Cát ở đây mịn mềm, đạp chân cảm giác dễ chịu.
"Đưa đây!" Thương Liệt Duệ đột nhiên chìa tay về phía cô.
"Làm gì?" Ôn Nhiễm thắc mắc.
"Tôi xách giày cho em."
Ôn Nhiễm đang do dự xem nên phiền thì Thương Liệt Duệ chủ động cầm lấy giày của cô. Tự cũng cởi giày cầm tay. Cứ thế, hai một một tới, để một chuỗi dấu chân dài bãi cát.
Gió biển thổi tung mái tóc dài của Ôn Nhiễm. Tóc cô bay trong gió, Thương Liệt Duệ cạnh suýt chút nữa đến ngẩn ngơ.
Ôn Nhiễm vốn đang biển lớn, chợt cảm nhận một ánh mang tính xâm lược cực mạnh đang đổ dồn . Cô vô thức đầu , liền thấy Thương Liệt Duệ đang chằm chằm cô bằng ánh mắt rực lửa.
"Anh như thế làm gì?" Ôn Nhiễm cảnh giác hỏi. Ánh mắt đó của hận thể nuốt chửng cô.
Thương Liệt Duệ đột nhiên bế bổng cô lên: "Đi làm chút chuyện tình thú ."
Ôn Nhiễm vùng vẫy: "Không , là chỉ ngoài dạo thôi mà."
Cô ngốc, tất nhiên hiểu "chuyện tình thú" mà là ám chỉ việc gì. Người đàn ông tối qua làm đủ, hôm nay còn nữa? Tinh lực dồi dào đến mức nào ? Bây giờ lẽ là giờ làm việc, vị sếp cuồng công việc như đến công ty mà dạo biển cùng cô, chuyện đủ kỳ dị . Họ thỏa thuận chỉ làm bạn tình, cô hề làm chậm trễ công việc của cả hai.
Thương Liệt Duệ mặc kệ cô, chỉ ôm cô tiếp tục tới. Lúc thực sự cô. Cảnh tượng cô đón gió biển bãi cát thực sự quá quyến rũ, khiến cả như bốc hỏa. Vốn định tìm một tảng đá khuất tầm để đặt cô lên, ai ngờ ngẩng đầu thấy bãi biển công cộng xa xa những chiếc lều che nắng, cho thuê tính theo giờ.
Anh thuê một chiếc lều, bế cô trong đè cô xuống tấm đệm trải sẵn. Ôn Nhiễm chống tay xuống đất, bật dậy theo bản năng bỏ chạy, nhưng đè vai .
"Em tưởng em chạy thoát ?"
Vẻ mặt Ôn Nhiễm đầy rối rắm, cô nhịn kháng nghị: "Anh thể đừng làm mấy chuyện ở nơi công cộng ?"
Thương Liệt Duệ cô đắm đuối: "Em thích?"
Ôn Nhiễm vô cùng chắc chắn: ", thích."
Anh chằm chằm cô một lúc buông tay : "Để ."
Ôn Nhiễm sững sờ, ngờ buông tha cô dễ dàng như thế.
"Anh..." Cô còn tưởng dù cô tình nguyện, cũng sẽ ép buộc cô tiếp tục cơ chứ.
Thương Liệt Duệ thấu tâm tư của cô, nghiêm túc giải thích: "Tôi hứa sẽ tôn trọng ý của em, đương nhiên sẽ làm ."
Một dòng suy nghĩ ấm áp xẹt qua trong lòng cô. Không ngờ ngay cả trong lúc , vẫn quên giữ đúng lời hứa mà họ giao hẹn đó. Chỉ cần cô thì quyền từ chối, ép buộc.
"Cảm ơn!" Cô mỉm với .
Nụ khiến bụng Thương Liệt Duệ căng lên, nhịp tim đập nhanh liên hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-164-trong-leu-ben-bo-bien-kich-thich.html.]
"Em còn với như thế nữa, sẽ đổi ý đấy," giọng khàn đặc. Cô nụ của quyến rũ nhường nào ?
Ôn Nhiễm lập tức thu nụ , cụp mắt xuống: "Vậy chúng ngoài thôi..."
Dù gian trong lều cũng hạn hẹp, trai đơn gái chiếc ở quá gần , thể đổi chủ ý bất cứ lúc nào, vẫn là nhanh chóng rời thì an hơn.
lúc , một tiếng rên rỉ như như truyền đến từ chiếc lều bên cạnh. Ôn Nhiễm khựng bước, cả cứng đờ, suýt nữa tưởng nhầm. ngay đó, tiếng rên rỉ lớn hơn, xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông. Từng tiếng từng tiếng một, thứ âm thanh khiêu gợi đó khiến thở gấp, da đầu tê dại...
