Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 125: Lần đầu tiên cô chủ động hôn anh để anh nguôi giận

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:10:49
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảnh khắc đó, cô một linh cảm mãnh liệt. Cô bỏ rơi . Sau đó một trai bụng phát hiện cô. Đưa cô đến đồn cảnh sát. Là cảnh sát liên lạc với cô, cô mới tìm .

Ôn Nhiễm ám ảnh tuổi thơ như , do đó cực kỳ sợ lạc đường. Éo le lúc nơi đất khách quê , cô lang thang phố một . Cảm giác lo âu, hoảng hốt quen thuộc trong lòng Ôn Nhiễm ập đến.

ngay lúc cô hoang mang tột độ, bỗng thấy đang gọi tên cô. Ban đầu cô tưởng ảo thính. cô nhanh chóng nhận , là ảo thính. Có đang gọi cô bằng cái giọng như đang hô hoán cầu cứu.

Thành phố lên đèn, con phố ngoại quốc. Những đường tóc vàng mắt xanh, da đen da trắng, lúc đều đang ngoái đầu cùng một . Người đàn ông châu Á cao lớn điển trai đó, trong miệng liên tục gọi to cái tên "Ôn Nhiễm". Sự sốt sắng và lo lắng trong biểu cảm của hiện lên rõ ràng.

Ôn Nhiễm cũng ngoái đầu theo . Bóng dáng cao lớn của Thương Liệt Duệ lọt tầm mắt cô. Trong mắt cô xẹt qua một tia ngỡ ngàng. Trong ấn tượng của cô, Thương Liệt Duệ luôn là lạnh lùng, kiêu ngạo, điềm tĩnh và cao cao tại thượng. Thương Liệt Duệ thể nào mất kiểm soát. Lại càng thể tháo kính râm, lo lắng gọi tên cô giữa đám đông chen chúc.

, thực sự sốt ruột. Sốt ruột đến mức màng đến hình tượng mồ hôi nhễ nhại lúc của bản , càng bận tâm đến đủ loại ánh mắt xung quanh. Trái tim Ôn Nhiễm đàn ông mang tên Thương Liệt Duệ làm cho rung động. Cô lạc, đ.á.n.h mất phương hướng. Bởi vì tìm thấy cô .

Không hiểu , Thương Liệt Duệ lúc trùng khớp với hình bóng trai bụng đưa cô đến đồn cảnh sát lúc cô lạc khi còn nhỏ. Trong lòng Ôn Nhiễm bỗng dâng lên vô vàn ấm.

Thương Liệt Duệ tức giận thực sự. Anh hằm hằm lao đến mặt cô. Khuôn mặt điển trai đầm đìa mồ hôi. Anh thích đổ mồ hôi, càng thích lớn tiếng la hét giữa đám đông. Sự tu dưỡng từ nhỏ đến lớn của cho phép làm . bây giờ thứ đều vì cô mà phá lệ. Anh tức giận chất vấn cô, giọng điệu hung dữ.

Ôn Nhiễm chỉ ngây chằm chằm khuôn mặt sầm sì của hề chút biểu cảm nào. Biết là đang giận, nhưng rốt cuộc đang giận cái gì.

Thương Liệt Duệ cuối cùng cũng nhận trạng thái của cô , bất giác lớn giọng hơn: "Em rốt cuộc ?"

"Hả?" Ôn Nhiễm như bừng tỉnh từ trong mộng. Dường như đến bây giờ mới hồn.

Thương Liệt Duệ thực sự tức nổ tung. Sắc mặt từ đỏ chuyển sang đen. Đôi mắt đen kịt trừng cô dữ dội. Ôn Nhiễm đầu tiên thấy tức giận đáng sợ như . Bộ dạng như ăn tươi nuốt sống cô.

Cô c.ắ.n răng, lấy hết can đảm hỏi: "Anh gì cơ? Ban nãy đang nghĩ chuyện khác."

Thương Liệt Duệ nhắm mắt , cố cưỡng ép bản bình tĩnh một lúc. Cắn răng mắng: "Rốt cuộc em đang giở trò gì ? Chơi trò mất tích ở nước M ? Em trị an ở đây ? Em một lỡ xảy chuyện gì thì ?"

Ôn Nhiễm khí thế gầm thét của dọa cho nên lời. Cô chơi trò mất tích? Cô lạc đường thật mà. Có lẽ dám tin, một trưởng thành như cô thể lạc đường. từ nhỏ cảm giác phương hướng của cô , cộng thêm ám ảnh tuổi thơ. Cứ mỗi khi lạc đường, cô đặc biệt hoang mang sợ hãi. Cho dù thể tìm thấy đường, cũng thể tìm nữa.

Thương Liệt Duệ thấy nửa ngày, mà Ôn Nhiễm một lời nào. Lại còn ngây chằm chằm. Anh tức đến mức chẳng còn chỗ để trút giận.

"Ôn Nhiễm, ! Em... ưm..." Lời của còn gầm xong, Ôn Nhiễm đột nhiên kiễng chân, chủ động hôn lên đôi môi mỏng của .

