Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 134: Lén lút với tôi không phải kích thích hơn sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:10:58
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nhiễm vội vàng lắc đầu: "Không !"

Dưới ánh mắt chằm chằm của Thương Liệt Duệ, cô cảm thấy nhất nên chuồn càng sớm càng . "Sếp Thương, nếu việc gì khác, xin phép ngoài ."

định rời . Tiếng Thương Liệt Duệ từ phía vang lên: "Không lấy quần lót nữa ?"

Đầu Ôn Nhiễm ong lên một tiếng. Cô vội vã ngoắt , bước nhanh vài bước đến mặt . "Sếp Thương, gì cơ?"

ngượng cuống. Trời mới đây là phòng làm việc của đấy. Sao thể tự nhiên những lời như ? Không sợ khác thấy hiểu lầm ?

Đôi mắt sâu thẳm đen nhánh của Thương Liệt Duệ tiếp tục chằm chằm cô: "Có lấy ?"

Ôn Nhiễm chỉ thấy vô cùng ngại ngùng. Cố ý hạ giọng: "Anh vứt ?"

Thương Liệt Duệ: "Chưa vứt, vẫn ở giường ."

Ôn Nhiễm: "..."

Anh để quần lót của cô giường làm gì? Có ý đồ gì đây? Cô hổ bực tức giục: "Mau vứt nó !"

Thương Liệt Duệ: "Không vứt, đêm nào mất ngủ, lấy ngửi một chút cho dễ ngủ!"

Ôn Nhiễm: "Anh!" Đồ biến thái!

"Anh trả cho !" Cô nhẫn nhịn hết mức lệnh. Dù cũng thể để đem ngửi mỗi đêm thật.

Thương Liệt Duệ nhân cơ hội liền : "Tối đến nhà đưa cho."

Mặt Ôn Nhiễm méo xệch. Lại bắt cô đến nhà ? Ai ý đồ đen tối gì .

"Tôi là phụ nữ chồng, một đến nhà tiện."

Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm u tối, lọt một tia sáng nào. Vốn dĩ cô cố tình nhấn mạnh chuyện chồng thì . Bây giờ lôi cái phận , rõ ràng là vạch rõ ranh giới với , khó mà lui.

Khuôn mặt điển trai của Thương Liệt Duệ tối sầm , lồng n.g.ự.c tràn ngập cảm giác chua xót. "Có gì mà tiện? Đâu từng l..m t.ì.n.h với ?"

Anh liếc cô đầy ẩn ý, mờ ám: "Đến nhà lén lút, kích thích hơn ?"

Hơi thở của Ôn Nhiễm nghẹn , khó tin . Anh ... đến nhà lén lút ? Cô ngay là ý đồ gì mà.

"Tôi !" Ôn Nhiễm dứt khoát từ chối. Trừng mắt đầy hổ và tức giận.

Ánh mắt Thương Liệt Duệ thâm trầm: "Cô xem nếu chồng cô , quần lót của cô đang ở giường , sẽ nghĩ gì?"

Tim Ôn Nhiễm giật thót. Vội vàng bước sát gần . "Anh đừng làm loạn."

Nếu để Phó Cảnh Thành bọn họ chính thức ly hôn mà cô ngủ với sếp thì chuyện sẽ về ? Đừng đến những thứ cô đòi hỏi Phó Cảnh Thành đó sẽ thành công cốc, với tính cách của Phó Cảnh Thành chắc chắn sẽ trả thù cô. Lỡ hối hận ly hôn nữa thì xong đời.

Cô và Phó Cảnh Thành sắp đến cục dân chính để lấy giấy ly hôn . Cô xảy chuyện ngoài ý .

"Cuống ?" Thương Liệt Duệ chằm chằm biểu cảm của cô, giữa đôi lông mày phủ đầy sự u ám.

Không ngờ cô càng để chồng , càng tức giận! Theo cách của Thương Liệt Duệ, cô giống như nỡ rời bỏ chồng hiện tại, ly hôn nên mới phản ứng như .

"Rốt cuộc gì?" Ôn Nhiễm c.ắ.n răng hỏi.

Thương Liệt Duệ đưa tay vòng qua eo cô, kéo cô lên đùi . "Tôi gì, cô ?" Anh kề môi sát tai cô hỏi vặn . Hơi thở nam tính nóng rực phả thẳng lớp da nhạy cảm bên tai cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-134-len-lut-voi-toi-khong-phai-kich-thich-hon-sao.html.]

Cơ thể Ôn Nhiễm kìm run lên. Cảm giác như dòng điện xẹt qua . Cô cố gắng kiềm chế nhịp thở, nhắc nhở : "Tôi là chồng, sếp Thương, đừng như ..."

Trong lúc cấp bách, cô thực sự làm thế nào cho . Đành lôi Phó Cảnh Thành làm bia đỡ đạn. Lại ngờ hành động một nữa chạm đến vảy ngược của đàn ông.

