Thương Liệt Duệ nhướn mày: "Thì ?"
Ôn Nhiễm hậm hực trừng mắt , vẻ mặt đầy bực tức. Biết bảo Giang Hạo mang đồ đến thì cô chẳng đưa chiếc quần lót cho . Chẳng trách nãy hiểu nhầm cô đang "bật đèn xanh".
"Anh..." Cô trừng mắt một lúc, cuối cùng đành bỏ qua. "Thôi bỏ !"
Cô bếp ăn sáng. Lúc , Thương Liệt Duệ bộ vest phiên bản giới hạn mới cứng. Chất liệu cao cấp, đường cắt may vặn tôn lên dáng cao lớn, vững chãi của . Ngũ quan nam tính, sắc sảo như tạc tượng.
Ôn Nhiễm sững sờ trong giây lát. Anh trai quá mức quy định . cô nhanh chóng lấy tỉnh táo, tự nhắc nhở bản để nam sắc mê hoặc.
"Đi thôi, đưa cô đến công ty." Thương Liệt Duệ ôm vai cô .
Ôn Nhiễm vô thức tránh né: "Không cần ..."
Thương Liệt Duệ cau mày: "Sao cần?"
Ôn Nhiễm kiên quyết: "Lát nữa tự đến, cứ !" Nếu để ai bắt gặp hai cùng đến công ty thì c.h.ế.t dở. Cô gắn cái mác "dùng quy tắc ngầm". Anh là sếp lớn thì chẳng , làm gì ai dám . cô thì phiền toái to.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm, sắc bén: "Em quan hệ của chúng ?"
Ôn Nhiễm ngẩng cao đầu hỏi : "Thế ?" Mối quan hệ phanh phui tuy ảnh hưởng lớn đến cô, nhưng cũng là hại cho . Việc dây dưa với nữ cấp " chồng" chắc chắn sẽ làm tổn hại đến thanh danh của .
câu trả lời của Thương Liệt Duệ khiến cô bất ngờ: "Tất nhiên là !"
Sắc mặt Ôn Nhiễm đột nhiên đổi.
Thương Liệt Duệ thẳng mắt cô, từng chữ một: "Tôi chỉ hận thể để tất cả quan hệ của chúng ."
"Anh!" Ôn Nhiễm kinh ngạc. Hoàn ngoài dự đoán của cô. Người đàn ông chắc chắn là điên !
Thương Liệt Duệ cúi , cô ở cự ly gần: "Bao giờ em công khai, luôn sẵn lòng."
Nói xong, bỏ . Mặc dù cùng cô đến công ty, nhưng cần cho Ôn Nhiễm thêm thời gian. Đêm qua ngủ nhà cô, sáng nay quấn quýt trong phòng tắm, liên tục chạm đến ranh giới của cô . Cô cần thời gian để từ từ thích nghi với mối quan hệ .
...
Vài ngày đó.
Ôn Nhiễm còn gặp Thương Liệt Duệ nữa. Sự vắng bóng của giúp tinh thần căng thẳng của cô dần thả lỏng. Nhớ và Phó Cảnh Thành ly hôn một thời gian , đồ đạc của chuyển . Chiều nay tan làm, cô cất công về căn nhà của hai .
Mở cửa , thứ bên trong vẫn y như cũ. Nội thất đồ điện vẫn còn, thậm chí đồ cá nhân của Phó Cảnh Thành cũng chẳng thiếu một thứ.
Ôn Nhiễm chau mày. Nhớ cùng Phó Cảnh Thành về nhà cũ, cô nhắc dọn đồ cơ mà. Vậy mà bao nhiêu ngày ly hôn, thứ vẫn nguyên chỗ cũ. Phó Cảnh Thành ý gì đây?
Cô lấy điện thoại gọi cho Phó Cảnh Thành. Gọi ba cuộc liên tiếp đều dập máy. Ôn Nhiễm hiểu vì làm thế. một điều cô rõ: căn nhà cần dọn dẹp ngay. Đã thỏa thuận căn nhà thuộc về cô khi ly hôn, cô cũng đến lúc xử lý nó . Ôn Nhiễm định bán , cũng đây nữa. Nhìn thấy căn nhà khiến cô nhớ đến cuộc hôn nhân tồi tệ . Cuộc hôn nhân thất bại mà cô chẳng nhắc tới nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-156-sai-roi-anh-ta-luon-nham-tuong-chi-gai-la-co.html.]