Cả Ôn Nhiễm và Thương Liệt Duệ đều phản ứng. Đặc biệt là Thương Liệt Duệ, ánh mắt cô càng trở nên nóng bỏng, đầy tính xâm lược.
"Xem làm chuyện trong lều chỉ chúng ."
Mặt Ôn Nhiễm nóng bừng, đuôi mắt chứa đầy sự ngượng ngùng. Cô còn thắc mắc bên bờ biển dịch vụ cho thuê lều, hóa còn công dụng .
Vốn dĩ họ định rời , nhưng âm thanh từ lều bên cạnh thực sự quá câu hồn đoạt phách. Ôn Nhiễm nhịn nuốt nước bọt, chân bước nổi nửa bước.
Dục vọng nơi đáy mắt Thương Liệt Duệ càng thêm đậm đặc, bộ hình cao lớn của dán sát lên từ phía .
"Bây giờ, ?"
Hơi thở nóng hổi của phả xuống, ngứa ngáy, tê dại, khiến ngón chân cô cũng cong . Ôn Nhiễm cảm nhận phía đang tì ... Nháy mắt mặt cô đỏ bừng, nhiệt độ trong lều dường như đang tăng vọt. Cô l.i.ế.m đôi môi khô khốc: "Đừng như ..."
Lời dứt, chiếc lều bên cạnh phát một tiếng thở dốc thật dài, âm cuối còn run rẩy.
C.h.ế.t tiệt! Mắt Thương Liệt Duệ tối sầm. Nhịn nữa thì là đàn ông. Yết hầu gợi cảm của trượt lên trượt xuống, một tay siết chặt eo cô, ép cô dán chặt .
"Tôi thực sự em, cho một , một thôi ?"
Trong đôi mắt đen thẳm của phản chiếu rõ mồn một hình bóng kiều diễm của cô. Đôi môi mỏng gần như áp sát môi cô.
Ôn Nhiễm , chớp chớp đôi mắt ươn ướt: "Được, là đấy nhé, chỉ một thôi!"
Nói xong, Thương Liệt Duệ cúi đầu chiếm lấy đôi môi đỏ mềm mại của cô. Hơi thở nam tính quen thuộc bủa vây lấy cô. Ôn Nhiễm nghĩ đến việc hiện tại họ đạt thỏa thuận làm bạn tình, nên từ chối nụ hôn của nữa.
Đôi môi cô chiếc lưỡi ấm nóng của cạy mở, thâm nhập bên trong, tùy ý chiếm đoạt bộ giác quan của cô. Nụ hôn kéo dài lâu, lâu đến mức Ôn Nhiễm sắp thở nổi, mới luyến tiếc buông cô . Bàn tay đang siết chặt eo cô dần luồn trong lớp áo.
Nhiệt độ xung quanh từ từ tăng lên. Không do đầu làm trong lều mà sự kích thích và căng thẳng đan xen. Cơ thể Ôn Nhiễm mềm nhũn đến khó tin. Anh cũng dịu dàng hơn, đồng thời cũng bá đạo hơn. Cảm giác quen thuộc xa lạ nuốt chửng lấy cô. Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy đang lạc một giấc mộng tuyệt , hư ảo và chân thực.
Trọn vẹn hai tiếng đồng hồ, cô dường như đ.á.n.h mất chính . Từ sự hổ, kìm nén ban đầu, đến cuối cùng cô cũng nhiệt tình phóng khoáng như cặp đôi ở lều bên cạnh. Cô ngờ làm trong lều mang đến trải nghiệm thị giác và cảm giác như , quá đỗi ngượng ngùng.
"Thương Liệt Duệ, giữ lời!" Giọng cô khản đặc, nhịn lên án.
Anh gạt mái tóc dài ướt đẫm của cô sang một bên, trán kề trán với cô: "Tôi giữ lời chỗ nào?"
Ôn Nhiễm bĩu môi: "Anh chỉ một thôi, thế là mấy !"
Người đàn ông trong chuyện đó chẳng bao giờ chừng mực. Ôn Nhiễm hối hận vì đồng ý làm bạn tình của . Cả cô nhũn còn chút sức lực, mí mắt nặng trĩu. Sau đó cô ngủ lúc nào ...