Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 174: Cô không muốn anh âm thầm chống lưng cho mình
Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:12:22
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mắt Ôn Nhiễm khẽ chớp, cay đắng: "Mẹ cả của !"
Chân mày Thương Liệt Duệ nhíu chặt. Anh nhà họ Ôn nay đều do bà cả Thẩm Ngạo Lan làm chủ. Anh cũng đoán những năm qua cô sống ở nhà họ Ôn chắc chắn hề dễ dàng. ngờ tệ đến mức . Đã trưởng thành mà vẫn còn đánh!
Ánh mắt Thương Liệt Duệ ghim chặt má của cô. Sưng nặng. Chắc mao mạch da vỡ . Làn da của cô vốn trắng trẻo mỏng manh, nhưng kẻ tay rõ ràng nương tay chút nào.
Thương Liệt Duệ vươn tay vuốt ve má của cô. Động tác nhẹ nhàng, mang theo sự cẩn trọng. Bàn tay ấm nóng của trái ngược với vẻ mặt lạnh tanh của lúc .
"Đau ?" Thương Liệt Duệ xót xa hỏi.
Ôn Nhiễm đẩy tay . Cô mím môi, chút khó xử. Lý do cô xin nghỉ, làm ngày mai, chính là vì sợ khác thấy dấu tay mặt . Tuy ở nhà họ Ôn cô sủng ái, thậm chí địa vị thấp kém. cô cũng lòng tự trọng. Cô khác . Không vết thương của phơi bày ánh mắt của .
bây giờ, Thương Liệt Duệ hết . Cái danh Nhị tiểu thư nhà họ Ôn của cô vốn dĩ chỉ tồn tại danh nghĩa. Thực chất chỉ là cái bao cát để trút giận.
"Anh tự thử ?" Ôn Nhiễm bực bội đáp.
Thương Liệt Duệ khẽ nhạt: "Tiếc quá, cơ hội , kẻ dám tát còn đời."
Ôn Nhiễm bĩu môi nhưng thêm gì. Khẩu khí của tuy ngạo mạn nhưng là sự thật. Ai dám vuốt râu hùm, tát mặt Thương Liệt Duệ chứ? Dù gì cũng là thừa kế nhà họ Thương, hiện tại đang nắm thực quyền. Có tiền thế. Anh vốn liếng để ngạo mạn.
Không giống như cô. Sự tồn tại ở nhà họ Ôn cũng mà cũng chẳng . Sự nghiệp đến giờ cũng lẹt đẹt. Tiền tiết kiệm càng hạn. Cô vô quyền, vô thế vô sản. Chẳng trách nhà họ Ôn ai coi trọng cô. Mẹ cả và vợ lẽ là lôi cô đ.á.n.h mắng. Càng nghĩ Ôn Nhiễm càng thấy lạnh lòng. Tâm trạng tự nhiên cũng nặng nề hơn.
"Mặt cô bôi t.h.u.ố.c ?" Thương Liệt Duệ ở bên cạnh quan tâm.
Vẻ mặt Ôn Nhiễm nhạt nhòa: "Chưa, nhưng chườm đá ." Chỉ là cô thương vẻ nặng. Chườm đá lâu mà vẫn tiêu sưng.
Thương Liệt Duệ chằm chằm mặt cô một lúc, đó lấy điện thoại gọi một cuộc. Không lâu , thuộc hạ gõ cửa mang đến một tuýp t.h.u.ố.c mỡ.
"Lại đây, xuống!" Anh bước tới ghế sofa xuống, vỗ vỗ vị trí bên cạnh .
Ôn Nhiễm thấy tuýp t.h.u.ố.c tay thì đoán ngay ý định của . "Để tự bôi." Cô bước đến với .
Thương Liệt Duệ vươn tay, ôm lấy eo cô, kéo cô lên đùi . Ôn Nhiễm định giãy giụa thì giữ chặt .
"Đứng im!" Thương Liệt Duệ vặn nắp tuýp thuốc, dùng ngón tay chấm một chút t.h.u.ố.c mỡ tiến gần má cô.
Ôn Nhiễm theo bản năng né tránh. Thương Liệt Duệ trực tiếp bóp cằm cô, giữ chặt mặt cô . Anh nhẹ nhàng thoa t.h.u.ố.c ngón tay lên mặt cô. Cảm giác mát lạnh thấm da, Ôn Nhiễm lập tức cảm thấy đỡ đau hơn hẳn. Thuốc tác dụng giảm đau . Cô dứt khoát từ bỏ việc chống cự, ngoan ngoãn , mặc cho bôi t.h.u.ố.c cho .
Thương Liệt Duệ cúi đầu, chăm chú bôi t.h.u.ố.c cho cô. Ánh mắt ghim chặt lấy cô, khiến hai má cô bất giác nóng ran.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-174-co-khong-muon-anh-am-tham-chong-lung-cho-minh.html.]
"Xong ?" Ôn Nhiễm nhịn hối thúc. Cô chỉ cảm thấy đầu Thương Liệt Duệ càng lúc càng cúi thấp. Rõ ràng chỉ là bôi t.h.u.ố.c thôi, cô cảm giác như hôn cô ?
