Hôm đúng dịp cuối tuần. Ôn Nhiễm cần đến công ty gặp Thương Liệt Duệ nữa. Người hiện tại cô sợ gặp nhất chính là , chỉ lo làm bậy. Vốn dĩ khi xác nhận quan hệ bạn tình, còn kiêng dè đôi chút. Kể từ khi cô đồng ý, một cái cớ danh chính ngôn thuận để đưa cô lên giường. Ôn Nhiễm chỉ nghỉ ngơi một thời gian cho bớt đau lưng nhức mỏi.
Nhân dịp cuối tuần, cô về căn nhà tân hôn từng sống cùng Phó Cảnh Thành. Quả nhiên dọn sạch đồ đạc trong phòng và chuyển . Cô cũng bắt đầu thu dọn, định lát nữa sẽ gọi môi giới đến bán nhà.
Đồ đạc cần dọn cũng nhiều lắm, đồ cá nhân của cô dọn từ . Đồ nội thất đa phần như tủ quần áo đều là hàng đóng dính liền với tường. Những thứ thể mang chỉ là ghế sofa, bàn ghế các loại... căn nhà cô đang ở hiện tại đủ đồ đạc , đem qua cũng chẳng chỗ để, chi bằng bán kèm với nhà luôn. Những món thực sự thể mang là lò vi sóng, lò nướng, đồ dùng nhà bếp, cùng với chăn ga gối đệm.
Ôn Nhiễm mất vài tiếng đồng hồ để thu dọn, đóng gói đồ mấy thùng giấy lớn, chuẩn mang một lượt. Ánh mắt cô dừng ở tấm rèm cửa trong phòng ngủ. Tấm rèm từng do chính cô tự thiết kế và đặt làm riêng. Khi đó, Ôn Nhiễm tràn đầy mơ mộng về cuộc hôn nhân , cứ ngỡ gả cho Phó Cảnh Thành thì sẽ hạnh phúc. Thực tế chứng minh, đó chỉ là suy nghĩ đơn phương tình nguyện của cô mà thôi. Cho dù cô dành bao nhiêu tình cảm cho căn nhà tân hôn thì cũng chẳng thể đổi lấy trái tim của một đàn ông thuộc về .
Thực , cô đang chuyển nhà bán nhà, mà là đang cắt đứt với quá khứ của chính . Dù quá trình đau đớn, nhưng tương lai chắc chắn sẽ tươi sáng. Phụ nữ chỉ khi dám bứt phá bản thì mới tiềm năng vô hạn.
Cuối cùng cũng xong. Ôn Nhiễm hít sâu một , định gọi điện cho môi giới thì cửa nhà đột nhiên ai đó dùng chìa khóa mở . Là Phó Cảnh Thành.
Thấy xuất hiện ở đây, Ôn Nhiễm nhíu mày theo bản năng: "Sao tới đây?"
Họ ly hôn , đồ đạc cá nhân của cũng dọn hết. Về lý mà , nên đến căn nhà nữa mới . Có cô quên đòi chìa khóa nhà từ ?
Ôn Nhiễm định mở miệng, Phó Cảnh Thành : "Là em bảo hôm nay đến tìm em mà."
Hôm qua gọi điện cho cô cả ngày trời mà cô bắt máy, nhắn tin thì mãi tối mịt mới trả lời. Phó Cảnh Thành cho rằng cô cố tình trốn tránh, nên đặc biệt mua chuộc bảo vệ ở cổng tiểu khu, hễ cô về là báo cho . Vừa nãy nhận tin của bảo vệ, vội vàng để chặn đường cô.
Ôn Nhiễm ngẩn , nhớ tin nhắn nhắn cho tối qua. Quả thực cô bảo hôm nay đến tìm , chỉ là cô định hẹn gặp ở quán cà phê, ngờ "trùng hợp" đến mức cũng tới thẳng căn nhà .
"Có để quên đồ gì mang ?" Ôn Nhiễm hỏi.
Phó Cảnh Thành thẳng cô: "Anh tới tìm em đòi chiếc khăn tay đó!"
Ôn Nhiễm thật sâu: "Chiếc khăn tay đó đối với quan trọng ?"
Cô tò mò tại căng thẳng vì chiếc khăn tay như thế. Chỉ vì nó là của Ôn Kỳ ? Hay còn ẩn tình nào khác?
"Chiếc khăn tay đó là của Kỳ Kỳ, là tín vật đính ước cô để cho !" Phó Cảnh Thành vốn nhiều với cô, nhưng giờ ly hôn thì cũng chẳng .
