Trong lòng Thương Liệt Duệ dâng lên một nỗi bực bội khó tả. Người thường rượu làm hỏng việc, quả sai. Vừa nãy suýt chút nữa cưỡng bức Ôn Nhiễm . Hay cách khác, bạo hành cô.
"Tôi ..." Anh hé đôi môi mỏng, cố gắng giải thích với cô.
Ôn Nhiễm đỏ bừng mặt, trừng mắt : "Không gì? Không ý đồ đồi bại với ?"
Thương Liệt Duệ rút một tờ khăn giấy đưa cho cô: "Tôi vẫn làm gì mà?"
Ôn Nhiễm tức giận : "Anh còn định dùng sức mạnh với nữa hả?"
Thương Liệt Duệ chán nản nhún vai: "Tôi ý đó..."
Ôn Nhiễm nhẫn nhịn cơn giận: "Vậy ý gì?"
Thương Liệt Duệ nhịn tự kiểm điểm: "Tối nay uống nhiều quá, nhầm phòng..."
Ôn Nhiễm lạnh nghi ngờ: "Anh nhầm phòng, là thể làm gì thì làm ?"
Thương Liệt Duệ vẻ mặt đắn: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em!"
Ôn Nhiễm sững . Không ngờ thể hai chữ "chịu trách nhiệm" với cô.
"Không cần, dù cũng đầu tiên." Cô dính dáng quá nhiều đến . Chỉ trả cho cái cô nợ đó, để hai ai nợ ai nữa.
Tim Thương Liệt Duệ thắt . Không ngờ chủ động đề nghị chịu trách nhiệm mà cô tiếp tục từ chối?
"Bất kể đầu , ban nãy suýt chút nữa ... nên chịu trách nhiệm với em." Thương Liệt Duệ nhượng bộ. Khó khăn lắm mới gặp một phụ nữ khiến d.ụ.c vọng, sẽ dễ dàng từ bỏ .
"Đã bảo cần , về phòng của , để yên tĩnh một ." Ôn Nhiễm lưng , phiền não hạ lệnh đuổi khách. Bây giờ cô thấy một chút nào. Biết công tác với sếp mà chiếm tiện nghi lớn thế , cô .
Thương Liệt Duệ mấp máy môi. Biết bây giờ gì thì cô cũng chẳng lọt tai. Chẳng thà để cô bình tĩnh .
"Được , về phòng , em cần gì thì cứ gọi ." Anh để một câu xuống giường rời .
...
"C.h.ế.t tiệt!" Trở về phòng , Thương Liệt Duệ đ.ấ.m một cú mạnh tường. Trong lòng rối như tơ vò. Vốn dĩ định nhân cơ hội cùng cô đến nước M công tác để bồi đắp tình cảm cho thật . Bây giờ thì làm hỏng bét cả .
Ngọn lửa trong cơ thể do cồn bùng lên lúc vẫn hề tản . Thương Liệt Duệ chỉ thể phòng tắm một nữa. Tắm nước lạnh hơn hai mươi phút mới bước . Hình ảnh Ôn Nhiễm ở từ đầu đến cuối thể xua tan khỏi tâm trí.
Anh chút ảo não về sự mất kiểm soát của bản . Sao cứ năm bảy lượt kiềm chế cô? Nằm giường, thực sự ngủ . Dứt khoát thức dậy, bàn làm việc lật xem tài liệu hợp tác . Cốt để phân tán sự chú ý của bản .
...
Ôn Nhiễm cũng gần như thức trắng một đêm. Tám giờ sáng, cô vác hai quầng thâm mắt to tướng, xuống nhà hàng buffet ở tầng để dùng bữa. Trùng hợp gặp Giang Hạo cũng ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-122-anh-nen-chiu-trach-nhiem-voi-co.html.]
"Trợ lý Ôn, tối qua ngủ ngon ? Sao hai mắt cô sưng thế ?" Giang Hạo chỉ hốc mắt cô, quan tâm hỏi.
Ôn Nhiễm gượng gạo: "Có thể là do quen múi giờ nên mất ngủ."
"Vậy cô với sếp Thương đúng là giống !" Giang Hạo nhớ : "Sáng nay gặp , cũng vác hai quầng thâm mắt, vẻ như thức trắng đêm! Cũng bảo là do quen múi giờ!"
Ôn Nhiễm khỏi cạn lời: "..." Sao lý do của cô và Thương Liệt Duệ tìm giống hệt thế ?
"Sắp tới sếp Thương lẽ nhờ cậy cô !" Giang Hạo đột nhiên giao phó cho cô: "Trưa nay chuyến bay, bay về nước ."
