Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 169: Cô đang giận anh sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:12:16
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày tiếp theo, Ôn Nhiễm làm đúng giờ, cố tình giữ cách với Thương Liệt Duệ. Mỗi khi vì công việc mà bắt buộc tiếp xúc với , cô đều giao cho khác. Những tin nhắn hẹn hò của , cô cũng tìm cớ để thoái thác.

Giờ ăn trưa, Lê Lệ rủ Ôn Nhiễm cùng xuống nhà ăn. Cô thu dọn đồ đạc chuẩn lên thì Bạch Lâm gõ cửa bước . Cô đưa cho Ôn Nhiễm một tập tài liệu: "Trợ lý Ôn, phiền cô đến văn phòng tổng giám đốc một chuyến, xin chữ ký của sếp Thương tài liệu ."

Ôn Nhiễm nhíu mày theo bản năng: "..." Sao bắt cô đích chứ?

Kể từ tối hôm bắt gặp Phó Đan Tình biệt thự của , cô để ý tới nữa. Cho dù họ chỉ là bạn tình, nghĩa vụ chung thủy với cô, nhưng một lúc hẹn hai phụ nữ chẳng quá đáng lắm ? Dù rằng Ôn Nhiễm thừa hiểu những đàn ông như căn bản thể chỉ một phụ nữ, nhưng ít nhất cũng đừng làm lộ liễu thế để cô bắt gặp chứ.

"Không thể cử khác ?" Cô vô thức từ chối.

Bạch Lâm trưng vẻ mặt khó xử: "Nói thật với cô, mấy ngày nay sếp Thương tâm trạng , mấy phòng đó đều mắng té tát , chỉ còn mỗi cô là thôi."

Ôn Nhiễm: "..." Ý của Bạch Lâm, cô hiểu . Chẳng lẽ ai cũng ăn mắng, chỉ mỗi cô là trốn việc? Mọi cùng làm chung trong văn phòng tổng giám đốc, cô cứ đùn đẩy cho khác chịu mắng thì chút nào, đồng nghiệp chắc chắn sẽ thành kiến với cô.

"Được, !" Cắn răng, cô vẫn cầm lấy tập tài liệu.

Bạch Lâm mừng rỡ mặt: "Trợ lý Ôn, phiền cô !"

Rời khỏi phòng Ôn Nhiễm, Bạch Lâm liền tìm trợ lý đặc biệt Giang Hạo.

"Trợ lý Giang, việc giao cho , làm xong ! Chỉ là hiểu, tại cứ nhất quyết để Ôn Nhiễm đưa tài liệu văn phòng tổng giám đốc?" Cô cau mày khó hiểu.

Giang Hạo kịp thời nhắc nhở: "Thư ký Bạch, một chuyện, nên hỏi thì hơn."

Bạch Lâm dường như lờ mờ đoán điều gì đó, liên tục gật đầu.

...

Ôn Nhiễm cửa văn phòng tổng giám đốc. Đây là đầu tiên trong tuần cô đến đây. Cô hít sâu một , giơ tay định gõ cửa hạ xuống. Lặp lặp mấy , cô vẫn đủ dũng khí để gõ. Đang do dự nên lát nữa thì cửa phòng tự động mở khóa.

Từ bên trong truyền giọng quen thuộc của Thương Liệt Duệ: "Vào !"

Ôn Nhiễm sững sờ trong tích tắc. Sao cô đang lảng vảng ngoài cửa? Không lẽ xem camera giám sát ngoài ?

Cô đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng vẫn đẩy cửa bước . Vừa bước , cô ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc, nhịn ho khan hai tiếng. Trời ạ, đàn ông hút bao nhiêu t.h.u.ố.c ?

Cô bước thẳng đến bàn làm việc của : "Sếp Thương, tài liệu cần ký tên."

Giọng điệu công tư phân minh, lạnh nhạt và xa cách của cô khiến bất giác nhíu mày. Anh mặc một chiếc áo sơ mi sẫm màu cổ áo thẳng tắp, khuy măng sét lấp lánh, toát lên vẻ cao quý và đầy khí chất một cách khiêm tốn.

Anh cô thật sâu, nhận lấy tập tài liệu từ tay cô, cầm chiếc bút máy màu vàng định cúi xuống ký tên. Đột nhiên, tấm lưng cao ráo thẳng tắp của tựa ghế. Anh ngẩng lên, nheo đôi mắt sâu thẳm cô: "Ăn cơm ?"

