Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành - Chương 102: Cô đang nói chuyện điện thoại với chồng, anh lại hôn cô

Cập nhật lúc: 2026-04-14 06:10:25
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mí mắt Ôn Nhiễm giật giật.

Sao Phó Cảnh Thành gọi điện lúc ?

Chắc tám chín phần là đang sốt ruột đợi cô ở cục dân chính.

cô cũng ngờ Thương Liệt Duệ vì bảo vệ cô mà thương.

Bây giờ cô căn bản thể dứt .

Ôn Nhiễm vốn định dập máy .

Không ngờ Thương Liệt Duệ đột nhiên c.ắ.n nhẹ một cái dái tai cô.

Cả Ôn Nhiễm run lên.

Giống như một luồng điện xẹt qua.

Bàn tay thanh mảnh cũng vì thế mà run lên.

Vậy mà ấn nhầm nút .

"Sao lâu thế mà vẫn đến?"

Tiếng cằn nhằn của Phó Cảnh Thành từ điện thoại truyền tới, khiến cả cô và Thương Liệt Duệ đều sững sờ.

Một tia hoảng hốt xẹt qua khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm.

Trong lòng càng thêm bối rối.

Rõ ràng là cô định cúp máy mà.

Sao thành máy ?

Khoảnh khắc thấy giọng của Phó Cảnh Thành, ánh mắt Thương Liệt Duệ chợt sầm xuống.

Vẻ mặt càng thêm sâu thẳm khó lường.

Khiến khó lòng đoán đang nghĩ gì trong lòng.

Phản ứng đầu tiên của Ôn Nhiễm là đẩy Thương Liệt Duệ .

Giữ một cách nhất định với .

Tuyệt đối thể để Phó Cảnh Thành phát hiện bên cạnh cô còn đàn ông khác.

Thương Liệt Duệ dường như cố ý đối đầu với cô.

Cô nhích một bước, tiến gần một bước.

Hại Ôn Nhiễm căn bản thể điện thoại .

Mà Phó Cảnh Thành ở đầu dây bên thể đợi thêm nữa.

"Ôn Nhiễm?" Anh gọi cô một tiếng.

Rõ ràng điện thoại kết nối, nhưng mãi thấy Ôn Nhiễm trả lời.

Chuyện từ tới nay từng xảy .

"Ừm, đây..."

Ôn Nhiễm liếc Thương Liệt Duệ bằng ánh mắt đề phòng, nhanh chóng trả lời.

Phó Cảnh Thành khó chịu hỏi: "Cô làm ? Đến giờ vẫn tới nơi?"

Rõ ràng tối qua là chính cô hẹn 12 giờ trưa nay gặp ở cục dân chính.

Thế mà đợi cô ở cổng cục dân chính nửa tiếng , cô vẫn bặt vô âm tín.

Ôn Nhiễm đ.á.n.h bạo đảm bảo: "Tôi sắp đến , phiền đợi thêm một lát nữa."

Phó Cảnh Thành thấy , thế mà vẫn bắt đợi?

Càng trở nên tức giận hơn.

Anh và Ôn Nhiễm dù là khi kết hôn, cũng từng chờ đợi cô lâu đến thế.

Bắt cô đợi mới đúng!

Bây giờ ly hôn, cô dám làm giá với ?

Làm thể dung nhẫn ?

"Rốt cuộc cô ly hôn hả?"

Giọng điệu nặng nề, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Ôn Nhiễm chút do dự trả lời: "Đương nhiên là , chỉ là..."

kịp hết câu, thấy Thương Liệt Duệ từng bước tiến về phía cô.

Quần của cởi .

Chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi cao cấp.

Cứ thế từng bước tiến gần cô.

"Chỗ đó" của hề che đậy...

Hai mắt Ôn Nhiễm mở to.

Trong nháy mắt thu hút sự chú ý.

Hai mắt cứ thế chằm chằm .

Đột nhiên chẳng còn nhớ định gì nữa.

"Chỉ là cái gì?"

Thấy cô một nửa im bặt.

Phó Cảnh Thành khỏi kinh ngạc gặng hỏi.

Ôn Nhiễm một mặt căng thẳng chằm chằm hành động của Thương Liệt Duệ, rốt cuộc làm gì.

Mặt khác chuyện điện thoại với Phó Cảnh Thành để dỗ dành .

Tránh chọc giận lúc , nhỡ chịu chờ cô đến cục dân chính ly hôn nữa thì rắc rối to.

"Chỉ là... bây giờ đang việc bận dứt ..."

Khó khăn lắm Ôn Nhiễm mới lấy dòng suy nghĩ, vội vàng sắp xếp từ ngữ để giải thích.

Phó Cảnh Thành lập tức tỏ thái độ bất mãn: "Cô việc bận thì hẹn 12 giờ làm gì? Ôn Nhiễm, cô cố tình trêu tức ?"

Bây giờ cực kỳ nghi ngờ, cô chính là cố tình chơi khăm, trả thù .

"Tôi ... a..."

Ôn Nhiễm theo bản năng thanh minh.

lời còn dứt, cô đột nhiên ôm từ phía .