Cô chụp vài bức ảnh căn nhà, định nhờ môi giới rao bán. Vừa về đến nhà, điện thoại của Phó Cảnh Thành gọi tới.
"Alô..." Ôn Nhiễm bắt máy. Cô tưởng gọi vì những cuộc gọi nhỡ đó.
Ai ngờ, câu đầu tiên Phó Cảnh Thành là chất vấn: "Hôm nay cô về nhà ?"
Ôn Nhiễm khựng . Mới nhận chữ "nhà" là căn nhà chung của hai đây. "Ừ, bao giờ mới..." dọn đồ ?
Cô kịp hỏi xong, Phó Cảnh Thành ngắt lời: "Cô phòng ?"
Ôn Nhiễm: "Tôi ..." Chẳng qua là để chụp ảnh bán nhà thôi.
Giọng Phó Cảnh Thành vẻ lo lắng: "Cô thấy chiếc khăn tay trong ngăn kéo của ?"
Ôn Nhiễm ngạc nhiên: "Khăn tay nào?"
Phó Cảnh Thành: "Cái khăn hình gấu bảy màu ..."
Khăn hình gấu bảy màu? Chẳng lẽ đang tìm nó ? Ôn Nhiễm lập tức sững sờ. Quả thực cô lấy chiếc khăn đó. lấy hôm nay. Mà là khi ly hôn, cô định trả chiếc nhẫn đính hôn tặng ngay tại cục dân chính. Khi phòng tìm nhẫn, cô thấy chiếc khăn . Đây chính là chiếc khăn cô dùng để lau nước mắt cho Phó Cảnh Thành lúc bạo lực học đường ngày . Vốn dĩ chiếc khăn là của cô. Cô lấy chỉ là vật quy nguyên chủ.
"Phải, chiếc khăn đó đang ở chỗ ..." Ôn Nhiễm thừa nhận.
Phó Cảnh Thành thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơn giận bốc lên ngùn ngụt. "Sao cô dám tự tiện phòng ăn cắp đồ?" Anh tức giận chất vấn.
Hôm nay về căn nhà đó vốn dĩ chỉ định lấy vài món đồ. Tình cờ mở ngăn kéo đựng khăn tay , ngờ nó cánh mà bay? Phó Cảnh Thành suýt nữa lật tung cả phòng lên để tìm. tìm mãi vẫn thấy. Anh mới nghi ngờ Ôn Nhiễm. Gọi điện hỏi thử, quả nhiên cô thừa nhận.
"Thế nào gọi là ăn cắp đồ? Chiếc khăn đó vốn là của ." Ôn Nhiễm khó chịu phản bác.
"Của cô?" Phó Cảnh Thành lạnh mỉa mai: "Rõ ràng là cô lấy trộm từ phòng , thế mà cô còn mặt dày nhận là của !"
Ôn Nhiễm tỏ vẻ bất cần: "Đồ trong phòng là của hết chắc?"
Phó Cảnh Thành tưởng cô đang ám chỉ những đồ đạc trong phòng từng là tài sản chung của hai vợ chồng, cô cũng một nửa.
"Những thứ khác trong phòng , cô thích thì cứ lấy, nhưng riêng chiếc khăn thì !" Anh bỗng lên tiếng.
"Sao ?" Ôn Nhiễm nhíu mày hiểu.
Anh nghĩ cô thèm khát mấy thứ đồ trong phòng lắm ? Dù cũng ly hôn, Phó Cảnh Thành giờ chẳng còn gì giấu giếm nữa.
"Chiếc khăn là của Ôn Kỳ!"
"Cái gì?" Ôn Nhiễm kinh ngạc. Chiếc khăn rõ ràng là của cô, Phó Cảnh Thành bảo là của Ôn Kỳ?
Phó Cảnh Thành cô trả chiếc khăn. Đành giải thích: "Ngày xưa bạo lực học đường, chính Ôn Kỳ cứu , chiếc khăn là lúc đó cô bỏ ..."
Anh kể sự việc lúc đó cho Ôn Nhiễm . Ôn Nhiễm xong thì c.h.ế.t lặng. Phó Cảnh Thành nhầm ? Rõ ràng cứu khi bạo lực học đường là...