"..."

kịp trả lời, cầm điện thoại bàn gọi nội bộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-169-co-dang-gian-anh-sao.html.]

Không lâu , Giang Hạo xách hai hộp giữ nhiệt bước . Anh bất động thanh sắc quan sát hai , lập tức cảm nhận bầu khí trong phòng còn lạnh lẽo như nữa. Xem Ôn Nhiễm đây đúng là tác dụng, lệ khí đại sếp thu liễm nhiều. Giang Hạo thầm thở phào, ngẩng lên chủ động chào hỏi: "Trợ lý Ôn!"

Đường đường là trợ lý đặc biệt bên cạnh đại Boss, xưa nay chỉ khác nịnh nọt , Ôn Nhiễm là ngoại lệ duy nhất. Thấy chào, cô đương nhiên cũng mỉm đáp : "Trợ lý Giang."

Người đàn ông bàn làm việc thấy cô gái với thì lạnh lùng, với Giang Hạo tươi rói, ánh mắt lập tức tối sầm . Ánh phóng về phía Giang Hạo sắc lẹm như dao. Cảm nhận tia sắc bén từ sếp chiếu , sống lưng Giang Hạo lập tức cứng đờ. Anh dám thêm câu nào với cô, vội vàng đặt hộp cơm lên bàn khu nghỉ ngơi chuồn lẹ như chạy trốn.

"Lại đây ăn cùng !" Thương Liệt Duệ dậy, nhạt giọng lệnh.

Ôn Nhiễm vẫn yên tại chỗ.

"Ăn cơm xong mới ký." Anh bổ sung thêm.

Mắt cô lúc mới khẽ động, cùng bước về phía khu vực nghỉ ngơi. Cô mở hộp cơm, lấy từng món thức ăn và canh . Thần sắc dửng dưng, dường như việc làm là hết sức tự nhiên.

Trên bàn là những món cô thích, nhưng Ôn Nhiễm chẳng khẩu vị.

"Sếp Thương, vẫn đói, cứ ăn ?"

Anh cô bằng đôi mắt sâu thẳm, khóe môi nhếch lên nụ lạnh: "Chỉ là ăn bữa cơm thôi mà cũng tình nguyện đến thế ?"

Mấy ngày nay hẹn cô đều cô lấy cớ từ chối. Anh cảm nhận cô đang cố ý tạo cách. Anh rốt cuộc làm sai điều gì mà đột nhiên khiến cô phản cảm đến ? Chẳng lẽ khi cô đồng ý làm bạn tình, quá hưng phấn nên đòi hỏi quá nhiều , làm cô giận ?

"Không !" Ôn Nhiễm lắc đầu theo bản năng.

"Không thì qua đây ăn." Anh cô, ánh mắt đầy sức ép.

Cô chớp chớp mắt, chằm chằm khuôn mặt căng thẳng của : "Anh đừng như ..."

Rõ ràng chỉ cô là bạn tình, thậm chí quan hệ với Phó Đan Tình còn hơn mức bạn tình. Tại cứ dây dưa dứt với cô?

"Hay là đút cho em?" Thương Liệt Duệ cô, trầm giọng hỏi.

Vành tai Ôn Nhiễm bất giác nóng ran, cô trợn tròn mắt: "Không cần!"

Anh khẽ nhướng đôi lông mày dài: "Thế còn qua đây?"

Ôn Nhiễm c.ắ.n răng, đành căng da đầu bước tới. Ngồi xuống ghế sofa bên cạnh bàn , cô cầm đũa lên bắt đầu cắm cúi ăn trong im lặng. Dù cách giữa hai lúc gần, nhưng cô thêm với lời nào. Trong đầu cô cứ thi thoảng hiện lên hình ảnh Phó Đan Tình đến nhà đêm đó. Trái tim cô như nghẹn , cực kỳ khó chịu.

Thương Liệt Duệ thích bầu khí im lặng thế . Anh nhíu mày, ánh mắt đen thẳm gắt gao cô chằm chằm. cô vẫn tỏ thờ ơ.

Anh dậy, nhấc bổng cô lên đặt lên đùi .

"Anh làm gì ? Buông !" Cô vội vàng giãy giụa.

Anh nâng cằm cô lên, ép cô đối diện với : "Tại vui? Có chỉ ăn cơm với gã chồng cặn bã của em thôi đúng ?"

Loading...