Thương Liệt Duệ cảm nhận hành động bất ngờ của cô, khẽ cứng đờ. Đôi mắt đen tuyền bề ngoài sâu thẳm lạnh lẽo, nhưng thực chất trong lòng từ lâu cuộn trào sóng dữ. Anh thể tin nổi cô, dường như ngờ cô hôn lúc . Hơn nữa là chủ động hôn .

Ôn Nhiễm cũng bản bạo dạn. để dập tắt cơn thịnh nộ như dung nham phun trào của , lúc đó cô chỉ thể nghĩ cách . Lúc thấy mặc cho cô hôn mà nhúc nhích, đôi mắt đen nhánh chằm chằm cô. Trong lòng cô đ.á.n.h trống thình thịch. Rốt cuộc cách khiến nguôi giận ? Sẽ vì cô hôn mặt bao , càng thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ trong chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-125-lan-dau-tien-co-chu-dong-hon-anh-de-anh-nguoi-gian.html.]

Hàng mi dài và dày của Ôn Nhiễm run rẩy liên tục. Đánh giá ở cự ly gần. Thương Liệt Duệ lúc thể rõ đôi mắt trong veo của cô đang phản chiếu khuôn mặt trầm ngâm của . Ngay khi Ôn Nhiễm buông môi , định từ bỏ việc tiếp tục hôn . Thương Liệt Duệ đột nhiên giữ lấy vòng eo thon nhỏ của cô, ép cô dán sát hình cao lớn của . Cổ họng nghẹn cô, "Em đang làm gì ?"

"Biết chứ!" Ôn Nhiễm chớp mắt, đôi mắt đen kịt của : "Anh nguôi giận mà, cố ý chơi trò mất tích ! Vừa nãy thực sự tìm thấy đường về!"

Khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng của Thương Liệt Duệ ghé sát cô thêm vài phần. Chóp mũi hai chạm , thở hòa quyện.

Trái tim Ôn Nhiễm hoảng hốt, chắc chắn rốt cuộc tin lời cô . Chỉ vươn hai tay ấn lên n.g.ự.c , định đẩy một chút. Giữa chốn đông thế , hai họ mật thái quá như cũng ho cho lắm. Cô nãy là vì nguôi giận, bất đắc dĩ mới dùng hạ sách .

Thương Liệt Duệ mảy may nhúc nhích, bàn tay to giữ chặt cổ tay cô. Đôi môi mỏng chỉ cách cô một bằng tờ giấy mỏng. "Sao tự nhiên hôn ?"

Ôn Nhiễm l.i.ế.m đôi môi đỏ: "..." Cô trả lời thế nào đây?

Đáy mắt Thương Liệt Duệ hiện lên một màu đen sâu thẳm, cất giấu thứ cảm xúc mà cô thể hiểu. "Đây là đầu tiên em chủ động hôn !"

Ôn Nhiễm cố nặn một nụ : "Tôi chỉ nguôi giận thôi."

Thương Liệt Duệ chỉ cô, gì.

Ôn Nhiễm đến mức tê rần da đầu, bất chấp : "Nếu thấy vẫn hết giận, tiếp tục mắng , hoặc dứt khoát đ.á.n.h một trận ?"

Khuôn mặt điển trai của Thương Liệt Duệ từ thâm trầm chuyển sang u ám. Anh bóp cằm Ôn Nhiễm, c.ắ.n mạnh một cái lên đôi môi đỏ của cô.

Ôn Nhiễm đau đớn kêu lên: "Ưm, cầm tinh con ch.ó ?" Cô bảo mắng cô, đ.á.n.h cô, chứ bảo c.ắ.n cô.

"Em thường xuyên dùng cách để làm đàn ông hết giận ?" Giọng Thương Liệt Duệ sặc mùi chua loét.

Ôn Nhiễm ngần ngại lắc đầu: "Không hề, đầu tiên!" Anh cũng là đàn ông đầu tiên cô chủ động hôn.

Khuôn mặt Thương Liệt Duệ sự đổi gì quá lớn, nhưng cơ thể rõ ràng khựng . Trong lòng dâng lên niềm vui sướng nhàn nhạt.

Ôn Nhiễm còn kịp phản ứng, bế bổng cô lên.

"Này, làm gì ?" Cô nhịn kinh hô.

Thương Liệt Duệ thổi bên tai cô: "Về khách sạn, nhịn hết nổi !"

...

Vừa đến khách sạn. Ôn Nhiễm đẩy ép tường. Thân hình cao lớn của Thương Liệt Duệ đè lên cô, mút mát mạnh bạo cổ cô. Dường như trong phút chốc biến thành một con thú dữ nguy hiểm. Mang theo khao khát chiếm đoạt mãnh liệt. Mái tóc quét qua quét cằm cô, vờn quanh lớp da mỏng manh cổ cô... Rất châm chích. Lại còn ngứa...

Loading...