Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 165: Ở chỗ anh, cô không được nghĩ đến người đàn ông khác

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:12:12
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Ôn Nhiễm lờ mờ thấy tiếng ai đó gọi . Cô từ từ mở mí mắt nặng trĩu, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm như màn đêm của đàn ông. Cô ngẩn , ngay đó những hình ảnh đỏ mặt tía tai trong lều ban nãy bất ngờ ùa về. Cô c.ắ.n môi, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

"Đói ? Dậy ăn chút gì nhé!"

Thương Liệt Duệ trầm thấp, ánh mắt cô càng thêm dịu dàng.

"Tôi tắm ." Ôn Nhiễm gần như dám mắt .

"Được." Anh chiều chuộng đáp.

Dưới ánh mắt thẳm sâu u tối của đàn ông, nhịp tim cô cứ như mất kiểm soát mà đập liên hồi, sợ rằng chậm một chút thôi sẽ nuốt chửng. Cô nhanh chóng dậy xuống giường, thẳng phòng tắm.

Lúc ở trong lều, Ôn Nhiễm "hành" đến ngất lịm. Cô mơ cũng nghĩ đàn ông điên cuồng đến thế. Vốn tưởng làm việc nghiêm túc, tỉ mỉ thì hẳn là một kỷ luật nghiêm ngặt, ai ngờ chốn riêng tư phóng túng như ? Cô thực sự hối hận tự nhiên mềm lòng đồng ý làm bạn tình của . Nếu cứ làm với tần suất , cô làm chịu nổi?

Ôn Nhiễm tắm thật nhanh bước . Trong phòng ngủ còn bóng dáng Thương Liệt Duệ. Cô thở phào, tìm lấy điện thoại định xem giờ, ai ngờ thấy mấy tin nhắn từ Phó Cảnh Thành.

[Anh chuyển ngoài , chiếc khăn tay khi nào em trả cho ?]

[Ôn Nhiễm, điện thoại, trả lời tin nhắn là ý gì? Có em đổi ý ?]

[Em cứ cố chấp chiếm giữ thứ thuộc về , thú vị ?]

[Ôn Nhiễm, em đừng hòng trốn tránh .]

[Mau trả lời .]

[Trả chiếc khăn tay cho !]

Ôn Nhiễm khỏi sững sờ. Phó Cảnh Thành từng nhắn cho cô nhiều tin nhắn cùng một lúc như thế bao giờ. Xem thực sự nóng lòng lấy chiếc khăn tay đó. Điều khiến cô vô cùng bất ngờ.

hôm nay cô cũng cố ý trả lời tin nhắn của . Cô và Thương Liệt Duệ mới xác nhận quan hệ bạn tình, giờ cuối cùng một bạn tình cố định, chuyện đó đương nhiên nhất thời kiềm chế . Thương Liệt Duệ mới liên tục đòi hỏi trong lều bên bờ biển, cô làm đến ngất thì lấy thời gian trả lời tin nhắn của Phó Cảnh Thành?

[Tôi mới thấy.] Cô nhắn một câu.

Phó Cảnh Thành gần như đáp ngay lập tức: [Khăn tay khi nào trả ?]

Ôn Nhiễm do dự một chút. Chiếc khăn tay đó vốn dĩ là của cô, cô lấy chẳng qua là vật quy nguyên chủ mà thôi, hiểu phản ứng thái quá như .

[Ngày mai đến tìm lấy .] Bây giờ chắc chắn cô thể mang qua cho .

[Được, ngày mai gặp.] Lần trả lời dứt khoát từng thấy.

Thoát khỏi khung chat, Ôn Nhiễm khỏi chìm trầm tư. Rốt cuộc cô nên cho Phó Cảnh Thành chiếc khăn tay đó là của cô chứ của Ôn Kỳ ? Nếu , sẽ phản ứng gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-165-o-cho-anh-co-khong-duoc-nghi-den-nguoi-dan-ong-khac.html.]

Đang do dự thì cửa phòng đột nhiên đẩy . Thương Liệt Duệ vốn định gọi cô ăn cơm, ai ngờ thấy cô đang chằm chằm điện thoại với vẻ đăm chiêu.

"Em đang nhắn tin với ai ?" Anh chằm chằm cô.

Ôn Nhiễm hoảng hốt tắt màn hình, ngẩng đầu lên, cố tỏ trấn tĩnh: "Không, ai." Rõ ràng cô thoát khỏi cuộc trò chuyện với Phó Cảnh Thành từ lâu , nhưng khi đối diện với Thương Liệt Duệ, hiểu vẫn cảm giác chột .