Biểu cảm của Ôn Nhiễm đầy kinh ngạc, trong lòng dấy lên nỗi lo âu. Chẳng là thời gian tới cô một đối mặt với Thương Liệt Duệ ? Nghĩ đến chuyện tối qua hai họ suýt chút nữa xảy chuyện đó. Bây giờ bắt cô ở riêng với Thương Liệt Duệ. Ôn Nhiễm lập tức cảm giác như lúc nào cũng thể ăn sạch.
May mắn là mấy ngày tiếp theo, cô đều gặp Thương Liệt Duệ. Không Ôn Nhiễm đến phòng tìm . trong phòng ngoại trừ hành lý của thì chẳng thấy bóng dáng . Ôn Nhiễm rốt cuộc ? Cũng gọi điện hỏi . Trái , trong lòng cô còn chút ích kỷ cảm thấy gặp Thương Liệt Duệ thì càng . Đỡ hai gặp hổ.
...
Trưa hôm đó, Ôn Nhiễm ăn trưa xong thì điện thoại reo. Cô ID gọi, bắt máy luôn.
Đầu dây bên truyền đến giọng của Phó Cảnh Thành: "Tôi suy nghĩ kỹ , đồng ý với điều kiện của cô."
Ôn Nhiễm sửng sốt một chút. Nhận đang đồng ý việc giao căn nhà kết hôn của họ cho cô, cộng thêm đưa cô ba mươi triệu, yêu cầu cô phối hợp giữ bí mật chuyện họ ly hôn.
"Được, đợi về nước, chúng gặp ở Cục Dân chính!"
Phó Cảnh Thành vui: "Cái gì? Bây giờ cô ở trong nước ?"
Ôn Nhiễm mất kiên nhẫn: "Tôi công tác , ?" Cô thấy nghĩa vụ báo cáo với .
Phó Cảnh Thành nhịn nghi ngờ: "Không cô cố tình kéo dài thời gian ly hôn với đấy chứ?"
Ôn Nhiễm hừ lạnh một tiếng: "Nếu nghi ngờ thì thể đồng ý." Nói xong cô cúp luôn điện thoại.
Bây giờ là Phó Cảnh Thành đang vội vàng ly hôn với cô để lấy lòng chị gái cô là Ôn Kỳ. khác, đặc biệt là phía nhà họ Phó chuyện. Nếu thì chẳng đồng ý với những điều kiện cô đột ngột "đẩy giá lên cao" . Ôn Nhiễm cố ý giải thích trực diện với , rắp tâm để lo lắng. Chắc hẳn mấy ngày cô về nước để đăng ký ly hôn với , chuỗi ngày của sẽ khó chịu đây. Nghĩ đến đây, tâm trạng Ôn Nhiễm lên hẳn. Có một cảm giác khoái chí của sự trả thù.
...
Đêm về khuya. Thương Liệt Duệ trở về khách sạn. Vừa bước phòng suite, bên trong tối om. Vốn dĩ định giống như mấy ngày nay, thẳng về phòng . định đẩy cửa phòng , động tác của chợt khựng . Suy nghĩ một chút, vẫn bước về phía phòng của Ôn Nhiễm.
Cửa phòng cô đóng kín. Bây giờ muộn . Chắc cô ngủ . Thương Liệt Duệ tự nhủ với bản , chỉ cô một cái .
Thế nhưng khi đẩy cửa phòng , thấy cô gái đang cuộn tròn trong chăn, ngủ say sưa giường, đôi mắt đen sâu thẳm lập tức trút bỏ vẻ tĩnh lặng lạnh lẽo đó, trở nên mềm mại. Anh hạ xuống, quỳ một gối bên mép giường. Từ từ đưa tay , vuốt ve má và mái tóc cô.
Chưa từng cảm giác nào như thế . Rõ ràng mấy ngày nay đều chạy đôn chạy đáo mệt nhọc. một khi trở về đây, thấy cô, trong lòng trào dâng một cảm giác thuộc mãnh liệt. Dường như mà ngày đêm mong nhớ đang ở ngay đây.
"Nhiễm Nhiễm..." Thương Liệt Duệ gọi nhỏ. Biết mấy ngày nay Ôn Nhiễm hẳn là thấy , cố ý xuất hiện mặt cô. Chính là sợ cô sẽ phản cảm với . Cùng lúc đó cũng đẩy nhanh tiến độ xử lý công việc, cũng là để dành thời gian trống , chuyên tâm cùng cô.
Trong giấc ngủ, Ôn Nhiễm dường như thấy gọi . Thật cô ngủ sâu. Mấy ngày nay hầu như tối nào cô cũng ngủ sớm dậy sớm, ngủ đủ giấc. Cô nhanh lờ mờ tỉnh ...