Trong đáy mắt Thương Liệt Duệ bùng lên ngọn lửa giận dữ. Cơn ghen trong n.g.ự.c rực cháy. Sắp thiêu rụi cả con .

"Có chồng thì ?" Anh cho là đúng, c.ắ.n nhẹ dái tai cô, gầm gừ bên tai cô bằng giọng điệu âm u: "Cho dù cô chồng, cũng ngăn làm cô ngay tại đây đến mức lết xuống giường nổi."

"Anh!" Ôn Nhiễm sốc nặng, khó tin . "Anh còn chút đạo đức giới hạn nào ? Lẽ nào làm kẻ thứ ba ?"

Cô ngàn vạn ngờ, đại Boss đường đường chính chính nhắm trúng một phụ nữ chồng. Cô đem phận kết hôn cũng cản nổi .

"Chỉ cần thể l..m t.ì.n.h với cô, làm kẻ thứ ba thì ?" Hai mắt Thương Liệt Duệ khóa chặt lấy cô, tính xâm lược cực kỳ mạnh mẽ.

Vì cô, sớm bỏ mặc tất cả. Đạo đức giới hạn, lễ nghĩa liêm sỉ cái gì, vứt hết . Chỉ cần cô, thể cần gì cả.

"Anh, buông !" Ôn Nhiễm đỏ bừng mặt, thực sự làm . Cô phản xạ tự nhiên vùng vẫy trong vòng tay .

Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối . "Đừng động đậy lung tung, nếu hậu quả tự chịu." Anh uy h.i.ế.p bên tai cô.

Ôn Nhiễm lập tức cảm nhận phản ứng . Sợ hãi đến mức dám cựa quậy nữa. Thương Liệt Duệ cô bằng ánh mắt vô cùng nóng bỏng. Cúi đầu định hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Ôn Nhiễm nghiêng mặt, né nụ hôn của . Đôi môi nóng bỏng của Thương Liệt Duệ vặn đáp xuống gò má cô. Ôn Nhiễm sức đẩy lồng n.g.ự.c . đôi tay rắn chắc của Thương Liệt Duệ ôm chặt. Anh nâng cằm cô lên, hung hăng hôn xuống.

Ôn Nhiễm căn bản sức kháng cự. Đôi môi đỏ mút mát đến sưng tấy và tê dại. Thương Liệt Duệ cạy mở hàm răng cô, cướp đoạt thở của cô.

Ngay lúc Ôn Nhiễm sắp hôn đến nghẹt thở, mới chịu buông cô . Trán Thương Liệt Duệ tựa trán cô. Đôi mắt đen nhánh tràn ngập khao khát hề giấu giếm dành cho cô.

"Rất làm với cô, làm đây?"

Từ hai đó, thực sự nếm tủy vị. Hận thể ngày nào cũng cùng cô làm chuyện đó.

Tim Ôn Nhiễm chấn động. Bản năng cự tuyệt: "Không, đây là phòng làm việc của !"

Người đàn ông điên ? Giữa thanh thiên bạch nhật, trong đầu nghĩ chuyện ?

"Nói phòng làm việc của thì chứ gì?" Trong mắt Thương Liệt Duệ lóe lên một tia sáng nóng rực.

Ôn Nhiễm chớp mắt cạn lời: "..."

phòng làm việc thì lúc nào ? Ý cô như ?

"Tối đến nhà ?" Thương Liệt Duệ hôn một cái lên má cô, từng bước dụ dỗ.

"Anh buông ." Ôn Nhiễm bực dọc vùng vẫy trong lòng .

"Làm một với , sẽ buông cô !" Thương Liệt Duệ nhếch đôi môi mỏng. Ý tứ rõ ràng, cô đồng ý thì đừng hòng buông cô .

Ôn Nhiễm trong lòng nóng ruột. Hôm nay cô nhất định chạy đến cục dân chính ly hôn với Phó Cảnh Thành. Bị trì hoãn thêm nữa thì cô trễ giờ mất. Để tránh đêm dài lắm mộng, cô giải quyết xong Thương Liệt Duệ .

"Được, đồng ý với !" Ôn Nhiễm c.ắ.n răng, dứt khoát .

Thương Liệt Duệ sững một lúc, lập tức trong lòng ngập tràn niềm vui sướng tột độ. Anh ngờ cô thực sự đồng ý!

"Cô thực sự đồng ý ?" Anh xác nhận cho chắc.

Ôn Nhiễm đối diện với ánh mắt , gật đầu liên tục: "Tôi đồng ý , tối sẽ đến nhà tìm , bây giờ buông ?"

Đôi mắt đen sâu thẳm của Thương Liệt Duệ cô chằm chằm. Tựa như đang phân biệt xem lời cô là thật giả...

Loading...