định kêu lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-full-on-nhiem-pho-canh-thanh/chuong-102-co-dang-noi-chuyen-dien-thoai-voi-chong-anh-lai-hon-co.html.]

Chợt nhận đang điện thoại với Phó Cảnh Thành.

Chỉ thể lấy tay che miệng, nuốt tiếng kêu trong.

Thương Liệt Duệ Ôn Nhiễm hiện đang chuyện điện thoại với chồng cô là Phó Cảnh Thành.

Ôn Nhiễm bật loa ngoài, tuy ở khá gần cô, nhưng rõ lắm.

Không bọn họ hôm nay hẹn đến cục dân chính để ly hôn.

Chỉ là dựa câu trả lời của Ôn Nhiễm, lờ mờ đoán trưa nay cô và Phó Cảnh Thành hẹn gặp mặt.

cứu cô mà thương, nên cô đến kịp.

Cuộc gọi của chồng cô là để giục cô nhanh tới.

Bản năng Thương Liệt Duệ .

Nói ích kỷ cũng , ghen tuông cũng .

Lúc chính là gặp Phó Cảnh Thành.

Vì thế Thương Liệt Duệ cố ý ôm chầm lấy cô từ phía .

Bàn tay lớn với vài vết chai mỏng, cố tình vô ý mơn trớn cô.

Vuốt ve, trêu chọc.

Hơi thở Ôn Nhiễm nghẹn .

Tim lập tức đập liên hồi như nhảy khỏi lồng ngực.

thể ngờ rằng, Thương Liệt Duệ ngang nhiên sàm sỡ cô trong lúc cô đang gọi điện thoại cho Phó Cảnh Thành.

Cô theo bản năng thoát khỏi vòng tay .

dám cử động quá mạnh.

Sợ Phó Cảnh Thành ở đầu dây bên sinh nghi ngờ và hiểu lầm đáng .

Thương Liệt Duệ dường như thấu tâm tư của cô từ lâu.

Động tác của càng trở nên táo tợn hơn.

Ôn Nhiễm đầu , hổ tức giận trừng mắt .

Ra hiệu bảo buông cô .

Thương Liệt Duệ cứ như hiểu ám hiệu của cô.

Ngược càng đà lấn tới, luồn tay trong áo cô.

"A cái gì?"

Phó Cảnh Thành ở đầu dây bên mãi nhận phản hồi, nhận điều .

Anh nhịn mà lên tiếng một nữa.

Ôn Nhiễm cố nén tiếng rên rỉ, nghiến răng nặn từng chữ: "Không, gì..."

"Lát nữa còn việc, là để hôm khác hẹn ."

Phó Cảnh Thành còn kiên nhẫn để chờ thêm nữa.

"Không !"

Ôn Nhiễm vội vàng từ chối.

Chuyện ly hôn giữa cô và Phó Cảnh Thành, để lâu đêm dài lắm mộng.

chờ thêm một ngày nào nữa.

Thương Liệt Duệ tưởng rằng cô lưu luyến lỡ hẹn với chồng .

Trong lòng càng thêm tức giận.

Động tác của bàn tay cũng mạnh mẽ hơn.

Phó Cảnh Thành đồng hồ tay: "Tôi chờ cô tối đa mười phút nữa, mười phút mà cô đến thì sẽ về."

Mười phút?

Làm mà đủ ?

"Anh chờ thêm... ưm..."

Lần lời cô hết, Thương Liệt Duệ kéo mặt , trực tiếp hôn lên môi cô.

Ôn Nhiễm ngờ hôn cô lúc .

Hai tay cô theo bản năng chặn n.g.ự.c , đẩy .

Không ngờ chạm một mảng da thịt nóng hổi.

Môi lưỡi Thương Liệt Duệ quấn quýt.

Hôn cô ngang ngược kém phần dịu dàng.

Trong khoảnh khắc, cả văn phòng rộng lớn chỉ còn âm thanh nụ hôn của hai .

Phó Cảnh Thành ở đầu dây bên cuối cùng cũng phát hiện sự bất thường.

"Ôn Nhiễm? Cô đang làm gì ?"

"Ưm ưm..."

Ôn Nhiễm trả lời .

oái oăm đôi môi đỏ mọng của cô đang Thương Liệt Duệ bịt kín, căn bản thể phát âm thanh nào khác.

Hai má cô ửng hồng vì hổ.

Cơ thể kiểm soát mà run rẩy.

"Ôn Nhiễm?"

Phó Cảnh Thành thấy cô trả lời, gọi thêm một tiếng.

Dường như đ.á.n.h mùi gian tình nào đó.

Tim Ôn Nhiễm như treo ngược lên tận cổ họng.

Tất cả dây thần kinh căng như dây đàn, tựa hồ như bất cứ lúc nào cũng thể đứt phựt.

Cô đẩy Thương Liệt Duệ , khuôn mặt xinh lộ vẻ sốt sắng.

"Ôn Nhiễm, gì?"

"Cô rốt cuộc đang làm gì?"

"Trả lời !"

Phó Cảnh Thành chần chừ mãi thấy cô trả lời, mà trong lòng bực bội đến phát điên.

Sốt sắng gặng hỏi.

Loading...