Tim Ôn Nhiễm đập thình thịch. Hơi thở dồn dập. Theo bản năng cô lùi né tránh. Ngũ quan của cô vốn dĩ tinh xảo tuyệt trần. Lúc hổ hai má nhuốm một tầng ửng hồng. Càng tăng thêm vẻ quyến rũ. Trớ trêu đôi mắt mang một vẻ trong sáng, thuần khiết tự nhiên. Dịu dàng mà linh động. Khiến tự chủ mà cô thu hút sâu sắc.
Vì cách quá gần, Thương Liệt Duệ thể ngắm kỹ lưỡng ngũ quan của cô. Thậm chí còn thấy cả những sợi lông tơ mỏng manh da má cô. Hàng mi cô khẽ run lên vì căng thẳng. Trái tim bỗng chốc rung động. Anh nâng cằm cô lên, nhắm ngay đôi môi đỏ mọng đang e ấp mà hôn xuống.
Ôn Nhiễm vô thức giãy giụa. Thương Liệt Duệ siết chặt eo cô, ép cô đón nhận nụ hôn . Từ đáy mắt , Ôn Nhiễm thấy một tia sáng từng . Không chỉ là d.ụ.c vọng, mà còn giống như sự phấn khích, hân hoan. Chỉ là một nụ hôn thôi, khiến hưng phấn đến ?
Ôn Nhiễm chút mờ mịt. Đôi mắt ngơ ngẩn . Mặc cho gia tăng thế công, nhiệt tình hôn cô.
Không qua bao lâu, Thương Liệt Duệ mới lưu luyến buông cô . Đôi môi Ôn Nhiễm hôn đến sưng đỏ.
Bụng Thương Liệt Duệ căng cứng. Trong cơ thể bùng lên một ngọn lửa. Anh cô. e ngại vết thương mặt cô, cuối cùng vẫn kiềm chế .
"Tuần cô cần đến công ty nữa!" Anh bất ngờ thì thầm với cô.
Ôn Nhiễm ngẩn : "Rõ ràng với Giang Hạo là chỉ xin nghỉ hai ngày thôi mà." Sao đột nhiên gia hạn cho cô thành hẳn một tuần ?
Nghe cô nhắc đến Giang Hạo, Thương Liệt Duệ cau mày. Trong lòng sinh một luồng khó chịu bản năng. "Không cho phép cô chuyện với nữa, xin nghỉ thì cứ tìm thẳng !" Anh bá đạo lệnh. Lẽ nào cô nghĩ ngay cả hai ngày nghỉ cũng duyệt cho cô ? Dám vòng qua để trực tiếp tìm Giang Hạo? Cô cũng dám làm thế lắm.
Ôn Nhiễm khỏi thắc mắc: " Giang Hạo mới là cấp trực tiếp của mà?" Giang Hạo là trợ lý đặc biệt, thư ký phòng tổng giám đốc và các trợ lý khác đều do quản lý.
Thương Liệt Duệ lên tiếng ngay: "Bắt đầu từ hôm nay, cô thăng chức! Ngang hàng với !"
Ôn Nhiễm một nữa sững sờ. Chỉ bằng một câu , thăng chức cho cô luôn ?
"Thôi bỏ !" Mặc dù trong lòng vui sướng, nhưng suy nghĩ một lúc Ôn Nhiễm vẫn lắc đầu. "Tôi chẳng làm nên thành tích gì, tự nhiên thăng chức sẽ đàm tiếu."
Lúc cô nhảy vọt từ phòng dự án lên phòng tổng giám đốc gây đủ lời tiếng . Giờ thăng lên ngang hàng với Giang Hạo, tương đương với một vạn . Đến lúc đó thu hút sự chú ý và ghen tị của đồng nghiệp cũng khó.
Thương Liệt Duệ cô đầy ẩn ý: "Cô làm nhiều ..." Chữ "làm" của , mang hàm ý một mũi tên trúng hai đích. Tất nhiên ám chỉ sự nỗ lực của cô ở giường.
Sắc mặt Ôn Nhiễm trở nên gượng gạo. Cô càng hy vọng thăng tiến dựa thực lực. Chứ nhờ mối quan hệ bạn tình với .
"Nếu thực sự cho , thì đừng thăng chức cho lúc , đừng cửa cho !" Ôn Nhiễm nghiêm túc : "Hơn nữa đây chúng thỏa thuận, mối quan hệ của chúng chỉ dừng ở thể xác, chứ liên quan đến bất kỳ phương diện nào khác..." Cô nhận sự giúp đỡ vô điều kiện của về mặt tiền bạc tài nguyên.
Thương Liệt Duệ cô chằm chằm, trong mắt xẹt qua một tia phức tạp. "Cô đúng là khác biệt."
Vốn dĩ tưởng thỏa thuận đây của họ chỉ là cô cho vui thôi. Dù thì ai từ chối miếng bánh từ trời rơi xuống chứ? ngờ cô làm . Thực sự âm thầm chống lưng cho cô. Thương Liệt Duệ bất giác Ôn Nhiễm bằng một con mắt khác. Nếu là phụ nữ khác thì sớm sung sướng mà nhận lấy .