Trước đó họ thống nhất chỉ làm bạn tình. Anh bạn trai cô, cũng chẳng chồng cô, cô liên lạc với ai, chuyện với ai thì liên quan gì đến ? Cô thể đừng vì mới ngủ với mà trong tiềm thức tự coi như đàn ông của . Ôn Nhiễm thầm cảnh cáo bản cần giữ cách với Thương Liệt Duệ.

Anh cô thật sâu, đáy mắt xẹt qua một tia khác lạ. Anh khi câu đó, Ôn Nhiễm vô thức căng thẳng, chứng tỏ cô thật. Vừa nãy chắc chắn cô đang nhắn tin với ai đó, và khả năng cao là một đàn ông, thể là gã chồng Phó Cảnh Thành của cô.

Trong lòng Thương Liệt Duệ chợt bực bội rõ lý do, một cảm giác ghen tuông dâng lên. Anh cứ tưởng lên giường với Ôn Nhiễm nhiều như thì cô phụ nữ của . vô tình quên mất rằng, hiện tại cô vẫn đang mang phận " kết hôn", vẫn còn một chồng danh chính ngôn thuận là Phó Cảnh Thành.

Chỉ cần cô một ngày ly hôn, vẫn là kẻ thứ ba. Thậm chí bây giờ, rõ ràng nghi ngờ cô đang liên lạc với gã đàn ông khác nhưng lấy một phận thích hợp để chất vấn cô. Điều khiến cảm thấy vô cùng chán nản.

"Anh... việc gì ?" Thấy đàn ông bên cạnh mãi vẫn im lặng, Ôn Nhiễm nhịn lên tiếng hỏi.

Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm cô, há miệng định thôi. Cuối cùng ánh mắt dừng mái tóc vẫn còn ướt sũng của cô: "Sao sấy tóc?"

Ôn Nhiễm ngẩn : "Quên mất!" Vừa nãy tắm xong là thấy ngay tin nhắn của Phó Cảnh Thành, làm gì còn kịp sấy tóc.

"Đợi !" Nói xong một câu, liền lấy máy sấy.

Ôn Nhiễm lưng mép giường. Người đàn ông ngày thường cao ngạo phía , kiên nhẫn sấy tóc cho cô. Bên tai vang lên tiếng máy sấy ù ù, những ngón tay cứ chốc chốc luồn qua da đầu cô. Ôn Nhiễm khỏi thấy rung động. Lớn chừng , đây là đầu tiên đàn ông sấy tóc cho cô. Đừng Phó Cảnh Thành từng làm, ngay cả bố cô là Ôn Quý Lễ cũng từng sấy tóc cho cô lấy một .

Sấy xong, thấy cô vẻ thất thần, trầm giọng hỏi: "Nhớ chồng em ?"

Ôn Nhiễm sững sờ, bừng tỉnh: "Anh gì cơ?"

Thương Liệt Duệ xoay , cúi đầu, nghiêm túc cô: "Ít nhất em hứa với , ở chỗ , nghĩ đến đàn ông khác."

Ôn Nhiễm giải thích theo bản năng: "Tôi ." Nói thật, đàn ông hiện tại của cô ngoài thì làm gì ai khác. Còn về Phó Cảnh Thành mà nhắc tới, thực họ ly hôn từ lâu .

Thương Liệt Duệ nâng cằm cô lên, đợi cô thêm lời nào cúi xuống hôn.

"Ưm..."

Cô khẽ rên lên một tiếng, buộc đón nhận nụ hôn của . Một nụ hôn kết thúc, hiểu thấy ngượng ngùng, thậm chí dám thẳng đôi mắt sâu thẳm của .

Nhận sự thẹn thùng của cô, Thương Liệt Duệ khẽ trầm thấp: "Em đỏ mặt cái gì? Đâu làm bao giờ?"

Ôn Nhiễm hờn dỗi lườm : "Anh thể đừng tí là hôn ?" Lại còn nào cũng hôn mãnh liệt như thế, làm cô thở nổi, suýt thì ngạt thở trong nụ hôn đó.

Thương Liệt Duệ cúi xuống, hôn chụt một cái lên đôi môi đỏ mọng đang hờn dỗi của cô: "Không thể, cứ thích hôn em đấy, sẽ mãi hôn em..."

Loading...