"Roạt..."
Chiếc váy cô xé rách một đường.
Phần lớn làn da trắng ngần lộ ngoài.
Ôn Nhiễm cũng vì thế mà giật tỉnh táo .
"Không..."
Cô bắt đầu vùng vẫy kháng cự.
Hai thể như .
Cô vẫn ly hôn.
Nếu cứ thế quan hệ với , thì cô khác gì loại cặn bã ngoại tình như Phó Cảnh Thành?
Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối .
Dường như đoán những e ngại của cô.
Giọng khàn khàn an ủi bên tai cô: "Yên tâm , sẽ cho chồng em ..."
Đầu óc Ôn Nhiễm chút mụ mẫm.
Trong tích tắc, sự chống cự đều dừng .
Anh , sẽ mách Phó Cảnh Thành.
Vậy hai thế tính là vụng trộm ?
Cảm giác tội xen lẫn kích thích, cấm kỵ ập tới.
Toàn Ôn Nhiễm như lửa đốt.
Khát khao một cách mất kiểm soát.
C.h.ế.t tiệt!
Cô mà câu của kích thích đến mức bệnh Hysteria tái phát.
cô hết t.h.u.ố.c để khống chế .
Nụ hôn của Thương Liệt Duệ rơi xuống.
Toàn Ôn Nhiễm mềm nhũn như nước.
Căn bản thể cự tuyệt.
Nhận sự ngầm đồng ý và phối hợp của cô.
Trong lòng Thương Liệt Duệ dâng lên một luồng hưng phấn tột độ.
Máu trong cơ thể như sôi sùng sục.
Anh kìm điên cuồng x.é to.ạc lớp quần áo cô.
Từng lớp, từng lớp quần áo lột sạch vứt xuống sàn.
Ôn Nhiễm gần như lõa lồ.
Làn da trắng như ngọc, làm nền cho khuôn mặt kiều diễm của cô.
Thương Liệt Duệ chỉ cảm thấy cả đau nhức.
Ánh mắt nóng rực khác thường.
Anh đợi nữa, hôn cô say đắm.
Ôn Nhiễm nhắm hai mắt, mặc cho nụ hôn của Thương Liệt Duệ rơi má, cổ, và khắp cơ thể ...
Đêm dài.
Ngọn lửa tình giờ mới thắp lên.
Thương Liệt Duệ dường như đỏ hoe cả mắt.
Giống như chiếc bánh ngọt khao khát từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng thưởng thức.
Cả càng lúc càng hưng phấn.
Sau khi làm ở cửa xong, bế cô sô pha.
Đè cô xuống tiếp tục đòi hỏi...
Khuôn mặt Ôn Nhiễm ửng hồng, thở dốc liên hồi.
Thương Liệt Duệ dùng tay vén những sợi tóc lòa xòa dính mồ hôi trán phụ nữ.
Tựa mũi mũi cô thì thầm: "Anh đảm bảo, sẽ làm em sướng hơn cả chồng em... sướng đến c.h.ế.t sống ..."
...
Lúc Ôn Nhiễm tỉnh , cả cơ thể như nghiền nát.
Đập mắt cô là khuôn mặt trai quá mức của một đàn ông.
Thương Liệt Duệ?
Sao ở giường cô?
Đặc biệt là đang khỏa .
Và cô cũng một mảnh vải che .
Trái tim Ôn Nhiễm như nhảy khỏi lồng ngực.
Trong lúc bàng hoàng, cô cố nhớ chuyện đêm qua.
Cô và Thương Liệt Duệ hình như làm !
Và chỉ một !
Đêm qua tiếp khách cùng xong, cô đưa thẳng về nhà, hôn sờ mó.
Trêu ghẹo đến mức cô tái phát bệnh Hysteria.
Chỉ một phút yếu lòng, cô đạt mục đích.
Trời ạ!
Ôn Nhiễm thực sự làm !
Cô và Phó Cảnh Thành vẫn ly hôn.
Vậy coi là ngoại tình trong hôn nhân ?
Cô cắm sừng Phó Cảnh Thành ?
Tuy nhiên đêm qua cô cũng thiệt thòi.
Sếp Thương Liệt Duệ những trai, dáng chuẩn, mà thể lực cũng .
Làm tình với một , cô thiệt!
Chỉ là chuyện rắc rối.
Từ nay cô và Thương Liệt Duệ còn là mối quan hệ cấp cấp đơn thuần nữa.
Đây là cô thật sự "quy tắc ngầm" ?
Ôn Nhiễm bực bội gãi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-109-hai-nguoi-the-nay-co-tinh-la-vung-trom-khong.html.]
Cô vẫn nghĩ thông, mối quan hệ với Thương Liệt Duệ nên phát triển thế nào.
Tốt nhất là cứ chuồn .
Lúc Thương Liệt Duệ vẫn đang nhắm mắt, ngủ say.
Nhân lúc tỉnh, Ôn Nhiễm cẩn thận vén chăn, chuẩn xuống giường.