Ôn Nhiễm chấn động trong lòng: "Tín vật đính ước?" Khăn tay của cô thành tín vật đính ước của Ôn Kỳ và Phó Cảnh Thành ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-166-nguoi-cuu-anh-nam-xua-khong-phai-la-chi-gai-ma-la-co.html.]
Phó Cảnh Thành liếc cô một cái, thấp giọng giải thích: "Trước đây, khi mới chuyển đến trường quý tộc, bắt nạt thê t.h.ả.m bởi những đám con nhà giàu. Có đ.á.n.h ngã lăn đất, sắp ngất thì chính Ôn Kỳ cứu ... Chiếc khăn tay đó chính là thứ cô dùng để lau mặt cho lúc ..."
Đầu Ôn Nhiễm vang lên một tiếng "ong", cả sững sờ. Phó Cảnh Thành mà vẫn còn nhớ đoạn ký ức đó... Chỉ là nhận nhầm , coi cô thành Ôn Kỳ!
"Sao chắc chắn cứu lúc đó là Ôn Kỳ?" Ôn Nhiễm nheo mắt hỏi. Không lẽ lúc đó sắp ngất nên nhầm ?
Phó Cảnh Thành đáp như một lẽ hiển nhiên: "Chiếc khăn tay là của Kỳ Kỳ, đương nhiên là cô cứu ."
Câu của chứng thực phỏng đoán của cô.
"Nói là lúc đó rõ rốt cuộc ai là cứu ?"
Phó Cảnh Thành sững một chút, nhưng vẫn thản nhiên thừa nhận: "Ngoài Ôn Kỳ thì còn thể là ai?"
Lúc đó mới đón về nhà họ Phó, chuyển ngôi trường quý tộc . Vì phận con rơi, luôn các bạn học khác coi thường. Không ai kết bạn với , thậm chí chẳng ai thèm ngó ngàng. Bạn học trong trường nếu bắt nạt thì cũng bơ . Ngoài Ôn Kỳ , làm còn ai cứu ?
Ôn Nhiễm khẽ nhạt một tiếng. Cô ngờ võ đoán như . Chỉ dựa một chiếc khăn tay mà khẳng định Ôn Kỳ là cứu năm xưa. Anh rằng, năm đó khi đón về nhà họ Phó và chuyển trường, Ôn Kỳ cũng giống như bao khác, vô cùng coi thường . Cô chỉ một Ôn Kỳ cằn nhằn rằng trường một tên nhà quê mới tới. Có đôi khi, Ôn Kỳ lúc chế giễu cô là đứa con gái ngoài giá thú còn tiện thể hạ thấp luôn phận con rơi của Phó Cảnh Thành.
Ôn Nhiễm cũng từ giọng điệu khinh khỉnh của chị gái mới là con rơi. Vì cùng chung cảnh, dần dần cô bắt đầu chú ý đến . Mãi cho đến bắt nạt đó, cô mới tay cứu giúp.
Không ngờ Phó Cảnh Thành luôn nghĩ Ôn Kỳ mới là cứu , cứ ngỡ cô là chẳng màng đến phận con rơi của . Cô thực sự hoài nghi từng nghiêm túc tìm hiểu Ôn Kỳ bao giờ . Cô Ôn Kỳ hiền lành, giúp đỡ khác, coi thường trong tưởng tượng của , so với một Ôn Kỳ thực tế kiêu ngạo, hống hách, vô cảm, là hai khác .
"Vậy nên, em lập tức trả chiếc khăn tay đó cho , rõ ?" Thấy cô mãi phản ứng, Phó Cảnh Thành sốt ruột lớn tiếng quát.
Ôn Nhiễm ngẩng lên bằng ánh mắt phức tạp: "Nếu với , chiếc khăn tay đó thực chất của Ôn Kỳ thì ?"
Đồng t.ử Phó Cảnh Thành co rút , mặt đầy vẻ khó tin: "Sao thể như ? Em đừng hòng chia rẽ!"
Trong mắt , chắc chắn Ôn Nhiễm cam tâm ly hôn. Cô thì cũng để Ôn Kỳ . Khi ý nghĩa của chiếc khăn tay, cô cố tình giao , còn định lấy cớ để vu khống Ôn Kỳ. Cô tưởng sẽ tin ?
Ôn Nhiễm cạn lời đảo mắt: "Tôi ly hôn với , giờ chia rẽ thì lợi ích gì cho chứ?"
Anh tưởng cô chia rẽ hai họ để tái hôn với chắc? Người đàn ông tự tin thái quá đấy!