Tần Dược Siêu gọi điện đến.
"Chuyện gì đây? Hôm nay ăn mừng thoát ế, đến? Có coi là em ?"
Vốn định trả lời rằng tối nay dù Ngọc Hoàng Đại Đế gọi cũng , vì chỉ hẹn hò với Ôn Nhiễm thôi. nửa câu của bạn , Thương Liệt Duệ bỗng ngớ : "Thoát ế cái gì?"
Tần Dược Siêu hớn hở báo tin: "Hôm nay chính thức ly hôn với Ôn Kỳ !" Giờ là đàn ông độc đích thực.
Nghe , Thương Liệt Duệ mừng rỡ mặt: "Ly hôn ?"
" , tòa án mới phán quyết hôm nay! Tôi tự do ! Tối nay đến ăn mừng với ?"
Không chút chần chừ, Thương Liệt Duệ đáp: "Không!"
Tần Dược Siêu tức xì khói: "Có ai làm em như ? Chuyện trọng đại như thế mà cũng đến?"
Thương Liệt Duệ hừ một tiếng: "Cậu thoát ế , còn thì sắp ' chủ' đây, đừng phá hỏng chuyện của ."
Anh cho rằng việc Ôn Nhiễm đến tìm tối nay ngầm chứng tỏ trong lòng cô chấp nhận . Nay Tần Dược Siêu ly hôn, Ôn Kỳ cũng độc . Khả năng cao Phó Cảnh Thành và Ôn Nhiễm sẽ chia tay. Anh sắp chính thức nâng cấp . Lúc quan trọng như , làm gì thời gian mà ăn mừng thoát ế cho bạn ?
Tần Dược Siêu ngạc nhiên: "Có chủ? Cuối cùng cũng quyết định chấp nhận cô con gái nhà họ Phó mà chú hai nhét cho ?"
Thương Liệt Duệ cau mày: "Không cô !" Làm thể chấp nhận Phó Đan Tình ?
Tần Dược Siêu tò mò: "Vậy là ai?" Trên đời còn phụ nữ nào thể khiến gã đàn ông vốn màng nữ sắc như Thương Liệt Duệ " chủ"?
Thương Liệt Duệ úp mở: "Tới lúc đó sẽ ."
Vừa cúp máy, chuông cửa reo vang. Tim Thương Liệt Duệ đ.á.n.h thót một nhịp. Không cần hỏi cũng ai đang đến tìm giờ .
...
Ôn Nhiễm cổng biệt thự nhà . Hít một thật sâu. Lát mới đưa tay ấn chuông. Trong lòng cô thầm mong, lúc nhất là Thương Liệt Duệ nhà. Như cô sẽ cớ để chuồn. Dù thì chuyện chủ động "dâng tận miệng" thế cô cũng mới làm đầu. Chưa kinh nghiệm. Nên đương nhiên là vô cùng căng thẳng.
ông trời dường như thấy lời cầu nguyện của cô. Mới ấn chuông một cái, cửa biệt thự mở .
Thân hình cao lớn, vững chãi của Thương Liệt Duệ xuất hiện mắt cô. Vừa cao sang, lịch lãm. Đôi mắt sâu thẳm của dừng cô. Bốn mắt . Tim Ôn Nhiễm đập thình thịch. Đôi má vô thức ửng hồng.
"Cái đó... ..." Cô ngượng ngùng cúi đầu. Khóe môi gượng gạo nhếch lên.
"Vào ." Thương Liệt Duệ chủ động nhường đường.
Ôn Nhiễm đành bấm bụng bước . Thương Liệt Duệ khép cửa , ánh mắt rời khỏi cô.
Cô bộ đồ công sở ban ngày bằng một chiếc váy màu vàng nhạt. Tôn lên làn da trắng nõn nà của cô. Nhìn cô mềm mại, đáng yêu vô cùng. Yết hầu chuyển động lên xuống. Hận thể lao nuốt chửng cô ngay lập tức.
Ôn Nhiễm thể cảm nhận rõ ánh mắt rực lửa đang dán chặt lưng . Cô đầu liếc . Ánh mắt đàn ông mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt. Khiến cô rùng . Lại lảng tránh.
"Ăn tối ?" Thương Liệt Duệ chợt hỏi.
Ôn Nhiễm lắc đầu: "Chưa."
"Lại đây!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-160-anh-sap-chinh-thuc-duoc-nang-cap-roi.html.]
