Cũng thể cạnh Thương Liệt Duệ . Như thế thì thể thống gì?
Ôn Nhiễm bèn sang Lê Lệ bên cạnh: "Hay là tớ đổi chỗ cho nhé?"
Lê Lệ lập tức lắc đầu: "Không , tớ xưa nay sợ nhất là sếp. Đã tổng giám đốc đại nhân còn cao ngạo lạnh lùng thế , chỉ dám ngắm từ xa chứ dám đến gần."
Ôn Nhiễm: "..."
Cô định tìm đồng nghiệp khác để đổi chỗ. chớp mắt, Thương Liệt Duệ đến mặt cô. Ôn Nhiễm kịp gì thêm, Thương Liệt Duệ lách qua cô, thèm liếc cô lấy một cái. Anh thẳng đến băng ghế cuối, xuống chỗ trống cạnh cửa sổ. Cách Ôn Nhiễm đúng hai ghế. Hơn nữa, những ghế trống giữa hai cũng ai .
Ôn Nhiễm phút chốc cứng đờ, dám nhúc nhích. Dường như đến thở cũng ngưng . Giờ khắc , cô chỉ cảm thấy Thương Liệt Duệ đang ở sát sạt .
Chuyến xe nhanh khởi hành. Suốt dọc đường, Ôn Nhiễm yên lặng dựa ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Chỉ sợ làm kinh động đến đàn ông bên cạnh.
Lê Lệ bên cạnh cô, cứ dăm ba giây len lén liếc Thương Liệt Duệ một cái. Nỗi phấn khích trong lòng cô nàng đến tận bây giờ vẫn hạ nhiệt.
"Trời ơi, tớ ngờ chung xe với đại Boss."
"Tớ mơ cũng nghĩ ngày đại Boss ngay cạnh tớ."
"Nhiễm Nhiễm, nhéo tớ một cái , xem tớ đang mơ ?"
Ôn Nhiễm cạn lời đảo mắt: "Làm ơn, bớt kích động ?"
Lê Lệ: "Lần đầu tiên tớ cơ hội đại Boss bằng xương bằng thịt ở cách gần thế mà." Nói cô nàng kề sát tai Ôn Nhiễm: "Cậu bảo tớ nên chụp lén một bức ảnh góc nghiêng thần thánh của sếp ?"
Ôn Nhiễm: "..."
Cô hết chịu nổi độ mê trai của cô bạn . "Tùy . Đi mấy tiếng nữa mới tới nơi, tớ ngủ một giấc đây."
Nói xong, cô lôi miếng bịt mắt trong túi xách đeo , chuẩn đ.á.n.h giấc.
Lê Lệ liếc cô với vẻ giận sắt thành thép: "Cậu đúng là vô tâm vô phế mà? Sếp ngay cạnh mà cũng ngủ cho ?"
Ôn Nhiễm gì, giả vờ như ngủ say. Không vì cô vô tâm vô phế. Mà chính vì Thương Liệt Duệ cạnh nên cô mới nhắm mắt ngủ. Bằng , nếu bắt cô đối mặt với Thương Liệt Duệ lúc , cô gì với đây? Ôn Nhiễm thực sự đối diện với như thế nào.
Tuy đeo bịt mắt và giả vờ nhắm mắt, nhưng Thương Liệt Duệ ở ngay bên cạnh. Một luồng áp lực vô hình cứ đè nặng lên cô. Muốn ngủ ngay lập tức dễ thế.
Cứ thế trôi qua chừng hơn nửa tiếng đồng hồ, Ôn Nhiễm tiếng Lê Lệ xé vỏ bao snack sột soạt. Rồi đến tiếng nhai rào rạo, tiếng uống coca ừng ực. Rồi vài món đồ ăn vặt khác. Ôn Nhiễm hết cách ngủ tiếp. Đành gỡ bịt mắt , cô bạn.
Lê Lệ ngượng ngùng: "Tớ làm thức giấc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-140-anh-ngoi-ngay-canh-co-gia-vo-ngu.html.]
Ôn Nhiễm: "Cậu đói lắm hả?"
Lê Lệ: "Sáng tớ ăn gì." Snack làm mà no bụng. Cô ăn liền tù tì ba gói khoai tây chiên, mà càng ăn càng thấy đói.
Ôn Nhiễm bất lực mở túi xách. Lấy hộp cơm nắm phô mai chà bông cô làm lúc sáng sớm. "Ăn một cái ?" Cô đưa hộp cơm đến mặt Lê Lệ.
Mắt Lê Lệ lập tức sáng rỡ. "Oa, làm cơm nắm thật nè." Cô nàng háu đói cầm một vắt cho ngay miệng nhai. Rồi ngớt lời khen ngợi. "Ngon bá cháy bọ chét."
