Ôn Nhiễm theo bản năng dồn dập hẳn lên. Người đàn ông , cần dùng nhan sắc cám dỗ cô thế ? Đáng ghét nhất là, hiện tại cô chỉ thể giương mắt chứ chẳng ăn. Nhỡ may chọc cho tâm bệnh tái phát thì làm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-180-anh-di-cong-tac-va-coi-ao-goi-video-voi-co.html.]
Thương Liệt Duệ chằm chằm mắt cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch: "Thích ?" Ôn Nhiễm chút do dự gật đầu. Cô thừa nhận rằng, vóc dáng của Thương Liệt Duệ thực sự . Chính là cực phẩm trong giới đàn ông. Anh làm nam mẫu quốc tế cũng chẳng vấn đề gì.
"Anh mặc mau lên!" Cô nhịn hối thúc. Thương Liệt Duệ dáng vẻ ngượng ngùng của cô, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập mạnh như nảy ngoài. Cơ thể càng căng cứng. "Em thích , cho em thêm một lúc." Anh thẳng mắt cô .
"Không, cần !" Ôn Nhiễm hoảng hốt xua tay. Nhìn tiếp thì cô chảy m.á.u mũi mất.
Khóe môi Thương Liệt Duệ cong lên: "Không , ngại." Trên trán Ôn Nhiễm bỗng xuất hiện mấy vạch đen sì. " ngại." Cô gần như nghi ngờ, cố tình ? Nhất định chọc cho cô tái phát tâm bệnh mới lòng?
"Có ?" Thương Liệt Duệ hỏi thẳng thừng. Tim Ôn Nhiễm đập thình thịch. Cách một màn hình điện thoại, cô từng bước áp sát về phía . Giọng mềm mỏng nũng nịu: "Muốn quá ."
Thương Liệt Duệ làm chịu nổi nữa? Anh suýt thì... Anh dồn nén giọng : "Nhớ em!" Anh nhớ cô đến phát điên . Hận thể lập tức bay về. Về bên cạnh cô.
Thương Liệt Duệ ánh mắt rực lửa chằm chằm cô: "Cho xem." Anh ngắm cô. Ôn Nhiễm ngây thơ chớp mắt: "Chẳng đang cho xem ?" Ánh mắt Thương Liệt Duệ đầy hàm ý: "Cởi cho xem."
Mặt Ôn Nhiễm đỏ bừng. lý mà thì cởi sạch cho cô xem . Có , cô cũng nên cởi cho xem mới . Chỉ là Ôn Nhiễm thực sự thể làm chuyện táo bạo như ... Từ đến giờ gọi video với khác, cô từng cởi áo bao giờ.
"Tôi buồn ngủ , mai gặp nhé!" Cô tìm bừa một cái cớ, nhanh chóng cúp máy.
Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy hai má nóng hầm hập. Không chỉ là mặt, cả cơ thể cô cũng nóng rực khác thường. Không . Tiếp tục thế , cô chắc chắn chịu nổi. Nếu vì thế mà tâm bệnh tái phát thì xong đời.
Ôn Nhiễm nhanh chóng tụt xuống giường, lao tắm nước lạnh để đề phòng bất trắc.
...
Vài ngày tiếp theo. Thương Liệt Duệ vẫn công tác ở nước F, về nước. tối nào cũng kiên trì gọi video cho Ôn Nhiễm. Lần nào cũng cởi áo. Gần như là khỏa trò chuyện luôn. Nhìn mà Ôn Nhiễm đỏ mặt tía tai tim đập loạn nhịp. May là nào cô cũng kiềm chế bản .
Chiều hôm nay tan làm, vốn dĩ Ôn Nhiễm hẹn ăn cơm cùng cô bạn Lê Lệ. Ai ngờ Lê Lệ đột nhiên gọi điện , tối nay cô một buổi tiệc xã giao. Là một hợp đồng mới đàm phán xong. Hợp tác với tập đoàn Thụy Kỳ.
Ôn Nhiễm từ khi để tuột mất mấy hợp đồng liên tiếp, bạn của luôn sốt ruột. khi phụ trách dự án bên tập đoàn Thụy Kỳ là Tiền Phong Ngạn, cô vẫn khuyên Lê Lệ nên cân nhắc kỹ. Trước đây cô cũng lăn lộn ở phòng dự án, đương nhiên từng danh Tiền Phong Ngạn. Ông là một lão dê cụ. Đã hơn năm mươi tuổi . luôn mượn cớ công việc để sàm sỡ phụ nữ. Ôn Nhiễm khó tránh khỏi việc lo lắng Lê Lệ bàn chuyện làm ăn với hạng sẽ chịu thiệt thòi.
"Hay là để tớ cùng nhé?" Cô chủ động đề nghị. "Cũng !" Lê Lệ gật đầu.
...
Buổi tiệc xã giao buổi tối. Bên phía Thụy Kỳ tới muộn một chút. Khoảnh khắc phục vụ đẩy cửa phòng bao, Giám đốc Tiền bước liếc mắt cái thấy Ôn Nhiễm. Sâu trong đáy mắt ông nhanh chóng xẹt qua tia tham lam, dâm đãng.
"Giám đốc Tiền, ông đến !" Lê Lệ tươi dậy đón tiếp. Ôn Nhiễm cũng theo.
Giám đốc Tiền bắt tay Lê Lệ, nhưng ánh mắt dán chặt Ôn Nhiễm phía : "Vị tiểu thư là..."
"Cô đây cũng làm ở phòng dự án chúng , bây giờ là trợ lý tổng giám đốc!" Lê Lệ lập tức giới thiệu. Cô đặc biệt nhấn mạnh phận trợ lý của Thương Liệt Duệ. Chính là hy vọng Giám đốc Tiền nể mặt Thương Liệt Duệ mà rén bớt . Đừng thấy gái là hau háu sáp .
Ai dè Tiền Phong Ngạn chẳng kiêng dè gì mà chìa tay về phía Ôn Nhiễm: "Cô Ôn xinh quá."
Ôn Nhiễm cố nén sự ghê tởm ánh mắt đáng khinh của đối phương, đành vươn tay : "Chào ông!"