Ôn Nhiễm ngủ một giấc tỉnh dậy.
Trời bên ngoài tối đen.
Bụng cô đói meo.
Cô giường đặt đồ ăn giao tận nơi, đó xuống giường đ.á.n.h răng rửa mặt.
Lúc cô từ phòng tắm bước , chuông cửa đột nhiên vang lên.
Bây giờ giao đồ ăn nhanh đến ?
Ôn Nhiễm chần chừ bước mở cửa.
Một bóng dáng cao lớn, dong dỏng bên ngoài cửa lập tức lọt tầm mắt cô.
Người đàn ông mặc vest đen, quần âu đen.
Đôi mắt đen láy sâu thẳm cứ thế cô chằm chằm.
Tim Ôn Nhiễm bỗng chốc lỡ một nhịp.
Sao là ?
Phản xạ theo bản năng của cô là giơ tay đóng cửa .
đàn ông nhanh hơn một bước, đưa cánh tay chặn .
Thành công ngăn cản động tác đóng cửa của cô.
Ôn Nhiễm hết cách, đành để .
Thương Liệt Duệ đóng cửa , ép cô góc ở lối .
"Sao tìm đến đây?"
Ôn Nhiễm chớp mắt, nghi hoặc hỏi.
Chuyện cô chuyển đến đây ngay cả Phó Cảnh Thành cũng .
Bên phía nhà họ Ôn càng giấu giếm.
Anh làm mà ?
Khuôn mặt điển trai của Thương Liệt Duệ tối sầm .
Đôi mắt khóa chặt lấy cô: "Để tìm phụ nữ dám xài chùa , đương nhiên dùng chút thủ đoạn ."
Xài chùa?
Ôn Nhiễm suýt nữa hộc máu.
"Tôi xài chùa lúc nào?" Cô nhịn phản bác.
Thương Liệt Duệ đột nhiên ghé sát cô.
Hơi thở ấm nóng phả hết lên gò má mềm mại của cô.
"Tối qua mới ăn sạch , sáng sớm nay bỏ trốn mất tăm, xài chùa thì là gì?"
Ôn Nhiễm cứng họng.
Suýt nữa gì để cãi .
theo bản năng, cô vẫn cố tìm cớ: "Tối qua chỉ ăn , cũng ăn còn gì?"
Đã là đôi bên cùng ăn thì coi như hòa chứ.
Làm gì chuyện ai xài chùa ai.
Thương Liệt Duệ khẽ nheo mắt: "Tối qua hình như cô phát bệnh cuồng loạn mà?"
Ôn Nhiễm cố gắng giữ bình tĩnh: "Thì ?"
Đôi mắt đen láy của Thương Liệt Duệ chợt trở nên sâu thẳm: "Là làm t.h.u.ố.c giải cho cô một ."
Ôn Nhiễm: "..."
Điều cô thật sự thể phủ nhận.
Nếu tối qua Thương Liệt Duệ, cô đột nhiên phát bệnh mà thuốc, chắc chắn sẽ vô cùng rắc rối.
"Nếu hết đến khác trêu ghẹo , cũng phát bệnh." Ôn Nhiễm bực bội oán trách.
Tuy lúc cô phát bệnh, kịp thời làm t.h.u.ố.c giải cho cô.
nếu những trêu ghẹo của , bệnh của cô cũng chẳng dễ dàng tái phát.
"Nói là, thể ảnh hưởng đến việc phát bệnh của cô?" Thương Liệt Duệ nhướng mày, trong lòng xẹt qua một tia vui sướng.
Sở dĩ cô mắc chứng bệnh vốn dĩ là bệnh tâm lý.
Nếu thể ảnh hưởng đến việc phát bệnh của cô, chứng tỏ dần trong lòng cô .
"Không liên quan đến ! Là do hôm qua tâm trạng !" Ôn Nhiễm thẳng thừng phủ nhận.
Tối qua cô đột nhiên phát bệnh, chắc là liên quan đến thái độ của ba cô, Ôn Quý Lễ.
"Sao tâm trạng ? Vì ba cô ?" Thương Liệt Duệ cô thật sâu.
Ôn Nhiễm hít sâu một : "Không gì, qua hết ."
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ cô một lúc.
Đột nhiên bế bổng cô lên.
Ôn Nhiễm giật nảy .
Bản năng quàng tay ôm lấy cổ để tránh ngã.
"Anh làm gì ? Thả !"
Miệng cô hét lớn, vùng vẫy.
Thương Liệt Duệ đặt cô xuống sô pha, bộ cơ thể cao lớn đè lên cô.
Anh nhớ cô cả một ngày .
Tối qua nếm vị ngọt, sự khao khát dành cho cô trở nên thể kiểm soát.
Thương Liệt Duệ khống chế tiếp tục làm cùng cô...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-111-co-xai-chua-anh-anh-tim-toi-tan-cua.html.]
Tốt nhất là cứ làm mãi, đừng dừng .
