Sắc mặt Ôn Nhiễm trầm xuống. Sao nhắc đến chồng cô nữa ? Anh rằng Phó Cảnh Thành sớm trở thành chồng cũ của cô.
"Không liên quan đến ."
Cô lạnh lùng đáp , né tránh ánh mắt dồn ép của . Câu hỏi của chạm quá sâu quyền riêng tư. Anh chỉ là bạn tình, cô nghĩa vụ trả lời.
Bầu khí trong phút chốc trở nên bế tắc. Thương Liệt Duệ siết chặt vòng eo thon của cô, giam gọn cô trong lòng .
"Không ? Cũng ăn? Hay là chúng "làm" ?"
Mí mắt Ôn Nhiễm giật liên hồi. Làm á? Cô ngay mà, sai gọi cô đến văn phòng là ý đồ chẳng gì.
"Đây là văn phòng của đấy," cô nhịn nhắc nhở.
Thương Liệt Duệ kề sát , thở nam tính ấm nóng phả nhẹ bên má và vành tai cô: "Đâu quy định nào cấm làm trong văn phòng."
Khóe miệng Ôn Nhiễm giật giật. Không lẽ ... làm chuyện đó với cô ngay tại văn phòng ? Cô đầu theo bản năng để từ chối, đôi môi mềm mại vô tình lướt qua khóe môi mỏng lạnh của . Hơi lạnh, mềm, ngứa ngáy, tê dại như một luồng điện chạy qua. Cả hai đều bất giác run lên.
Ôn Nhiễm cố điều chỉnh cảm xúc: "Thôi đừng mà?"
Ban ngày ban mặt mà hai làm chuyện đó trong văn phòng, lỡ phát hiện thì xong đời mất. Huống hồ chỉ cô là bạn tình. Ai mà ngủ với Phó Đan Tình xong giờ đến ngủ với cô ?
Bàn tay luồn trong váy cô, thổi một luồng nóng bên tai cô: "Muốn ?"
Hơi thở Ôn Nhiễm vô thức trở nên dồn dập, tim đập thình thịch.
"Tôi... còn ăn cơm xong mà..." Cô liều mạng tìm cớ.
Thương Liệt Duệ khẽ một tiếng, đích múc một thìa canh gà đưa đến tận miệng cô: "Vậy ăn cơm . Tôi bảo hầu già ở nhà tự tay ninh canh gà để tẩm bổ cho em đấy."
Ôn Nhiễm ngẩn . Anh bảo hầu đích ninh canh gà tẩm bổ cho cô ? Hóa dự mưu từ khi gọi cô đến văn phòng. Ăn cơm , đó làm chuyện đó với cô. Sợ cô chịu nổi nên chuẩn sẵn cả canh tẩm bổ.
"Tôi thích uống canh gà." Cô từ chối theo bản năng.
"Uống một ngụm ." Thìa canh gà đưa đến sát môi cô. Cô đành há miệng nuốt xuống. Mùi vị thực sự ngon, thơm phức, đậm đà.
"Tôi tự uống ."
Cô nhận lấy bát canh từ tay , đầu ngón tay hai vô tình chạm . Như điện giật, cô vội rụt tay , ngượng đến mức đỏ bừng mặt. lúc , điện thoại nội bộ reo lên như một vị cứu tinh.
"Em ăn !" Anh để một câu điện thoại.
Ôn Nhiễm thầm thở phào. Cô uống hết bát canh, đó ăn thêm vài món nữa. Ăn một nửa thì Thương Liệt Duệ xong điện thoại, về phía cô: "Tôi họp, em tự ở đây nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-170-khong-le-anh-muon-cung-co-o-trong-van-phong.html.]
Tự ở đây? Ở trong văn phòng của á? Cô kịp phản ứng thì bước khỏi cửa. Nhìn theo cánh cửa đang khép , hồi lâu cô mới từ từ thu hồi tầm mắt. Toàn thả lỏng, cô bệt xuống ghế sofa, chẳng còn tâm trí mà ăn nữa. Cô nên ở đợi nên làm gì tiếp theo. Cô và phát triển đến bước đường ngày hôm nay chứ?
Điện thoại báo tin nhắn mới. Cô mở xem, là Lê Lệ gửi, hỏi cô còn xuống nhà ăn. Cô lúc mới nhớ vốn hẹn bạn xuống nhà ăn.