Nào ngờ chân chạm đất, cả trượt thẳng xuống sàn.
May mà sàn trải thảm, nên cô ngã đến nỗi quá đau.
Tiêu !
Dáng vẻ cô lúc là của một l..m t.ì.n.h quá độ.
Cắn răng chịu đựng cơn đau nhức , Ôn Nhiễm bò dậy khỏi mặt sàn.
Đôi tay run rẩy, mặc quần áo .
chiếc váy của cô đêm qua Thương Liệt Duệ xé rách bươm, thể nào mặc nữa.
Ôn Nhiễm đành phòng đồ, tìm một bộ đồ nữ khác để mặc.
May mà vẫn giữ những bộ quần áo nữ mà sai mua cho cô trong lúc cô ở nhờ.
Ôn Nhiễm mặc đồ thật nhanh, chạy cửa.
Định âm thầm chuồn , nào ngờ xuống lầu đụng mặt dì Dung.
"Cô Ôn?"
Dì Dung ngạc nhiên cô.
Lập tức hiểu .
Thảo nào bà thấy mấy bộ đồ của phụ nữ ở chỗ tủ để giày.
Cậu chủ luôn giữ , hầu như bao giờ dẫn phụ nữ về nhà.
Khi thấy đó là Ôn Nhiễm, bà cũng thấy làm lạ nữa.
Bà chủ đối xử với cô đặc biệt.
"Dì Dung... cháu chào dì..." Ôn Nhiễm bối rối chào bà.
"Cô Ôn, cô ăn sáng ?" Dì Dung vội vàng ân cần hỏi: "Cô ..."
Ôn Nhiễm vội vã ngắt lời: "Dạ thôi, cháu việc, cháu đây..."
Nói nhanh xong, cô vội vã cổng biệt thự.
Dì Dung bóng lưng cô rời , khóe môi khẽ nhếch lên nụ .
Cậu chủ nhà bà, cuối cùng cũng giống một đàn ông bình thường .
...
Ôn Nhiễm vội vã về nhà mới ở 'Hải Nhuận Quốc Tế'.
Vừa về đến nhà lập tức phòng tắm tắm rửa.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô bộ váy công sở để đến công ty.
Vừa định khỏi nhà thì điện thoại bỗng reo.
Ôn Nhiễm liếc , khỏi thấy kỳ lạ.
Thế mà là trợ lý Mạc Thần của bố cô, Ôn Quý Lễ, gọi đến.
"Alo, chú Mạc ạ?"
"Nhị tiểu thư, Ôn đổng gặp cô, mời cô đến Ôn thị một chuyến."
Ôn Nhiễm khựng .
Ôn Quý Lễ gặp cô ?
là mặt trời mọc đằng Tây !
Từ nhỏ đến lớn, ông bao giờ quan tâm đến đứa con gái út .
Giống như cô từng tồn tại .
Tự dưng gặp cô?
Hơn nữa còn gặp ở Ôn thị?
Thực sự đáng ngờ.
Trước đây Ôn Quý Lễ ngay cả ở nhà họ Ôn cũng ít khi gặp cô, gì đến chuyện gặp ở Ôn thị.
Ông luôn kiêng dè việc cô dính líu đến Ôn thị.
Ôn thị là để cho Ôn Triệu Lương và Ôn Kỳ
.
Đứa con gái tư sinh do vợ lẽ sinh như cô, chạm cũng tư cách.
Mặc dù trong lòng nhiều thắc mắc, nhưng khi ăn sáng xong, Ôn Nhiễm vẫn đến Ôn thị.
Mạc Thần sắp xếp chờ cô ở sảnh .
"Nhị tiểu thư, mời theo !"
Ôn Nhiễm thang máy, lên đến tầng của văn phòng Chủ tịch.
Có mở cửa văn phòng cho cô.
Ôn Nhiễm bước .
Bố cô, Ôn Quý Lễ đang đ.á.n.h golf.
"Đến ?"
Ôn Quý Lễ lưng với cô, tỏ nhiều cảm xúc khi cô đến.
"Bố, bố tìm con ạ?"
Ôn Nhiễm bước đến phía ông , hỏi.
Ôn Quý Lễ đ.á.n.h một quả lỗ, vẫn cô.
Chỉ lạnh nhạt lệnh: "Ừ, tự báo cáo ở phòng nhân sự ."
Ôn Nhiễm giật .
"Bố, bố gì cơ?"
Ôn Quý Lễ lau gậy golf, cuối cùng cũng .
"Không rõ bố gì ? Từ hôm nay trở , con sẽ làm việc tại Ôn thị! Bố sắp xếp cho con một vị trí ."
Ôn Nhiễm cuối cùng cũng hiểu ý của bố.
Ông cô đến Ôn thị phụ giúp.
" con công việc ."
"Xin nghỉ !"
Ôn Quý Lễ chút do dự lệnh: "Sau con sẽ làm việc ở Ôn thị!"