Rất nhanh Lê Lệ xử xong một cái. Cô nàng ngẩng lên quanh. Băng ghế cuối xe chỉ mỗi ba họ. Lê Lệ liếc Thương Liệt Duệ đang một cạnh cửa sổ, huých chỏ Ôn Nhiễm. "Sao mời sếp Thương ăn thử một cái?"
Ôn Nhiễm khựng một nhịp. Dù cô cũng lôi hộp cơm , chỉ cắm cúi ăn với thì cũng kỳ cục. Phép lịch sự tối thiểu, cô đưa hộp cơm cho Lê Lệ: "Cậu hỏi sếp thử xem." Cô thì dứt khoát giao tiếp với Thương Liệt Duệ.
Lê Lệ ngạc nhiên: "Sao bảo tớ mời? Cậu sợ sếp ?" Rõ ràng Ôn Nhiễm là trợ lý của sếp, ngày thường cơ hội tiếp xúc nhiều hơn, đáng cô thiết với sếp hơn chứ. Sao tự dưng đẩy cô lên thớt?
"Không ." Ôn Nhiễm đáp theo phản xạ.
Lê Lệ vặn vẹo: "Không tự mời?"
Ôn Nhiễm: "..." Não cô xoay chuyển với tốc độ bàn thờ. Cuối cùng nảy một lý do: "Thì tớ đang tạo cơ hội cho tiếp xúc với sếp còn gì?"
Lê Lệ cong môi: "Chí lý." Thế là cô bưng hộp cơm, lấy hết can đảm đến chỗ Thương Liệt Duệ. "Sếp Thương, đói ạ? Anh ăn một cái ?"
Thương Liệt Duệ vẫn giữ nguyên tư thế cũ, y như một bức tượng điêu khắc, hề nhúc nhích. "Không cần ." Anh từ chối lạnh tanh, giọng giận mà uy.
Lê Lệ đ.â.m hụt hẫng. cô vẫn ráng đ.ấ.m ăn xôi: "Cái là tự tay Ôn Nhiễm làm đó, ngon lắm sếp ạ!" Nói xong, cô nhét một cái miệng nhai nhóp nhép. Không cần diễn sâu, biểu cảm của cô lên tất cả là "ngon tuyệt cú mèo".
Thương Liệt Duệ vẫn chẳng động lòng. Góc nghiêng lộ rõ vẻ lạnh lùng và thanh cao. Lê Lệ chỉ đành tiu nghỉu thu ánh mắt, lủi về chỗ cũ.
Ôn Nhiễm lường Thương Liệt Duệ sẽ ăn. Cô chẳng thấy gì làm ngạc nhiên. Bỏ qua chuyện là sếp lớn thích ăn mấy món . Thì ban nãy Lê Lệ khai tuột món do cô làm. Mà cô và Thương Liệt Duệ hiện tại coi như cắt đứt quan hệ. Thương Liệt Duệ làm thể ăn đồ cô làm nữa.
"Sếp lớn đúng là uổng công, đồ ngon thế mà ăn." Lê Lệ nhỏ giọng lầm bầm.
Ôn Nhiễm gì thêm. Mãi cho đến khi xe dừng ở một trạm dừng chân. Mọi đều lục tục xuống xe thư giãn gân cốt. Lê Lệ lôi Ôn Nhiễm nhà vệ sinh. Lúc khỏi nhà vệ sinh, Lê Lệ rủ cô đến khu ẩm thực mua xúc xích nướng. Ôn Nhiễm chẳng buồn ăn gì. Đêm qua cô ngủ ngon, định về xe để chợp mắt thêm chút nữa.
Trên chiếc xe khách lúc . Chỉ còn một Thương Liệt Duệ. Vừa nãy lúc xuống xe hết, cũng định xuống làm điếu thuốc. dậy, mắt va trúng hộp cơm đặt ghế của Ôn Nhiễm. Bên trong vẫn còn dư vài phần cơm nắm phô mai chà bông.
Nhớ đến lời Lê Lệ nằng nặc giới thiệu "cái do tự tay Ôn Nhiễm làm". Không vị nó ? Thương Liệt Duệ thực chất chẳng mấy mặn mà với mấy loại cơm nắm . Anh chỉ nổi hứng vì đó là món Ôn Nhiễm làm.
Ánh mắt đen nhánh dán chặt hộp cơm. Anh liếc mắt bên ngoài xe, đám nhân viên đang tụm năm tụm ba, kẻ thì tám chuyện, thì chia đồ ăn. Chẳng ai để ý đến chỗ . Lát nữa cũng chẳng khả năng ai trở xe.
Thương Liệt Duệ nheo mắt. Do dự vài giây, với tay lấy hộp cơm, mở nắp . Từng phần cơm nắm nhỏ nhắn kẹp chà bông cuộn phô mai cắt tỉa mắt. Nhìn cũng tệ lắm.
Ngón tay thon dài của gắp một phần lên, nhanh chóng đưa miệng...