[Tớ việc đột xuất nên quên xuống.] Cô vội vàng nhắn giải thích.
Lê Lệ: [Cậu ăn trưa ? Có cần tớ đóng hộp mang lên cho ?]
Ôn Nhiễm: [Không cần ! Vừa nãy Giang Hạo mang cho tớ một phần .]
Lê Lệ lập tức gửi một tin nhắn thoại, giọng kinh ngạc: [Giang Hạo mua cơm cho á? Hai tiến triển nhanh ?]
Lúc Ôn Nhiễm mới nhận tin nhắn làm bạn hiểu lầm. cô thể giải thích. Chẳng lẽ bảo là cô lên văn phòng tổng giám đốc gặp Thương Liệt Duệ, Giang Hạo mang cơm cho sếp tiện thể mang luôn cho cô một phần? Nói thế thì bạn nghi ngờ cô và gian tình mất.
[Không chuyện đó , đừng đoán mò!] Cô cũng gửi một tin nhắn thoại.
Sau đó Lê Lệ nhắn nữa. Ôn Nhiễm đoán chắc bạn đang bận việc khác nên cũng để ý. Cô cũng ăn nổi nữa, định ở văn phòng đợi về. một lúc , cơn buồn ngủ ập đến bữa ăn, cô cứ thế dựa ghế sofa ngủ .
Thời gian chìm giấc ngủ lặng lẽ trôi qua. Thương Liệt Duệ từ phòng họp bước , theo là hai vị lãnh đạo cấp cao đang báo cáo công việc. Bọn họ vốn định theo văn phòng để họp kín thêm.
Thương Liệt Duệ đột nhiên dừng bước, lệnh: "Hôm nay đến đây thôi, các về ."
Hai vị quản lý rời .
Thương Liệt Duệ lúc mới đẩy cửa văn phòng. Đập mắt là Ôn Nhiễm đang tựa ghế sofa. Cô nghiêng , nhắm nghiền hai mắt, im bất động, dường như ngủ say. với tư thế ngủ , lát nữa tỉnh dậy nếu cổ gãy thì eo cũng ê ẩm cả nửa ngày.
Anh nhanh chóng đóng cửa , bước tới chỗ cô. Anh khom , luồn tay qua lưng và khuỷu chân cô, bế cô lên đặt ngay ngắn ghế. Dù động tác nhẹ nhàng, nhưng vẫn làm cô thức giấc. Cô trở , định ngủ tiếp. hai phút , cô từ từ mở mắt. Đập mắt là chiếc ghế sofa quen thuộc.
Ôn Nhiễm dậy, quanh mới lờ mờ nhớ đây là văn phòng của Thương Liệt Duệ. Tinh thần cô vẫn còn mơ màng, cúi xuống đồng hồ điện thoại, là hai rưỡi chiều . Không cẩn thận ngủ quên mất hơn hai tiếng đồng hồ. Trong điện thoại còn mấy tin nhắn thoại của Lê Lệ. Không thấy bóng dáng Thương Liệt Duệ , cô nghĩ vẫn đang họp nên yên tâm mở tin nhắn thoại lên .
Giọng của Lê Lệ vang lên rõ mồn một trong gian tĩnh lặng của văn phòng.
"Nhiễm Nhiễm, rốt cuộc và trợ lý Giang hẹn hò thế?"
"Tớ thấy trợ lý Giang tồi , chí tiến thủ trách nhiệm, thử cân nhắc xem ?"
"Nếu ý với , thử chủ động theo đuổi xem! Trợ lý Giang ít nhất cũng hơn Phó Cảnh Thành chứ?"
Cho đến khi đoạn tin nhắn thoại cuối cùng phát một nửa, Ôn Nhiễm mới sực nhớ đây là văn phòng của Thương Liệt Duệ. Dù mặt ở đây, cô bật những lời lên vẫn thấy kỳ cục. Người tưởng cô theo đuổi Giang Hạo thật. Cô vội vàng tắt đoạn ghi âm .
Cùng lúc đó, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Tim Ôn Nhiễm tức thì vọt lên tận cổ họng. Không thể nào? Trong phòng tổng giám đốc còn khác ? Cô sững sờ trong giây lát vô thức đầu , liền thấy cửa phòng vệ sinh mở , hình cao lớn của Thương Liệt Duệ từ bên trong bước ...