"Tối qua giúp cô giải quyết bệnh, tối nay đến lượt cô giúp giải quyết nhu cầu ?"
Bàn tay thon dài của vuốt ve mái tóc cô.
Ánh mắt sâu thẳm cô, giọng khàn đặc.
"Tôi !"
Ôn Nhiễm phản kháng theo bản năng.
Đưa tay dùng sức chống lồng n.g.ự.c .
Muốn đẩy nhưng .
Nụ hôn của Thương Liệt Duệ ập xuống dữ dội.
"Đừng..."
Ôn Nhiễm vất vả lắm mới tìm trống để thở, lập tức kháng nghị.
Động tác hôn của Thương Liệt Duệ khựng .
Ánh mắt u ám: "Lý do?"
Bọn họ mới làm đầu.
Sao cô làm vẻ cự tuyệt thế .
Ánh mắt Ôn Nhiễm né tránh: "Hôm nay tiện."
Thương Liệt Duệ suy đoán: "Đến tháng ?"
Chỉ là cô đến tháng trùng hợp quá ?
Rõ ràng tối qua cô vẫn cơ mà? Tối nay đến là đến ngay ?
"Không !" Ôn Nhiễm lắc đầu, chút khó mở lời: "Tóm là tiện!"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ lộ vẻ vui.
Trong lòng càng thêm âm u.
Không đến tháng, tức là lên giường với ?
"Cô vẫn đang nghĩ đến đàn ông khác?" Giọng trầm thấp, ẩn chứa sự nguy hiểm.
"Người đàn ông khác" của , đặc biệt ám chỉ Phó Cảnh Thành.
Cho dù Phó Cảnh Thành hiện tại mới là chồng danh nghĩa của Ôn Nhiễm cũng .
Đây là căn bệnh chung của đàn ông.
Bất kỳ ai khi l..m t.ì.n.h với một phụ nữ, đều thể chấp nhận trong lòng cô còn hình bóng khác.
Điều liên quan đến lòng tự tôn và sự chiếm hữu của phái mạnh.
Dưới ánh mang tính áp bách cực mạnh của , Ôn Nhiễm cuối cùng cũng lên tiếng: "Không liên quan đến khác."
Thương Liệt Duệ cô chằm chằm: "Vậy là cảm giác tội xúi giục?"
Anh đưa tay bóp nhẹ cằm cô, lắc lắc: "Bây giờ mới thấy tội? Trước thấy?"
Ôn Nhiễm thực sự khó mở lời, cũng giải thích với thế nào.
Nếu , thể cô vẫn còn chút cảm giác tội .
khi cô xác định tấm lòng Phó Cảnh Thành dành cho chị gái cô - Ôn Kỳ, cũng như việc năm bảy lượt vì Ôn Kỳ mà làm tổn thương cô.
Cô đối với chẳng còn chút ảo tưởng nào nữa.
Hiện tại cô và Phó Cảnh Thành đạt thỏa thuận ly hôn.
Cô cũng dọn ngoài sống .
Chỉ là lấy giấy chứng nhận ly hôn mà thôi.
Cô cũng giải thích thế nào về tâm trạng bực bội và rối bời của lúc .
Thấy Ôn Nhiễm mãi chịu lên tiếng, Thương Liệt Duệ còn kiên nhẫn để lề mề với cô nữa.
Anh cúi đầu, một nữa hôn lấy cô.
Giữa lúc môi lưỡi quấn quýt, tay luồn trong tà váy cô, kéo khóa váy xuống...
Ôn Nhiễm từ chối, nhưng cô cảm nhận Thương Liệt Duệ căn bản buông tha cô.
Cái cảm giác giống như vụng trộm , thật đúng là... khiến khó tả.
Cô c.ắ.n chặt môi, nắm chặt lớp vải bọc ghế sô pha.
Thương Liệt Duệ vội vàng, cứ liên tục hôn hít, vuốt ve cô.
Cho đến khi cô dường như chút phản ứng, lúc mới từ từ tiến hành những bước tiếp theo...
"Á... đau."
Ôn Nhiễm kêu đau thành tiếng.
Chỉ cảm thấy một cơn đau xé rách cuồn cuộn ập tế bào thần kinh của cô.
Ngay lập tức, trán cô rịn mồ hôi lạnh.
Vốn định c.ắ.n răng chịu đựng,
tiếng kêu đau vẫn kìm nén bật khỏi cổ họng.
Dáng vẻ đau đớn của cô cuối cùng cũng khiến Thương Liệt Duệ cảm thấy .
Nhớ sự điên cuồng đêm qua, chợt nhận điều gì đó.
Anh nhíu mày dậy, tách chân cô : "Để xem."
"Đừng..."
Ôn Nhiễm đưa tay chắn, thực sự vô cùng hổ.
Cô khép chặt hai chân, thần sắc hoảng hốt: "Đừng !"
"Tôi kiểm tra giúp cô!"
Giọng điệu Thương Liệt Duệ tràn ngập sự quan tâm.