Ôn Nhiễm khựng một lúc, cũng theo phòng ăn. Trên bàn ăn bày la liệt những món ngon hấp dẫn. Cô lướt qua một lượt, ít nhất cũng hơn hai mươi món. Món nào món nấy đều hội tụ đủ sắc - hương - vị.
"Nhiều ?" Cô ngạc nhiên ngẩng lên . Nhiều đồ ăn thế , hai làm mà ăn hết.
"Chọn món em thích ." Thương Liệt Duệ cô mỉm . Anh rõ khẩu vị của cô, nên gọi nhiều món một chút. Xem cô thích ăn gì.
Ôn Nhiễm đối diện . Cúi đầu gắp một miếng thức ăn đưa miệng. Ngon bất ngờ. nghĩ đến mục đích hôm nay cô đến đây. Lại thấy căng thẳng đến mức chẳng còn tâm trạng ăn uống. Cô đến đây để thưởng thức mỹ vị. Mà là để lên giường với .
Cô gẩy gẩy vài đũa cơm. "Tôi no !" Cô đặt đũa xuống . Chỉ nhanh chóng thành nhiệm vụ về. Chuyện ăn tối , ăn món gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Thương Liệt Duệ liếc phụ nữ đang ngay ngắn mặt, và bát cơm vẫn còn đầy của cô. Lông mày nhíu . Cô mới ăn bao nhiêu ? Vậy mà no .
"Ăn nhiều một chút, lát nữa sức !" Anh ẩn ý nhắc nhở.
Hiểu ngụ ý trong lời , vành tai Ôn Nhiễm đỏ bừng lên. "Tôi no thật mà!"
"Ăn hết bát cơm mặt , nếu lát nữa kêu mệt cũng dừng !" Anh lệnh.
Ôn Nhiễm đỏ mặt, toan cãi . lời đến môi nuốt trong. Thôi bỏ . Đành ăn . Chứ giường mãnh liệt cỡ nào cô còn lạ gì. Giờ mà nạp năng lượng, lát nữa mất sức thì chịu khổ cũng là .
Cô tiếp tục cúi đầu ăn hết bát cơm mặt. Giờ thì cô no thật . Cứ ngỡ sắp "hành sự" với Thương Liệt Duệ. Nào ngờ ngẩng đầu lên, bát cơm của vẫn hề động đũa.
"Anh ăn miếng nào ?" Cô ngạc nhiên. Chỉ thiếu điều thẳng nếu ăn thì họ cứ việc "làm" thôi. Làm xong sớm thì kết thúc sớm.
Thế nhưng, Thương Liệt Duệ cô: "Đến đút cho !"
Cô định từ chối. dậy và về phía cô. Anh ôm eo cô, kéo cô lòng . Và thế là cô ngoan ngoãn trong lòng . Cô thể cảm nhận rõ ràng phản ứng của đàn ông ... Sợ hãi, cô toan dậy.
vòng tay siết chặt lấy chiếc eo thon của cô. Cả cô cứng đờ.
"Đút cho !" Anh yêu cầu phụ nữ trong lòng.
Ôn Nhiễm chỉ thoát khỏi càng nhanh càng . "Anh tay chân mà, tự ăn chứ?" Cô lườm một cái, bực dọc.
Thương Liệt Duệ xích gần: "Nếu em đút ăn, đành 'ăn' em thôi!"
Nói xong, cúi đầu hôn cô. Ôn Nhiễm theo phản xạ ngả đầu về phía . "Anh làm gì ?"
"Ăn em ..." Chẳng cô còn ngon hơn cả mâm cao cỗ đầy bàn ?
Ánh mắt rực lửa, siết chặt lấy eo cô, kéo cô áp sát .
Ôn Nhiễm mở to mắt. Cô hiểu ý . "Ăn" cô ở đây nghĩa là định "thịt" cô ngay tại phòng ăn luôn. Cả cô run rẩy. Đưa tay đẩy n.g.ự.c .
"Anh, từ từ ... Đừng..."
Muốn làm thì phòng ngủ chứ, làm ở phòng ăn thì thể thống gì? Ôn Nhiễm thực sự thể chấp nhận chuyện .
Đôi mắt Thương Liệt Duệ lóe lên tia sáng u ám đầy hưng phấn.
"Giờ 'đừng' thì cũng muộn ..."
Nói xong, khóa chặt đôi môi đỏ mọng của cô.